Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 275: Đùa giỡn một người phụ nữ Nguyễn Ân bị anh ta nhìn chằmchằm rất khó chịu, cô cảm thấymìnhbiến thành một món hàng đang được định giá, nhưng trong long có mộtgiọng nói nói với cô rằng cô nên tin vào tình cảm của Chu Bách Thần dành cho mình.
ta bây giờ như vậy, chỉ vì liên quan đến c việc.
Nguyễn Ân kh ngừng tự nhủ như vậy, trong lòng lại lên dũng khí.
Cô l ra một miếng vải nhung từ yra trong túi, mở miếng vải nhung ra và đặt chiếc đồng hồ đó trước mặt Chu Bách Thần.
Hành động xoay nhẫn của đàn kh tự chủ dung lại, trên mặt vẻ lạnh lùng xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Trong mắt ta nh chóng lóe lên một tia kinh ngạc, câu "Cô kh bán?" suýt chút nữa đã thốt ra.
Nhưng, hình ảnh cô và Trương Việt thân mật
sau đó đã bao trùm đầu óc Chu Bách Thần. Tất cả nhiệt huyết tan biến trongchốc lát, Chu Bách Thần lười biếngthu lại ánh mắt, giọng ệu thể nói là thờ ơ, "Cho xem một chiếc đồng hồ ý gì?"
Nguyễn Ân nghĩ ta sẽ hiểu.
L mi cô chớp chớp, trên mặt sự bối rối, ngượng ngùng và cả sự e thẹn:
"Em muốn nói... chuyện nhắc lần trước, em đồng ý ."
Cô cẩn thận biểu cảm của Chu Bách Thần, đàn kh như cô mong đợi mà xuất hiện sự kinh ngạc.
ta nhướng mày, khóe môi treo một nụ cười trêu chọc, "Chỉ vì cái này?"
Nguyễn Ân ra sự trêu chọc và mỉa mai trên mặt ta, cô kh hiểu tại Chu Bách Thần lại phản ứng như vậy, cô nắm chặt chiếc đồng hồ: cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: "Vậy muốn đổi ý ?"
“Đúng”
ta thậm chí kh chút do dự, nhẹ nhàng gật đầu, "Cô cũng kh quá ngu ngốc."
Nguyễn Ân như bị ta dội một gáo nước lạnh, trái tim đang vui mừng và căng thẳng ngay lập tức chìm xuống đáy, mặt cô tái nhợt, "Tại ?"
Cô kh hiểu cô đã làm sai ều gì.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chu Bách Thần lười biếng dựa vào lưng ghế, giữa l mày và ánh mắt tràn đầy vẻ phong lưu, " rảnh rỗi kh việc gì làm, trêu đùa một phụ nữ chơi đùa thì cần gì lý do?"
Mỗi chữ nói ra Nguyễn Ân đều thể hiểu, nhưng khi nối lại cô lại kh thể hiểu được ?
Cô kh thể tin được Chu Bách Thần, mặt tái nhợt như một tờ gi, giọng nói run rẩy, " đùa giỡn ?"
"Nếu kh?" Chu Bách Thần nghiêng đầu cô, tàn nhẫn và bình tĩnh, "Cô sẽ kh nghĩ thật sự thích cô chứ?"
Nguyễn Ân ngây dại Chu Bách Thần. Trái tim như bị con d.a.o sắc bén nhất đ.â.m xuyên, m.á.u chảy đầm đìa đau đến mức cô gần như kh thể đứng thẳng ược.
Cô thật sự nghĩ Chu Bách Thần thích cô, cô tin tưởng tình cảm của ta dành cho cô đến vậy, cuối cùng ta chỉ đùa giỡn cô ?
Cô đột nhiên kh muốn ở lại nữa, cô muốn chạy trốn, trốn vào một góc kh tự tát vài cái.
Điều này thật sự quá đáng xấu hổ, chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay biến thành một cục sắt nung nóng bỏng, kh ngừng nhắc nhở cô, cô ngu ngốc đến mức nào.
Nước mắt trào lên, lại bị cô nuốt ngược vào, cô c.ắ.n chặt môi trong, để kh bật ra tiếng khóc nào.
Chu Bách Thần lạnh lùng cô sụp đổ, ngón tay nắm chặt chiếc nhẫn mạnh, khớp xương trắng bệch.
Cô ta thật sự giỏi diễn xuất, nhưng ta
sẽ kh bị cô ta lừa dối nữa.
"Hết giờ ." ta đứng dậy, lạnh nhạt qua trước mặt Nguyễn Ân,
" cần họp, làm ơn cô ra ngoài."
Nguyễn Ân lại một lần nữa nắm l vạt áo ta, giống như lần trước trong phòng họp của c ty Hạ Đằng Phi.
Cô đã nén nước mắt lại, vì cô đến đây còn chuyện quan trọng hơn, tình yêu của cô, đều thể xếp sau.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Chưa có bình luận nào cho chương này.