Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 300: Chó và gặm xương của nó
Chu Bách Thần lạnh lùng liếc cô một cái, nh chóng bước xuống cầu thang, ôm
Tưởng Linh Linh rời .
Mặc dù kh nói gì nhưng sát khí trên ta đủ khiến ta run sợ.
Tưởng Linh Linh yếu ớt nằm trong vòng tay Chu Bách Thần, nháy mắt với Nguyễn Ân.
Nguyễn Ân lúc này mới nhớ ra cô đang diễn, nhưng cô hình như đã thật sự chọc giận
Chu Bách Thần.
Tiếp xúc với Chu Bách Thần lâu, cô đương nhiên biết ểm yếu của ta ở đâu, lòng tự trọng cao như vậy kỵ nhất là khác hạ thấp lòng tự trọng của .
Tuy nhiên, Nguyễn Ân kh quan tâm lắm đến suy nghĩ của ta, dù thì mười vạn tệ đã vào tay .
Tưởng Linh Linh cả đêm kh về, chắc hẳn đang ở bệnh viện tận hưởng sự chăm sóc yêu thương của Chu Bách Thần.
Trong văn phòng kh ai, Nguyễn Ân quyết định lén lút tan làm sớm, tìm
Trương Việt để quay phim.
Cầm túi vừa định bước ra khỏi văn phòng, bóng dáng cao lớn của đàn xuất hiện ngoài cửa, cô cười như kh cười: "Cô định đâu vậy?"
ta lại về nh thế.
Nguyễn Ân cố giữ bình tĩnh, đối mặt với ánh mắt của ta: "Em tan làm , định về nhà. Còn ?"
Chu Bách Thần cô hai giây đột nhiên bật cười, bàn tay to lớn kéo cánh tay cô , đưa cô vào văn phòng của .
Nguyễn Ân kh kịp phản ứng, túi xách rơi xuống đất.
Cô trơ mắt túi rơi ra ngoài cửa, và cánh cửa trước mắt cô bị đóng lại, một tiếng "cạch", cửa bị khóa trái.
Nguyễn Ân lòng như trống đánh, cảnh giác ta: " muốn làm gì?"
Chu Bách Thần dùng đầu lưỡi chạm vào răng hàm, cười đầy vẻ trêu chọc: "Những lời nói buổi chiều cô quên ?"
Cô nói ta là ch.ó liếm.
Chu Bách Thần lịch sự tháo cà vạt.
Nguyễn Ân thầm nghĩ kh ổn, liền quay mở cửa, bị Chu Bách Thần kẹp dưới nách kéo vào phòng nghỉ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai tay bị trói vào đầu giường, Nguyễn Ân thất th hét lên: "Nếu mẹ th vết thương, nhất định sẽ báo cảnh sát, cứ chờ bị bắt vào tù !"
Chu Bách Thần khó hiểu cô : "Cô nghĩ muốn làm gì cô?"
Nguyễn Ân sững sờ, ta kh muốn đ.á.n.h cô một trận để hả giận ?
Giây tiếp theo, trước n.g.ự.c lạnh buốt.
Áo quần bung hết, nội y nhẹ nhàng rơi xuống đất
rượu vang đỏ lạnh buốt đổ xuống, làm ướt đẫm nửa thân trên của cô .
Nguyễn Ân bị kích thích cơ thể co rúm lại, chưa kịp hoàn hồn, cơ thể đàn đã đè xuống.
Đầu lưỡi ẩm ướt nóng bỏng in trên cổ cô , từng chút một l.i.ế.m sạch rượu vang đỏ trên cổ cô .
Nguyễn Ân kinh ngạc mở to mắt, mặt đỏ bừng, là vì xấu hổ cũng là vì tức giận: " biến thái à?"
Chu Bách Thần ngước mắt cô , môi dính rượu vang đỏ tươi: "Kh cô nói là ch.ó l.i.ế.m của cô ? Bây giờ đang dùng hành động thực tế để chứng minh cho cô."
Nguyễn Ân kinh ngạc há miệng: "Chó l.i.ế.m nói kh ý này!"
Kh l.i.ế.m cơ thể cô !
"Ồ, hiểu là ý này."
Môi đàn trượt xuống, ngậm l quả đào bên trái.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Nguyễn Ân cơ thể run lên dữ dội, nhấc chân đá ta: "Theo cách hiểu của , ch.ó l.i.ế.m là ch.ó l.i.ế.m cơ thể , vậy thừa nhận là ch.ó – á!"
ta c.ắ.n vào đầu n.g.ự.c cô .
Chu Bách Thần ngước mắt cô : "Xin lỗi, răng hơi ngứa."
Nguyễn Ân nghiến răng nghiến lợi: "Là răng ch.ó của ngứa kh?"
"Đúng vậy, nên cần gặm xương của cô giúp mài mài."
ta nói, ngón tay nghịch ngợm đầu n.g.ự.c cô .
Đây chính là "gặm xương" của ta.
Nguyễn Ân sắp tức đến ngất , kh còn cách nào nữa.
Dù thì ta còn thể chấp nhận cả từ "chó liếm", những lời mắng c.h.ử.i trong bụng cô kh thể xuyên qua lớp da mặt dày như tường thành của ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.