Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 332: Là anh vô dụng
Một viên đạn xuyên qua đầu gối Trần Huy.
Trần Huy kêu t.h.ả.m một tiếng, ngã xuống đất.
Chu Bách Thần sải bước đến, chĩa s.ú.n.g vào tim ta. "Đừng......"
Giọng nữ yếu ớt vang lên.
Nguyễn Ân nằm sấp trên đất, Hạ Linh từ ghế sau xe nhảy xuống, khoác cho cô một chiếc áo khoác.
Cô giữ một tư thế cứng đờ, méo mó, khó khăn ta,
"Loại này kh đáng để làm bẩn tay ."
Mắt Chu Bách Thần thay đổi, khóe môi cong lên một nụ cười trêu chọc.
Còn khá quan tâm đến ta ?
ta bước đến, nhét s.ú.n.g vào tay cô , "Thù của cô, cô tự báo."
Ngón tay Nguyễn Ân cứng đờ mở ra, khẩu s.ú.n.g trượt khỏi tay cô rơi xuống đất.
Chu Bách Thần nhận ra chứng PTSD của cô lại tái phát.
ta bế Nguyễn Ân, đến trước mặt Trần Huy.
Môi ta chạm vào tai cô , mờ ám như lời thì thầm của tình nhân.
"Muốn trả thù ở đâu?"
Nguyễn Ân xuống nửa thân dưới của Trần Huy.
Chu Bách Thần cười khẽ, biết ngay cô sẽ chọn như vậy.
ta luồn ngón tay cô qua cò súng, nắm l ngón tay cô .
Nòng s.ú.n.g chĩa vào bộ phận s.i.n.h d.ụ.c của Trần Huy.
"Đừng, đừng--"
Trần Huy kinh hoàng co rúm lại, muốn bỏ chạy nhưng vết thương ở đầu gối khiến ta kh thể cử động. "Bùm!"
Viên đạn xuyên qua hạ thân Trần Huy.
Máu nở rộ trên quần ta.
Trần Huy kêu t.h.ả.m một tiếng, đau đến ngất xỉu.
Nguyễn Ân vẫn kh thể cử động, Chu Bách Thần thu s.ú.n.g lại, sang bên cạnh
Trương Việt.
Trương Việt rõ ràng đã bị cảnh tượng đẫm m.á.u này dọa cho ngây , mặt tái mét đứng tại chỗ.
Chu Bách Thần cười khẩy, " bạn trai vô dụng mà chọn ."
ta bế Nguyễn Ân, đặt cô vào ghế sau xe.
Nửa thân trên cô chỉ còn một chiếc áo lót, quần vẫn nguyên vẹn, kh bị xâm phạm.
Chu Bách Thần khoác áo khoác lên cô , xuống xe.
Xe cảnh sát sau đó đã đến.
Nguyễn Ân qua cửa kính xe, th Chu Bách Thần đang nói chuyện với cảnh sát.
Trần Kiến Sinh cũng đã đến.
Ông ta cố gắng cúi đầu xin lỗi Chu Bách Thần, nói rằng hoàn toàn kh biết chuyện này, Trần Huy cứ để Chu Bách Thần xử lý.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hạ Linh quay lại xe, đau lòng ôm Nguyễn Ân, "Ân Ân, bị thương kh?"
"Kh, các đến kịp thời."
Hạ Linh nói: "May mà Chu Bách Thần, nếu kh kh biết bao giờ mới tìm được , đừng th này bình thường hơi tệ, nhưng lúc quan trọng lại đáng tin cậy."
Chu Bách Thần xuất hiện ở đây khiến Nguyễn Ân bất ngờ.
Cô yếu ớt kéo khóe môi, lần này thật sự nợ ta một ân tình lớn.
Trương Việt cúi lên xe, gật đầu với Nguyễn Ân, tâm trạng phức tạp ngồi xuống.
Lần đầu tiên ta nhận ra sâu sắc khoảng cách giữa ta và Chu Bách Thần.
Đây kh là khoảng cách do tuổi tác gây ra, mà là một vực sâu mà cả đời ta cũng kh thể vượt qua.
Cảnh sát bắt giữ Trần Huy và những khác, sẽ khởi tố tội bắt c.
Trên đường về khách sạn, Nguyễn Ân bị sốt.
Khi đến khách sạn, cô sốt mê man, đã kh thể gọi dậy được.
Hạ Linh khóc nức nở, Chu Bách Thần đầy lo lắng, "Tổng giám đốc Chu, làm đây?"
Chu Bách Thần đưa tay sờ, ước chừng khoảng ba mươi chín độ.
Cũng được, chưa đến mức sốt hỏng não.
"Sốt thì tìm bác sĩ, đâu biết chữa bệnh."
Thật sự coi ta là lao động giá rẻ ?
ta rụt tay lại, kh quay đầu lại mà rời .
Hạ Linh nghẹn lời, vừa mới tra ra địa ểm của Nguyễn Ân, ta đã đạp ga phóng như bay, cô trên xe xóc đến mức muốn nôn.
lo lắng là ta, bây giờ lạnh lùng như thể hai kh quen biết vẫn là ta, tổng giám đốc quả nhiên thất thường!
Chu Bách Thần đến đồn cảnh sát xử lý hậu quả, mời khách hàng ăn tối tạ lỗi.
Hai giờ sau, ta quay về khách sạn.
Trương Việt cõng Nguyễn Ân từ thang máy ra, Nguyễn Ân khoác một chiếc áo mưa, Hạ Linh cầm một chiếc ô lớn bên cạnh họ, chuẩn bị che ô cho họ.
Má Nguyễn Ân đỏ bừng, Chu Bách Thần vô thức dừng bước, "Kh cho cô uống t.h.u.ố.c ?"
Hạ Linh mặt khổ sở nói: "Đã uống , cũng đã thử hạ nhiệt vật lý nhưng nhiệt độ vẫn kh giảm, chúng đang chuẩn bị đưa cô đến bệnh viện khám."
Chu Bách Thần nhíu mày, "Ngoài trời đang mưa, cứ hành hạ như vậy cô sẽ kh nặng hơn ? Liên hệ bác sĩ đến truyền dịch cho cô ."
Hạ Linh sững sờ.
Trương Việt bên cạnh kh nhịn được nói: " nói thì dễ, chúng tìm đâu ra bác sĩ đến khách sạn truyền dịch cho cô ? Lúc nên giúp thì kh giúp, bây giờ lại nói lời châm chọc."
Hạ Linh tối sầm mặt, vội vàng chữa lời: "Tổng giám đốc Chu, Ân Ân bị bệnh, hơi nóng nảy, kh cố ý đâu, đừng để bụng."
Chu Bách Thần lại cố tình muốn để bụng.
ta Trương Việt, ánh mắt lạnh lùng và châm biếm, " là bạn trai của cô cô gặp chuyện, kh cách nào để cô hưởng thụ đãi ngộ thoải mái nhất, là vô dụng."
Sắc mặt Trương Việt trở nên khó coi.
Hạ Linh vội vàng xoa dịu kh khí, "Tổng giám đốc Chu, mưa ngoài trời càng lúc càng lớn, thể giúp Ân Ân được kh? Cô sốt nặng."
"Ánh mắt Nguyễn Ân chọn bạn tốt hơn chọn bạn trai."
Chu Bách Thần cười khẩy dời mắt, vượt qua họ lên thang máy, "Lên ."
Trương Việt kh cam lòng c.ắ.n răng, nhưng vì sức khỏe của Nguyễn Ân mà nghĩ, vẫn tăng tốc bước lên thang máy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.