Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 343: Ở lại sám hối
Nguyễn Ân đã sớm chấp nhận sự thật rằng Chu Bách Thần chỉ đùa giỡn cô.
Cô tự khâu lại vết sẹo.
Bây giờ nhận được sự thật như vậy, vậy vết sẹo của cô là gì chứ?
Trương Việt th cô im lặng: "Ân Ân, em kh vui ?"
Nguyễn Ân nở một nụ cười kỳ quái: "Tại em vui?"
Câu nói này khiến Trương Việt ngây .
"Hiểu lầm đã được giải tỏa, hai thể ở bên nhau mà."
Tình cảm của Nguyễn Ân dành cho Chu Bách Thần đã sớm tan biến trong những lời sỉ nhục và chế giễu vô tận của ta.
Hiểu lầm đã được giải tỏa, nhưng cô cũng kh muốn ở bên ta nữa.
Cô cong môi cười: "Cảm ơn đã nói cho em biết những ều này."
Trương Việt gãi đầu: "Toàn là chuyện nhỏ thôi, cũng mong th cô được hạnh phúc."
Nguyễn Ân cười mà kh nói, kh phá vỡ ảo tưởng đẹp đẽ trong lòng Trương Việt.
Chu T.ử Duệ vẫn chưa ra khỏi ICU, kh tiện chuyển viện.
Chu Bách Thần quyết định ở lại đây cùng ta.
Sáng hôm sau, Nguyễn Ân và Hạ Linh trở về Dung Thành, còn Trương Việt thì trở về thành phố S.
Xuống máy bay, Hạ Linh chọc vào má Nguyễn Ân: " lại buồn bã vậy?"
Nguyễn Ân ngáp một cái, cô cũng kh biết tại tâm trạng lại đột nhiên xuống dốc như vậy.
" lẽ là phản ứng cai nghiện sau chuyến du lịch."
Cô chậm rãi ra bầu trời bên ngoài.
Nắng vàng rực rỡ.
Cô đột nhiên lại nảy ra một ý nghĩ - rời khỏi Dung Thành.
Trốn Chu Bách Thần mà rời , là ều kh thể.
Cô kh thể trốn được.
May mắn thay, cô vừa hại con trai của Chu Bách Thần, ta vì tình cảm cũ mà bu tha cô một lần, nhưng tuyệt đối kh thể muốn th cô ngày ngày lảng vảng trước mắt ta.
Nửa tháng sau, Chu T.ử Duệ ra khỏi ICU, tình trạng tương đối ổn định, Chu
Bách Thần đưa ta về Dung Thành.
Nguyễn Ân ngay lập tức đến văn phòng của ta, đưa ra yêu cầu của .
đàn tao nhã ngồi trên ghế giám đốc, nghe vậy cười khẩy một tiếng:
"Cô đang đùa gì vậy?"
Nguyễn Ân sững sờ: "Chẳng lẽ còn muốn ngày nào cũng th ?"
th cô, kẻ hung thủ này?
Chu Bách Thần kh thể yêu cô đến mức đó chứ?
Chu Bách Thần lạnh lùng nhướng mắt.
Trong mắt cô ánh lên niềm vui và sự mong đợi thầm kín, đó là sự chắc c rằng kh muốn th cô.
Cô nóng lòng muốn rời .
"Cô muốn tẩy trắng, thay đổi một thân phận mới, vứt bỏ quá khứ của ở Dung Thành, kh?"
Nguyễn Ân mím môi kh nói.
Sự vội vàng của cô thể hiện rõ ràng đến vậy ?
"Đừng mơ mộng nữa, kh thể thành toàn cho cô."
cô, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lùng.
" sẽ để cô ở lại Dung Thành suốt đời, ngày đêm sám hối tội lỗi của ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đầu Nguyễn Ân nổ tung một tiếng.
Ở lại đây, suốt đời?
"Dựa vào đâu?" Cô chằm chằm : " mới là nạn nhân. chỉ trả lại những gì ta đã làm với , tại sám hối? Chu T.ử Duệ sám hối kh?"
Chu Bách Thần lạnh lùng cô: "Chu T.ử Duệ làm cô vỡ nội tạng, hay hậu môn bị tổn thương vĩnh viễn đến mức cô mang túi phân suốt đời kh?"
Nguyễn Ân ngây .
" ý gì?" Môi cô run rẩy: " nghĩ những gì ta làm với vẫn chưa đủ tồi tệ? Nhất định để bị cưỡng h.i.ế.p tập thể thì mới quyền trả thù ta, kh?"
Chu Bách Thần kh ý đó nhưng cũng kh muốn giải thích.
Nguyễn Ân đã quyết tâm tính kế .
ở đây hưởng lạc, Chu T.ử Duệ ở đó chịu đựng đau khổ.
kh thể kh oán Nguyễn Ân.
Cũng kh thể kh yêu cô.
im lặng lâu.
,
Trong mắt Nguyễn Ân, ều này giống như sự mặc định.
Cô đột nhiên bật cười.
Cười cong cả lưng, cười ra nước mắt.
Chu Bách Thần nhíu mày: "Cô bị bệnh gì vậy?"
Nguyễn Ân đột nhiên kh cười nữa.
Cô đột ngột lao đến trước mặt Chu Bách Thần, mắt đỏ ngầu, gằn giọng: " chỉ khi trở nên t.h.ả.m hại như Chu T.ử Duệ thì mới chịu bu tha kh?"
Mắt cô trợn trừng, tóc tai bù xù, kh hề nói quá, giống như Sadako bò ra từ màn hình TV.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Nếu nói , cô sẽ tìm một đám đàn cưỡng h.i.ế.p cô ?"
Chu Bách Thần lạnh lùng cô: " cần giúp cô tìm kh?"
Nguyễn Ân toàn thân khí huyết nghịch lưu lên não, cổ họng trào lên một trận t ngọt.
Chu Bách Thần làm thể yêu cô?!
Đầu đau như búa bổ.
Cảnh tượng trước mắt kh ngừng méo mó.
Cô vớ l ống bút trên bàn ném về phía Chu Bách Thần.
Chu Bách Thần kh kịp phòng bị, trán bị cô đập chảy máu.
Nguyễn Ân lại vớ l tài liệu trên bàn, ném loảng xoảng vào , cuối cùng thậm chí còn lật đổ cả bàn làm việc.
Màn hình máy tính vỡ tan tành.
Sắc mặt Chu Bách Thần thay đổi.
Cô l đâu ra sức mạnh đó? Lại còn lớn đến vậy.
nắm l cổ tay cô, mặt lạnh lùng: " cần đưa cô vào bệnh viện tâm thần kh?"
Nguyễn Ân trừng mắt : "Chu Bách Thần, nhất định sẽ kh được c.h.ế.t t.ử tế!"
"Thật ?" Chu Bách Thần cười: "Nếu c.h.ế.t, nhất định sẽ kéo cô theo làm đệm lưng, cả mẹ cô nữa."
Con thể tồi tệ đến mức này?!
Nguyễn Ân kh thể hiểu nổi.
Cô bật khóc nức nở.
Từ Hải Sâm bước vào, giật : "Chủ tịch Chu, đây..."
"Kh cần quan tâm cô ta."
Chu Bách Thần bu cô ra, l gi lau vết m.á.u chảy xuống, mặt lạnh lùng ra ngoài: "Đến bệnh viện."
Chưa có bình luận nào cho chương này.