Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 90: Lại gặp người đàn ông ở quán bar
Mọi trong đại sảnh đồng loạt hít một hơi khí lạnh.
Nguyễn Ân ngã trên đàn , tư thế nữ trên nam dưới, thực sự kh m đẹp mắt.
Cô chịu đựng cơn đau trên , muốn đứng dậy, khi rõ dung mạo đàn thì ngây .
“Chu… Chu tiên sinh……………”
Trời ơi, cô lại kéo Chu Bách Thần lăn xuống cầu thang!
Nguyễn Ân ước gì ai đó đ.á.n.h ngất cô, để cô kh đối mặt với những chuyện tiếp theo.
Chu Bách Thần mặt mày khó coi, “Cô còn định ở trên bao lâu nữa?”
“Xin lỗi!”
Nguyễn Ân hoảng loạn muốn đứng dậy, nhưng nửa thân dưới của cô bị chiếc váy dạ hội bó sát làm vướng víu, kh thể bước , chiếc giày cao gót bị gãy gót vẫn còn mắc ở mắt cá chân cô, hoàn toàn kh thể đứng lên được."""Kh dậy được, Nguyễn Ân lo lắng.
Càng lo lắng, cô càng kh dậy được.
Cô lo đến toát mồ hôi hột, một bàn tay nhỏ bé loạn xạ ấn lên Chu Bách Thần tìm ểm tựa.
Đột nhiên, lòng bàn tay cô chạm vào một chỗ nào đó.
Sắc mặt Chu Bách Thần đột nhiên trầm xuống, khuôn mặt tuấn tú hơi vặn vẹo vì đau đớn.
nắm l cổ tay Nguyễn Ân, thô bạo kéo cô xuống.
Nguyễn Ân ngã nhào xuống đất một cách t.h.ả.m hại, cô ngẩng đầu lên, th Chu Bách Thần trừng mắt cô một cái lên lầu thay quần áo.
Nguyễn Ân thầm nghĩ kh ổn, dùng sức giật đứt dây giày cao gót, muốn đuổi theo xin lỗi, nhưng lại nghe th một tiếng cười khẽ từ phía sau.
Nguyễn Tâm Nhu mặc một chiếc váy dạ hội xinh đẹp tới, vẻ mặt thấu hiểu nói: "Em gái, em đã tốn bao nhiêu c sức, nào là thuê quần áo, nào là thuê giày, muốn ra oai ở đây, cuối cùng lại ngã t.h.ả.m hại như vậy. Đây là trời mượn đôi giày để nhắc nhở em rằng đây kh là nơi em nên đến, em mau rời !"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Nguyễn Ân vẻ mặt khó hiểu: "Ai thuê quần áo và giày chứ? Rõ ràng là mẹ chị ép ta đổi cho !"
Nguyễn Tâm Nhu khinh thường: "Nguyễn Ân, em đang mơ mộng hão huyền gì vậy?
Phùng Ngọc Th ghét Nguyễn Ân như vậy, làm thể đưa chiếc váy dạ hội quý giá như vậy cho cô ta mặc được?"
" mơ mộng hay kh, chị hỏi mẹ chị thì biết!"
Nguyễn Ân bực bội ném hai chiếc giày cao gót vào thùng rác, quay lên lầu.
Nguyễn Tâm Nhu hoàn toàn kh tin, chỉ cho rằng Nguyễn Ân đang nói dối.
Nguyễn Ân đến căn phòng vừa nãy cởi chiếc váy dạ hội ra.
Trên cô đầy vết bầm tím, cô thầm mắng Phùng Ngọc Th hàng trăm lần, đồng thời cũng chút kỳ lạ, Phùng Ngọc Th hôm nay phản ứng bất thường như vậy, chẳng lẽ chỉ để cô đôi giày cao gót đó, ngã trước mặt mọi để làm trò cười ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-90-lai-gap-nguoi-dan-ong-o-quan-bar.html.]
Cô cảm th mục đích của Phùng Ngọc Th kh đơn giản như vậy, nhất thời lại kh đoán được Phùng Ngọc Th rốt cuộc muốn làm gì, chỉ thể tùy cơ ứng biến, bước nào hay bước đó.
Cô thay quần áo và giày của bước ra ngoài.
Chu Bách Thần vừa vặn từ phòng bên cạnh ra.
thay một bộ vest màu xám, Nguyễn Ân hiếm khi th mặc vest màu này, bớt vài phần lạnh lùng, thêm vài phần th lịch và lịch lãm.
Bốn mắt chạm nhau, Chu Bách Thần lạnh lùng cô một cái thẳng xuống lầu.
Chắc là vẫn còn giận.
Nguyễn Ân trong lòng hối hận, lặng lẽ theo.
Tầng một, khách khứa lần lượt vào chỗ.
Chu Bách Thần ngồi ở chính giữa hàng ghế đầu, đủ để th sự coi trọng của nhà họ Nguyễn đối với .
Nguyễn Ân biết ở đây sẽ kh chỗ cho cô, cô khôn ngoan lùi vào góc tường.
Đột nhiên, một ánh mắt mạnh mẽ chiếu vào cô.
Nguyễn Ân vội vàng ngẩng đầu lên, phát hiện đó là Lý Hàn Xuyên.
Lý Hàn Xuyên ngồi cạnh Nguyễn Tâm Nhu, đang ghét bỏ cô.
Nguyễn Ân莫名 chút thất vọng, cô cứ nghĩ đó sẽ là Chu Bách Thần.
Cô đã kh còn quan tâm Lý Hàn Xuyên cô như thế nào nữa, bình tĩnh dời ánh mắt .
Bàn tay Lý Hàn Xuyên đặt trên đầu gối siết chặt, trong mắt lóe lên một tia kh cam lòng.
Tại cô thể bình tĩnh đối mặt với ta như vậy? Tại ?
Khi bữa tiệc sắp bắt đầu, Nguyễn Nam Đình đến muộn.
Nguyễn Ân hiểu ra, thảo nào cô kh th Nguyễn Nam Đình, hóa ra là đến muộn.
Cô gật đầu chào Nguyễn Nam Đình, đàn bên cạnh Nguyễn Nam Đình.
đàn tóc nâu, dáng cao ráo, khuôn mặt góc cạnh, chắc hẳn là đệ t.ử thân truyền của chuyên gia tim mạch mà Nguyễn Nam Đình đã nói.
Chỉ là, khuôn mặt nghiêng của đàn này tr vẻ quen thuộc, hình như đã từng gặp ở đâu đó.
Nguyễn Ân vừa nảy ra nghi vấn này, giây tiếp theo, đàn quay đầu lại, thẳng vào mắt cô.
Đôi mắt đẹp của Nguyễn Ân lập tức mở to, đầu óc trống rỗng.
Hóa ra là đàn trong quán bar!
Chưa có bình luận nào cho chương này.