Sau Khi Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng, Tôi Vô Tình Vào Giới Giải Trí Và Nổi Đình Đám
Chương 32:
Nhà sản xuất của đoàn phim Xuân Sơn Mưa tên là Trương Đạt, là một đàn trung niên thấp lùn, mập mạp. Tuy vóc dáng kh cao nhưng diện mạo lại nho nhã, đeo một cặp kính, tr vẻ trí thức.
Nghe nói ban đầu ta xuất thân là biên kịch, tự viết kịch bản gốc, tự bỏ tiền thành lập đoàn phim, quay phim truyền hình, làm phim ện ảnh nhưng bộ nào cũng flop t.h.ả.m hại.
Dù gia đình tiền cũng kh chịu nổi kiểu “đốt tiền” như thế. Sau vài bộ phim thất bại, thân và bạn bè cuối cùng cũng nói ra sự thật với ta: kịch bản viết quá tẻ nhạt, tình tiết thì nhạt nhẽo vô vị, dù quay thành phim cũng kh thể nào hút khán giả.
Bị cú sốc đ.á.n.h thẳng vào mặt, cuối cùng Trương Đạt cũng nhận ra hiện thực phũ phàng, bèn dứt khoát vứt bút, chuyển sang làm nhà sản xuất thuần túy.
Mà nói, tuy ta kh giỏi viết kịch bản nhưng con mắt chọn kịch bản lại vô cùng tinh tường. Từ khi chuyển sang làm nhà sản xuất, bất kể phim ện ảnh hay truyền hình, m bộ liền đều trở thành hit lớn.
Địa vị trong giới vì thế mà vững như bàn thạch.
Trương Đạt từng kết hôn từ sớm nhưng trong khoảng thời gian ta ngày đêm cặm cụi viết kịch bản, quay phim thất bại liên tục, vợ kh chịu nổi nên ly hôn.
Sau đó ta tập trung quay phim, dù giới giải trí mỹ nhân đầy rẫy nhưng lại kh chút hứng thú. Cho đến khi quay một bộ phim nọ, gặp Đinh Phụng Kiều.
Trương Đạt là kiểu đàn ngây ngô phần khờ khạo, gặp yêu tinh như Đinh Phụng Kiều chẳng khác gì thỏ non gặp cáo già, hoàn toàn kh sức chống đỡ, nh đã gục ngã dưới váy của cô ta.
Thậm chí ta còn ý định cưới Đinh Phụng Kiều làm vợ.
Đinh Phụng Kiều chỉ thể lừa gạt ta, nói rằng sự nghiệp cô ta đang trong thời kỳ phát triển, chưa lúc yêu đương kết hôn. cả đời chưa từng trải qua cú sốc nào như Trương Đạt vì quá giàu , cũng chẳng tâm cơ gì, đương nhiên tin ngay kh một chút nghi ngờ.
Vì muốn giúp Đinh Phụng Kiều sớm đạt được thành tựu trong sự nghiệp, d chính ngôn thuận l cô ta về làm vợ, Trương Đạt kh tiếc vung tiền cho cô ta, còn giới thiệu cho cô ta kh ít tài nguyên.
Đinh Phụng Kiều kể với ta rằng cô ta xuất thân từ một thị trấn nhỏ nơi biên giới, vào giới giải trí kh chỗ dựa, kh quan hệ, từ lúc ra mắt đến nay chịu kh ít khinh thường và ức hiếp. Trương Đạt nghe vậy càng thêm thương xót.
Chính vì vậy, khi nhận được một tin n nặc d với nội dung “Cô Đinh đang khổ cực trong đoàn phim”, Trương Đạt lập tức liên tưởng đến đủ thứ chuyện.
Đạo diễn La Kính Diêu của Nhiếp Chính Vương là một đại ma vương hậu trường mạnh mẽ, nam chính Quý Hàm Chương cũng được đồn là bối cảnh thần bí và kh thể lay chuyển, mà phim lại là đại nam chủ. Trong đoàn nhiều diễn viên nam, còn diễn viên nữ thì ít ỏi, nữ chính như Đinh Phụng Kiều chẳng khác gì làm nền cho nam chính, địa vị lúng túng chưa nói, chưa biết chừng còn bị cô lập.
Hơn nữa, từ lúc khai máy đến giờ, đoàn phim Nhiếp Chính Vương đã nhiều lần lên hot search, nào là đ.á.n.h nhau, nào là vu oan giá họa, thậm chí còn liên quan đến tội phạm, hoàn toàn kh dấu hiệu sẽ yên ổn quay phim đến cuối. Đinh Phụng Kiều ở giữa đó, chưa biết chừng cũng sẽ bị vạ lây, dính vào những chuyện kh hay.
Điều quan trọng nhất là đã gửi tin nặc d cho ta, chứng tỏ Đinh Phụng Kiều đang âm thầm chịu đựng sự áp bức và đau khổ mà cô ta kh thể gánh nổi.
Bị cô lập thì còn nhẹ, khi còn bị gây khó dễ, thậm chí là… bị ép buộc quy tắc ngầm!
...
Tóm lại, tuy năng lực viết kịch bản của Trương Đạt kh được c nhận nhưng trí tưởng tượng của ta thì nói là đỉnh cao.
Sau khi tưởng tượng đủ kiểu, ta càng nghĩ càng lo, càng nghĩ càng gấp, cuối cùng quyết tâm mạnh mẽ, quyết định đường đường chính chính đến đoàn phim Nhiếp Chính Vương thăm hỏi, ra mặt chống lưng cho Đinh Phụng Kiều.
Ông ta từng hợp tác với Đinh Phụng Kiều, l d nghĩa bạn bè đến thăm cũng kh gì sai.
Điều mà Trương Đạt tuyệt đối kh ngờ tới là cảnh tượng ta th khi vừa tới đoàn phim lại là như thế này: Vừa mới bước tới, ta mơ hồ th phó tổng của Hoà La Giải Trí Bàng Hoành Thạc đẩy cửa phòng hoá trang, sau đó đá mạnh một ngã lăn quay ra đất.
Ông tưởng Bàng Hoành Thạc đang ức h.i.ế.p Đinh Phụng Kiều, vội vàng chạy đến nhưng lại th một trai trẻ đang nằm sóng soài dưới đất, còn bên cạnh là Đinh Phụng Kiều với lớp trang ểm hơi lem.
Vương Hữu Đức th tình hình kh ổn đã nh chóng đuổi đám hóng chuyện xung qu . Lúc này, tại hiện trường chỉ còn Trương Đạt với vẻ mặt khó hiểu, Bàng Hoành Thạc đầy sát khí và cáu kỉnh, Đinh Phụng Kiều chút hoảng hốt và Lương Hạo vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nằm bẹp dưới đất.
Ngay cả Tiểu Điền trợ lý của Đinh Phụng Kiều cũng chẳng biết đã chạy biến đâu mất.
Ồ, thật ra còn ở trong phòng bên kia của bên kia - chính là Giang Thư Hoàn vừa nh chóng trốn vào phòng trước khi Vương Hữu Đức kịp đuổi , Quý Hàm Chương với dáng vẻ như đang trầm ngâm suy nghĩ và Hạ Hướng Dương đang ngơ ngác chưa hiểu gì.
Nhưng Bàng Hoành Thạc kh hề hay biết, hoặc thể nói là ta chẳng quan tâm. Ông ta lạnh lùng liếc Đinh Phụng Kiều, ánh mắt đầy phẫn nộ đảo qua Lương Hạo và Trương Đạt:
“Hơ, xem ra lời đồn trong giới đều là thật. Đinh Phụng Kiều, cô được lắm, đúng là bản lĩnh đ, dám cắm sừng đây cơ à?”
Bàng Hoành Thạc là kiểu hoàn toàn phù hợp với định kiến phổ biến về giới giải trí: là phó tổng của Hoà La Giải Trí, trong tay quyền thế và luôn cho rằng thể dùng quyền lực để kiểm soát Đinh Phụng Kiều.
Trong mắt ta, Đinh Phụng Kiều chỉ là con chim hoàng yến được ta nuôi trong lồng vàng. Dù ta chẳng thật lòng quan tâm đến cô nhưng cũng tuyệt đối kh cho phép cô ta phản bội.
Thật ra trước đây Bàng Hoành Thạc cũng từng nghe về một số tin đồn qu Đinh Phụng Kiều nhưng giới giải trí thật thật giả giả, ta kh quá để tâm. Cái gì mà “thu phục nam thần” cũng chỉ là chiêu trò lăng xê mà thôi. Dù thật thì cùng lắm cũng chỉ là m nam đơn phương theo đuổi cô ta như tin đồn nói, cô ta làm gì dám làm càn.
Bành Hoành Thạc tuy kh “tổng tài bá đạo” nhưng tự tin thì lại y như vậy. Ông ta cho rằng Đinh Phụng Kiều kh dám phản bội .
Nhưng lần này lại khác, “scandal” với Đinh Phụng Kiều là Quý Hàm Chương. Mà Quý Hàm Chương đâu tay mơ, thậm chí còn hậu trường khó động đến. Hơn nữa dư luận còn đảo chiều, cuối cùng bị cả mạng mắng c.h.ử.i lại là Đinh Phụng Kiều.
Mặc dù trong loạt hot search đó chẳng nhắc đến cái tên Bàng Hoành Thạc l một chữ nhưng ta vẫn cảm th mặt mũi bị ném xuống đất mà dẫm đạp kh thương tiếc.
Ông ta bắt đầu nghiêm túc suy xét lại những lời đồn mà trước đây từng bỏ qua, trong lòng bắt đầu nhen nhóm mối nghi ngờ.
Đúng lúc này, ta lại nhận được một tin n nặc d: [Cô Đinh ở đoàn phim cực kỳ vất vả.]
Chỉ một tin n nhưng đã khiến Bàng Hoành Thạc tưởng tượng ra đủ thứ.
Chỉ ều, hướng suy diễn của ta hoàn toàn trái ngược với Trương Đạt.
gửi tin n nặc d đó rõ ràng là biết mối quan hệ giữa ta và Đinh Phụng Kiều. Nếu đã biết mà vẫn gửi kiểu tin n như vậy, rõ ràng mang theo ác ý khiêu khích và trêu chọc.
Đinh Phụng Kiều là nữ chính của Nhiếp Chính Vương, đạo diễn La Kính Diêu là kiểu “cuồng phim ảnh”, ngoài ện ảnh ra thì chẳng thèm để tâm chuyện gì khác. Còn Quý Hàm Chương, ai trong giới mà chẳng biết lạnh lùng nhưng dễ chung sống?
Thế thì Đinh Phụng Kiều trong đoàn phim này còn thể “vất vả” kiểu gì?
Vất vả dụ dỗ đàn ?
Thậm chí Bàng Hoành Thạc còn cảm th cái dấu chấm câu ở cuối tin n kia là một sự châm chọc, bình thường ai mà gửi tin n lại nghiêm túc gõ dấu chấm cuối câu như vậy chứ?
nói rằng, tâm lý con quả là phức tạp. Một tin n giống hệt nhau nhưng khi lọt vào tai Trương Đạt và Bàng Hoành Thạc thì lại mang hai ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Trở lại hiện tại.
Bàng Hoành Thạc vốn là kẻ nóng nảy, lúc này hiển nhiên chẳng còn ý định nhẫn nhịn, trực tiếp lật bài ngửa.
Đinh Phụng Kiều còn chưa kịp mở miệng, Trương Đạt và Lương Hạo đã kh chịu nổi nữa.
Mặt Trương Đạt tái nhợt như bị sét đánh, lắp bắp: “Phụng… Phụng Kiều, ta nói… nói gì vậy?”
Lương Hạo cũng đầy vẻ bị tổn thương: “Chị… chị Phụng Kiều, em… em…”
Chẳng em là yêu chị từ cái đầu tiên, sẵn sàng chịu đựng tai tiếng chỉ để ở bên chị trong bí mật ?
Bàng Hoành Thạc bộ dạng hai họ, cơn giận trong lòng cũng tạm lắng đôi chút. Ông ta cười nhạt, quét mắt như hai thằng ngu: “Hừ, bị phụ nữ xoay như chong chóng, đúng là m tên đần!”
Cứ như thể chính kh cũng là một thằng đần trong số đó vậy.
Sắc mặt Đinh Phụng Kiều thay đổi m lần, cuối cùng hít sâu một hơi, gắng nở nụ cười, dịu dàng nói: “Phó tổng Bàng, là đại diện c ty đến thăm đoàn đúng kh? Cảm ơn và c ty đã quan tâm, em nhất định sẽ nghiêm túc hoàn thành tốt vai diễn, cố gắng mang lại lợi ích lớn nhất cho c ty.”
Khuôn mặt Bàng Hoành Thạc hơi cứng lại.
, Đinh Phụng Kiều giờ kh còn là cô gái vô d năm xưa từng cầu xin ta giúp đỡ để kiếm tài nguyên nữa.
Tuy bây giờ cô ta chưa “nhất tỷ” của Hoà La Giải Trí nhưng cũng là nhân vật sức ảnh hưởng trong c ty. Thật ra c ty cũng đang kỳ vọng dùng Nhiếp Chính Vương để đưa cô ta lên một tầm cao mới, từ đó thu được nhiều lợi ích hơn.
Chuyện ta và Đinh Phụng Kiều quan hệ mờ ám, thật ra cũng chẳng vấn đề lớn. Vợ ta là một phụ nữ nội trợ qu năm đầu tắt mặt tối, lại tính cách yếu đuối, căn bản kh dám can thiệp vào chuyện của ta. Nhưng nếu vì ta mà làm ảnh hưởng đến Đinh Phụng Kiều, thậm chí để mất vai Tô Hiểu Vi - một nhân vật tiềm năng thể giúp c ty kiếm bộn tiền thì ta khó mà ăn nói được với lãnh đạo bên trên.
Lợi ích trực tiếp trước mắt khiến kẻ nóng nảy như Bàng Hoành Thạc cũng đành bình tĩnh lại.
Đinh Phụng Kiều nhếch môi cười khinh thường, sau đó nh chóng đổi sang vẻ mặt dịu dàng, quay sang Trương Đạt: “Chế tác Trương, cũng đến thăm đoàn à? đúng là lòng quá. Nhưng chiều nay em còn một số cảnh chưa chuẩn bị xong, tr thủ ôn lại kịch bản. Sợ là kh tiếp được . Hẹn khi khác nhé?”
Ánh mắt cô ta dịu dàng chân thành. Trương Đạt ngẩn cô, trong lòng cuộn trào cảm xúc.
Đinh Phụng Kiều quay sang Lương Hạo - vẫn còn ngồi bệt dưới đất với vẻ tuyệt vọng: “Lương Hạo, hôm nay tạm thời dừng lại vậy. Hôm khác chị dạy em học thoại tiếp nhé.”
Gương mặt Lương Hạo đang tái xám như tro tàn bỗng bừng sáng trở lại.
Vài phút trước, xác nhận Vương Hữu Đức đã đuổi sạch “những kẻ kh liên quan” xung qu, bản thân cũng rút lui để tránh hiềm nghi. Giang Thư Hoàn liền mở cửa, thản nhiên đến trước cửa phòng hoá trang của Quý Hàm Chương - phòng bên cạnh Đinh Phụng Kiều - kê ghế dựa vào tường mà ngồi xuống.
Cửa phòng của Đinh Phụng Kiều kh đóng chặt, ngồi ở đây thể nghe rõ tiếng nói chuyện bên trong.
Lúc này, Hạ Hướng Dương mới phản ứng kịp, trong đầu vang lên những lời đồn về Đinh Phụng Kiều, bỗng nhiên nhớ tới một từ từng xuất hiện trong kịch bản trước đây: “Tu La Tràng”.
thò đầu thao tác “gây sóng gió” của Giang Thư Hoàn, khoé miệng kh khỏi giật giật, thầm nghĩ: Đúng là c dân nhiệt tình cô Giang, nơi nào chuyện hay, nơi đó cô!
Hạ Hướng Dương nhớ đến hot search trên mạng trước đó, thật sự kh ngờ hôm đó Giang Thư Hoàn cùng Quý Hàm Chương lại làm nên chuyện lớn như thế. Dù sau đó Giang Thư Hoàn kh nói thật với nhưng Hạ Hướng Dương cũng hiểu loại chuyện này đúng là kh thể rêu rao khắp nơi.
Hơn nữa, ban đầu Giang Thư Hoàn tìm là chỉ vì kh thời gian mới để ảnh đế Quý “nhặt được món hời”.
Hạ Hướng Dương hối hận vô cùng, sớm biết thế thì đã xin nghỉ với đạo diễn .
Tóm lại, hiện tại trong lòng , hình ảnh của Giang Thư Hoàn càng thêm thần bí và khó dò.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đi theo c dân nhiệt tình cô Giang, thế nào cũng “dưa” để ăn!
Hạ Hướng Dương hành động cực nh, bắt chước Giang Thư Hoàn mang theo ghế gấp nhẹ nhàng, len lén tới ngồi cạnh cô. Vừa ngồi xuống, như nhớ ra ều gì, lại rón rén quay về phòng hoá trang của . Chưa đầy một phút sau, xách thêm một cái ghế gấp, theo sau là Quý Hàm Chương với vẻ mặt bình tĩnh cùng nhau quay lại.
Ba ngồi thành hàng trước cửa phòng hoá trang của Quý Hàm Chương, ăn ý kh nói một lời, bên tai là tiếng trò chuyện vọng ra từ phòng bên cạnh, thỉnh thoảng còn nghe được tiếng nhân viên đoàn phim đang chuẩn bị bối cảnh và đạo cụ.
Họ bắt đầu nghe từ câu nói của Bàng Hoành Thạc: “Lũ ngốc bị phụ nữ đùa giỡn trong lòng bàn tay!”
Giang Thư Hoàn kh nhịn được cảm thán trong lòng: [Vị phó tổng Bàng này đúng là quản lý cấp cao, cách mắng kiểu “g.i.ế.c địch một ngàn, tổn tám trăm” này, thật dũng cảm!]
Quý Hàm Chương cầm kịch bản trong tay, đây là thói quen của . Dù đã thuộc lòng từ lâu nhưng trong thời gian quay phim, vẫn luôn giữ kịch bản bên . Những ngón tay trắng trẻo, thon dài lướt trên trang gi đã mềm vì lật giở nhiều lần, ánh mắt lại về bầu trời dường như đã trong trẻo hơn trước, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Sau đó, họ nghe th Đinh Phụng Kiều bắt đầu lên tiếng.
Kh hổ là phụ nữ của “trùm đầu sỏ”, tâm lý của Đinh Phụng Kiều quả thật vững vàng đến đáng kinh ngạc. Trong tình huống như thế mà cô ta vẫn thể lập tức bình tĩnh lại, căn cứ vào thân phận, tính cách và ểm yếu của từng mà tung chiêu phá giải từng một.
Nghe xong những lời Đinh Phụng Kiều nói, đến cả Hạ Hướng Dương cũng kh kìm được thì thào một câu “trâu thật”.
Giang Thư Hoàn khẽ thở dài: [Haiz, nỗ lực loại bỏ tạp vật thất bại ?]
Quý Hàm Chương thu lại ánh nơi bầu trời, nghiêng đầu liếc Giang Thư Hoàn một cái. Nét mặt cô vẫn bình tĩnh, chỉ hơi nhíu mày, dường như chẳng hề để tâm đến cái gọi là thất bại mà đã nh chóng bắt đầu suy nghĩ đến phương án dự phòng tiếp theo.
Nhưng phòng hoá trang bên cạnh nh lại vang lên giọng nói kích động của Trương Đạt.
“Phượng Kiều, bọn họ ép em kh, hiểu , hiểu ! Em là cô gái đến từ một thị trấn nhỏ vùng biên, trong cái c ty nuốt kh nhả của Hoà La Giải Trí này, chắc c đã chịu kh ít ánh mắt lạnh lùng và sự chèn ép! Là ta đúng kh? Ông ta dùng những quy tắc ngầm bẩn thỉu ép buộc em đúng kh?!”
“Mày là đồ cặn bã, là thứ rác rưởi, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất, là tiếng đ.á.n.h nhau, tiếng đồ vật va chạm, tiếng hét chói tai.
Hạ Hướng Dương lập tức đứng bật dậy, kích động nói: “A! Giang Thư… À kh, cô Giang, bọn họ đ.á.n.h nhau , chúng ta nên vào xem thử kh?!”
Quả nhiên, theo cô Giang là “dưa” để ăn thật!
Giang Thư Hoàn liếc lại liếc Quý Hàm Chương. Cô suy nghĩ chốc lát, nói: “Hay là gọi phónđạo diễn Vương đến . Nếu m các x vào can ngăn mà lỡ bị thương thì cảnh quay chiều nay sẽ kh thể quay được nữa.”
Hạ Hướng Dương kh ngờ trong tình huống này mà Giang Thư Hoàn vẫn thể bình tĩnh nghĩ đến ều đó. Nhưng rõ ràng, lo lắng của cô là lý. gật đầu một cái lập tức chạy , chưa đầy một phút sau đã quay lại cùng với Vương Hữu Đức và m nhân viên hậu trường.
Th Giang Thư Hoàn và Quý Hàm Chương đang ngồi ngay trước cửa phòng hoá trang, Vương Hữu Đức sững , buột miệng: “Hai ngồi đây làm gì vậy?”
Giang Thư Hoàn thản nhiên đáp: “Tắm nắng.”
Vương Hữu Đức: “Hôm nay nắng đâu mà…”
phát hiện kh biết từ lúc nào, mây trên trời đã tan , một tia nắng xuyên qua tầng mây chiếu xuống.
Vương Hữu Đức: “…”
Xem như chưa nói gì .
Tiếng đ.á.n.h nhau và tiếng hét trong phòng hoá trang bên cạnh càng rõ rệt, Vương Hữu Đức lẩm bẩm một câu “đúng là chuyện gì cũng thể xảy ra”, vội vàng dẫn vào trong.
Hơn hai mươi phút sau, xe cứu thương từ bệnh viện tư nội bộ của phim trường lặng lẽ đỗ tại bãi đậu xe ngoài phim trường Nhiếp Chính Vương. Kh lâu sau, nhân viên y tế khiêng ra một cáng cứu thương, theo sau là hai đàn trùm áo khoác kín đầu cũng lên xe.
Bệnh viện tư đã cố gắng kín đáo hết mức, thậm chí còn chu đáo dùng một chiếc xe cứu thương màu đen, qua chẳng khác gì chiếc xe van bình thường, tuyệt đối kh gây chú ý.
Nhưng số lượng phóng viên săn tin theo dõi đoàn phim Nhiếp Chính Vương thực sự quá đ, mà ai n đều độ nhạy bén tin tức cực cao cùng khả năng quan sát sắc sảo. Đặc biệt, kh ít trong số họ qu năm “cắm rễ” ở phim trường, đã quá quen với m “tiểu xảo” của bệnh viện tư nhân, lập tức nhận ra chiếc xe cứu thương cải trang, dùng ống kính ghi lại toàn bộ cảnh tượng gây chấn động này.
Chẳng m chốc, trên mạng bắt đầu lan truyền tin tức trong đoàn phim Nhiếp Chính Vương bị thương.
Nhưng đó là chuyện về sau.
Lúc này, Giang Thư Hoàn vẫn đang ngồi trước cửa phòng hóa trang của Quý Hàm Chương, tắm nắng nhẹ, cũng vừa biết được tình hình của nhóm Bàng Hoành Thạc nhờ Hạ Hướng Dương hỏi dò Vương Hữu Đức.
Lúc nãy khi nhân viên y tế đưa họ , Giang Thư Hoàn chỉ thể dựa vào chiều cao để đoán rằng nằm trên cáng là Trương Đạt.
“Nghe nói là Trương Đạt ra tay trước. Chậc, ta kh nghĩ lại xem thân hình thế nào à? Dù là Bàng Hoành Thạc hay Lương Hạo cũng đều cao to hơn ta một cái đầu. Ông ta dám đ.á.n.h nhau với bọn họ thì kết quả gì tốt đẹp chứ! Hình như bị Bàng Hoành Thạc đá một cú, ngã lăn ra đất, chẳng may làm gãy chân.”
“Nhưng mà Bàng Hoành Thạc cũng chẳng khá khẩm gì đâu. mềm sợ cứng, cứng sợ kẻ liều, mà kẻ liều thì sợ thằng kh cần mạng. Trương Đạt đúng là đ.á.n.h kh cần mạng thật. Lúc chúng vào, ta còn đang ôm chặt l Bàng Hoành Thạc kh bu, đ.á.n.h cho mặt mũi tên đó sưng tím hết cả.”
Vèm Ch
“Còn Lương Hạo, kh biết vì lại bị kéo vào chuyện này nữa. Một thằng nhóc trẻ trung như vậy mà lại kh đ.á.n.h lại được m chú trung niên, cũng bị đ.á.n.h đến tím tái mặt mày, lúc chúng tới thì đang ngồi đó khóc hu hu cơ đ, trời ạ.”
Vương Hữu Đức thở dài cảm thán một trận, sau đó vội vàng quay : “ báo cho đạo diễn La một tiếng, chuyện này khi lại lên mạng mất. Chậc, thật kh hiểu nổi, chẳng lẽ là do ngày khai máy của chúng ta chọn sai à?”
Tận cùng của thế giới chính là huyền học.
Dạo gần đây đúng là quá nhiều chuyện xảy ra, Vương Hữu Đức nghĩ thầm bàn với La Kính Diêu xem nên nghỉ một ngày, cùng nhau ghé chùa Thiên Ninh gần đó thắp nén nhang, nghe bảo linh lắm.
Hạ Hướng Dương cánh cửa phòng hóa trang của Đinh Phụng Kiều đang đóng chặt, khẽ thốt lên: “Cô Đinh quả thật lợi hại thật đ!”
Chuyện Đinh Phụng Kiều là ghê gớm, Giang Thư Hoàn sớm đã biết nhưng ều cô để tâm kh giống Hạ Hướng Dương.
Nếu kh Trương Đạt, lần này mọi chuyện khi đã bị Đinh Phụng Kiều che giấu trót lọt .
Rõ ràng, Trương Đạt là kiểu yêu mù quáng. Nếu kh thì trong tình huống đó thì làm thể rút ra kết luận Đinh Phụng Kiều là nạn nhân, liều mạng đ.á.n.h nhau với Bàng Hoành Thạc mà kh màng hậu quả?
Hơn nữa năng lực đ.á.n.h đ.ấ.m của ta đúng là... t.h.ả.m hại. Là ra tay trước, vậy mà cuối cùng lại là bị thương nặng nhất.
Giang Thư Hoàn khẽ nhíu mày, một lần nữa nhắc nhở bản thân trong lòng: [Yêu mù quáng đúng là hại hại , mức độ sát thương và ảnh hưởng thật quá lớn. nói kh với “yêu mù quáng”, bắt đầu từ chính bản thân .]
Ánh mắt cô vô thức lướt sang Quý Hàm Chương đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh. Dù chỉ ngồi trên chiếc ghế gấp đơn sơ rẻ tiền nhưng dáng ngồi của vẫn thẳng tắp, khí chất ềm đạm cao quý như thường. Ánh nắng nhàn nhạt rơi xuống như phủ một lớp sáng dịu nhẹ, xua phần nào vẻ lạnh lùng ngày thường khiến con tr ấm áp hơn nhiều.
Giang Thư Hoàn bỗng cảm th tim đập nh, nặng nề như thứ gì đó nhẹ nhàng gõ lên màng nhĩ yếu ớt. Cô theo bản năng nín thở nhưng lại khiến nhịp tim càng dồn dập hơn.
[Động lòng trước sắc đẹp là chuyện thường tình... Nhưng! nói kh với yêu mù quáng, bắt đầu từ chính !]
Giang Thư Hoàn đột nhiên đứng dậy, mặt kh cảm xúc gật đầu với Quý Hàm Chương và Hạ Hướng Dương: “ Quý, Hạ, việc xin phép trước.”
Nói xong liền vội vàng xách ghế gấp rời .
Hạ Hướng Dương hơi ngẩn ra, còn đang cảm thán m ngày nay được “ăn dưa trực tiếp” quá nhiều, số lượng drama chứng kiến còn nhiều hơn m chục năm cộng lại. vốn định trao đổi kinh nghiệm ăn dưa với Giang Thư Hoàn, nào ngờ cô lại rời vội vã như vậy.
Quý Hàm Chương bóng lưng cô rời , trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ, nhẹ giọng nói: “Chắc là việc thật.”
…
Hôm nay vốn cảnh quay ban đêm nhưng do trong đoàn xảy ra “sự cố bất ngờ”, cần vài đạo diễn và giám chế họp bàn xử lý nên tạm thời ều chỉnh lịch trình, chuyển cảnh đêm sang thời ểm khác.
Chiều tối, Giang Thư Hoàn cưỡi chiếc xe ện nhỏ từ phim trường về khách sạn. Vừa đến cổng, quản lý Chu đã tươi cười bước ra đón: “Cô Giang, cô đã về .”
Giang Thư Hoàn đỗ xe bên ngoài cổng khách sạn. Nghe nói trong khách sạn chỉ khu ký túc của nhân viên là chỗ đỗ xe ện nên mỗi lần về cô đều để xe ở cửa, giao chìa khóa cho quầy lễ tân, sau đó nhân viên khách sạn sẽ giúp cô dắt xe đỗ.
Đám phóng viên đang ẩn nấp gần đó th cảnh tượng quen thuộc nhưng đầy lạ lẫm này đều kh khỏi khẽ giật khóe miệng.
Với năng lực nghiệp vụ của họ, m ngày nay đã ều tra rõ: cô gái cưỡi xe ện này là một vai phụ nhỏ trong đoàn Nhiếp Chính Vương, nghe nói từng là diễn viên quần chúng, vận may rơi trúng mới được vai diễn.
Còn việc một diễn viên quần chúng thế này vì lại được ở khách sạn Vãn Chu nổi tiếng, họ cũng đã moi từ miệng bảo vệ, dọn phòng và nhân viên phục vụ khách sạn ra . Cô gái này là họ hàng của quản lý khách sạn, nói là cháu gái, bảo cháu họ, cũng nói là em họ gì đó, tóm lại là dây mơ rễ má nên vị quản lý mới tận tình chăm sóc, sợ kh khéo lại bị nhà cô trách móc.
Một cô gái bình thường, chút quan hệ, thế thôi.
Đám phóng viên trong lòng đã dán sẵn mác cho Giang Thư Hoàn, thậm chí còn chẳng buồn giơ máy lên chụp l một tấm ảnh.
Do bộ phận an ninh khách sạn c phòng nghiêm ngặt, chỗ đám phóng viên nấp cách xa cổng, vì vậy bọn họ kh nghe th lời quản lý Chu cười nói: “Cô Giang, xe bảo mẫu cô đặt đã được giao đến , đang đỗ trong gara, cô muốn xem ngay kh ạ?”
Giang Thư Hoàn đặt mũ bảo hiểm lên yên xe ện, nghĩ ngợi nói: “Ảnh đế Quý chắc cũng sắp về , giao chìa khóa cho .”
Nụ cười hoàn hảo của quản lý Chu khựng lại một thoáng, ngập ngừng hỏi: “Chiếc xe này... là mua cho Quý ạ?”
Chiếc xe này kh trợ lý Lâm giúp cô đặt mua ? Trợ lý Lâm còn dặn kỹ, tiền xe tổng giám đốc Hàn đã th toán , bảo cô Giang kh cần chuyển khoản nữa.
Tổng giám đốc Hàn biết là chiếc xe này mua cho tình địch kh vậy?!
Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng quản lý Chu.
Giang Thư Hoàn kh để ý đến nội tâm cuồng loạn của ta, thản nhiên nói: “Ừm, xe của lần trước bị hỏng, cái này coi như là bồi thường.”
Quản lý Chu nghẹn lời, cuối cùng vẫn giữ đúng tác phong nghề nghiệp, gật đầu: “Vâng, cô Giang. Bữa tối đã được đưa lên phòng , chúc cô một buổi tối thật tuyệt vời.”
Giang Thư Hoàn khẽ gật đầu, bước vào khách sạn trong ánh mắt đầy cảm xúc phức tạp của quản lý Chu.
Trên thực tế, cô chưa từng nói với Quý Hàm Chương chuyện mua xe. Ban đầu cũng định đợi xe về mới nói, giờ xe đã trong gara , đúng ra cô nên gọi ện báo một tiếng.
Nhưng Giang Thư Hoàn chợt nhận ra cô kh cách liên lạc của Quý Hàm Chương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.