Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng, Tôi Vô Tình Vào Giới Giải Trí Và Nổi Đình Đám

Chương 43:

Chương trước Chương sau

Đám phóng viên săn tin đang rình rập bên ngoài khách sạn Vãn Chu, quả thực nằm mơ cũng kh ngờ được vận may ngập trời này lại đến bất ngờ đến thế.

Một buổi chiều mùa đ bình thường, khi nghe tin đoàn phim Nhiếp Chính Vương tạm thời được nghỉ nửa ngày, những tay săn tin vốn đã chẳng còn m hy vọng với đoàn phim này lại tạm thời nhen nhóm lên một chút mong chờ.

thì hiếm khi được nghỉ ngơi, quay phim suốt b lâu, các ngôi cũng ra ngoài dạo phố, ăn đêm chứ? Kh nói đến việc chụp được tin sốt dẻo như hẹn hò bí mật, chỉ cần chụp được vài tấm ảnh của m diễn viên chính thôi cũng coi như kh uổng c chầu chực .

Nào ngờ, suốt cả buổi chiều, chẳng một diễn viên chính nào xuất hiện.

Ngay lúc bọn họ đang thất vọng chán nản thì tiếng s.ú.n.g vang lên.

Ban đầu, đám săn tin còn tưởng là đoàn phim nào đó đang quay cảnh b.ắ.n s.ú.n.g nhưng nh ý nghĩ đã bị phủ nhận, bởi vì tiếng còi hụ của xe cảnh sát chói tai vang tới, toàn bộ khu vực bên ngoài khách sạn lập tức bị giăng dây cảnh giới. Kh chỉ thế, những chiếc xe cảnh sát mới liên tiếp lao tới, chỉ trong chốc lát, cả khu vực đã nằm trong vòng kiểm soát.

Đám săn tin vốn kh dám ngồi chực ngay trước cửa khách sạn Vãn Chu, chầu chực cách đó vẫn còn một khoảng, lại vừa khéo nằm ngoài phạm vi cảnh giới.

Hơn nữa, đã làm nghề săn tin thì kh nói đến thứ khác, riêng năng lực nghiệp vụ nói là đầy đủ, thiết bị chụp ảnh càng là “xịn sò” hết mức. Dù khoảng cách xa một chút nhưng với những ống kính dài ngắn khác nhau, bọn họ vẫn dễ dàng bấm máy liên tục.

, sau bao ngày tháng dầm trong gió lạnh Tây Bắc, chịu cảnh thê t.h.ả.m khi gần như chẳng moi được tin gì đáng giá, đám săn tin cuối cùng cũng gặt hái mùa xuân trong sự nghiệp của .

Ống kính của họ ghi lại cảnh vô số cảnh sát, đặc nhiệm trèo tường, băng mái, truy lùng vây bắt tội phạm oai phong lẫm liệt. Họ ghi lại những loạt tiếng s.ú.n.g liên tiếp, chấn động lòng , phát ra từ tầng thượng khách sạn Vãn Chu… Thậm chí còn ghi lại cảnh chiếc trực thăng từ tầng thượng khách sạn x.é to.ạc bầu trời, gầm rú lao vút lên kh trung, một màn chấn động đến nghẹt thở!

Và quan trọng nhất!

Ống kính tầm xa còn bắt được cảnh bên trong chiếc trực thăng. Tuy hình ảnh kh thật sự rõ nét nhưng gần như vẫn nhận ra được hầu hết những trong đó đều là diễn viên chính của đoàn phim Nhiếp Chính Vương!

Ồ… một tr khá lạ, còn ều khiển máy bay thì đội mũ bảo hộ che mất khuôn mặt.

Nhưng ều đó chẳng hề quan trọng.

Quan trọng là ngoài Hạ Hướng Dương, Thái Nguyên Hi, Lưu Tâm Viễn, Vương Tú Như - những gương mặt chính của đoàn phim, còn cả ảnh đế Quý Hàm Chương!

biết rằng, Quý Hàm Chương là nam diễn viên duy nhất trong lứa trẻ vừa diễn xuất vừa độ nổi tiếng, đồng thời là ảnh đế “Tam kim” (ba giải thưởng lớn). Lượng fan hùng hậu, mức độ phổ biến trong c chúng cực cao, bình thường chỉ cần chụp được ảnh ở bất cứ đâu là gần như mặc định lên thẳng hot search, huống hồ hôm nay lại là một cảnh tượng gây chấn động thế này?!

Tim đập rộn ràng, tay run lên bần bật.

Đây chính là một quả b.o.m tin tức!

Hơn nữa bọn họ lại là đầu tiên, trực tiếp chứng kiến hiện trường!

Đừng nói tháng này, cảm giác KPI cả năm tới cũng thể hoàn thành .

Nghề của bọn săn tin là gì?

Ngoài việc giỏi rình rập đưa tin, còn giỏi suy luận và tưởng tượng.

những bức ảnh và đoạn video quý giá trong máy ảnh, máy quay, dù vẫn chưa rõ chân tướng ra nhưng hiểu rõ tầm quan trọng của tính thời sự, đám săn tin lập tức mở hội brainstorm.

Tiếng s.ú.n.g đầu tiên vang lên ở phòng khách sạn tầng trung đến cao, những loạt đạn sau rõ ràng phát ra từ tầng thượng. thể suy đoán rằng, bọn tội phạm khả năng ban đầu gây án ở phòng tầng trung và tầng cao, sau đó mới chạy lên tầng thượng.

Các phòng khách ở tầng trung và tầng cao đều là nơi ở của phần lớn diễn viên chính trong đoàn phim nên mục tiêu ban đầu của bọn cướp hẳn chính là những này. lẽ trong lúc hỗn loạn, các diễn viên đã chạy thoát lên tầng thượng và bọn cướp cũng đuổi theo sát gót tới đó.

Khi đến tầng thượng, các diễn viên đã dựa vào sự th minh và nh trí của , tìm được chiếc trực thăng trên nóc khách sạn, trong mưa b.o.m bão đạn, vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cuối cùng đã thoát hiểm nhờ trực thăng.

Tất nhiên, ở đây lại nảy ra một vấn đề: Tại các diễn viên thể tìm ra trực thăng trên tầng thượng và tại lại trùng hợp biết lái?

Vì vậy, một giả thuyết hợp lý hơn là: một nhân viên khách sạn cũng thể là quản lý cấp cao tình cờ ở trong nhóm bỏ chạy.

. Đúng vậy, tuy trong ảnh kh th rõ gương mặt nhưng thể nhận ra là một phụ nữ.

quen thuộc với địa hình và cơ sở vật chất của khách sạn nên đã dẫn các diễn viên lên tầng thượng và tìm được chiếc trực thăng. Lý do cô làm vậy chính là vì cô biết lái. Vào thời khắc cuối cùng, cô ều khiển trực thăng đưa mọi thoát khỏi nguy hiểm.

Tuy nhiên, cũng cho rằng giả thuyết này chưa đủ sức thuyết phục.

suy đoán từ phản ứng cực nh của cảnh sát rằng, họ thể đã nhận được tin báo trước, hoặc ít nhất nắm được một số m mối, biết sẽ cướp nhằm vào đoàn phim Nhiếp Chính Vương. Vì thế, trong đội ngũ nhân viên khách sạn đã cảnh sát chìm trà trộn vào. tìm được trực thăng, ều khiển và đưa mọi rời khỏi hiện trường phần lớn chính là cảnh sát ngầm đó.

Điều này cũng giải thích hợp lý cho câu hỏi “tại lại biết lái trực thăng?”

Cảnh sát chìm mà, ắt hẳn mười tám ban võ nghệ, môn nào cũng tinh th.

Thế nhưng lại nảy sinh vấn đề: Vì bọn cướp lại nhằm vào đoàn phim Nhiếp Chính Vương?

Về câu hỏi này, đám phóng viên săn tin lại càng tha hồ mở rộng trí tưởng tượng.

Nào là thuyết cướp của, thuyết bắt c, thuyết tình sát, thuyết đối thủ trong giới ện ảnh thuê sát thủ, thuyết đối thủ trong ngành khách sạn thuê sát thủ… Nói chung là kh gì là quá ly kỳ, chỉ càng ly kỳ hơn.

Cũng nhận ra, trong ảnh và video ghi lại kh hề th Đinh Phụng Kiều, nhưng sau khi trực thăng cất cánh, lại xe cứu thương chở một nằm trên cáng, toàn thân đầy máu.

Thế là suy luận hợp lý rằng, được xe cứu thương chở thể chính là Đinh Phụng Kiều, cô ta đã bị trúng đạn và bị thương!

Chẳng m chốc, đám phóng viên đã tung loạt ảnh, video cùng những “tin tức nóng hổi” do chính họ động não suy đoán lên mạng.

#Khách sạn Vãn Chu xuất hiện vụ nổ súng#

#Đoàn phim Nhiếp Chính Vương bị xả s.ú.n.g truy sát. Nghi vấn đối thủ thuê sát thủ#

#Quý Hàm Chương suýt bị cướp vũ trang bắt c#

#Quý Hàm Chương - Rốt cuộc ai muốn g.i.ế.c Ảnh Đế#

#Nghi vấn Đinh Phụng Kiều bị trúng đạn trọng thương. Kh loại trừ khả năng tình sát#

#Nhiếp Chính Vương tái hiện màn thoát c.h.ế.t bằng trực thăng#

#Trực thăng thoát hiểm - Nghi vấn cảnh sát ngầm lập c lớn#

Một loạt từ khóa đồng loạt nhảy vọt lên top tìm kiếm.

Dân mạng hóng hớt ùn ùn kéo tới.

> Trời ơi, nổ súng! Giữa ban ngày ban mặt, dưới bầu trời quang đãng, mà kẻ gan to đến vậy!

>Đinh Phụng Kiều bị bắn. Trời ơi, mong chị kh trúng chỗ hiểm, mong chị bình an a a a!

> Ơ này, m trang tin với blogger thể thống nhất th tin kh? Lão Quý rốt cuộc là bị cướp muốn bắt c hay muốn g.i.ế.c hả?! Với lại, họ thoát ra được đúng kh, ngoài cô Đinh còn ai bị thương kh?! Mong là mọi đều bình an, mọi đều bình an a a a a!

> Đối thủ thuê sát thủ là , đối thủ trong ngành ện ảnh hay đối thủ trong ngành khách sạn? A a a, nói thật, nếu là đối thủ của khách sạn thì vụ này khách sạn Vãn Chu tg đậm còn gì! Trực thăng nhé, Vãn Chu còn trực thăng chuyên dùng để thoát hiểm cơ!!!”

>> ở trên kia nghĩ nhiều , kh th trực thăng bay ra từ tầng thượng của khách sạn ? Dù trực thăng thì đó cũng là đặc quyền mà chỉ những nhân vật quyền quý ở tầng thượng mới được hưởng chứ!

>> Cười xỉu, trước khi bình luận thì cũng biết thay cái avatar khác chứ, dùng nguyên ảnh đại diện của khách sạn Nghi Thư mà nói m câu này, ý đồ dìm hàng đối thủ thương mại rõ rành rành luôn! Mà dù đặc quyền của giới quyền quý tầng thượng hay kh thì lần này Vãn Chu vẫn được cộng ểm to! Hơn nữa, đến lúc nguy cấp thì khách sạn chắc c sẽ kh giấu giếm đâu. Nhắc cho mà nhớ, đoàn làm phim Chấp Chính Vương lần này vốn dĩ chẳng ai ở phòng tổng thống tầng thượng cả!"

> Aaaa, kh ai chú ý đến cô chị lái trực thăng à, thật sự ngầu muốn xỉu! là nội gián của cảnh sát thật kh vậy? @CAnTP_S

> Chị em ơi, cũng để ý nhé! Dù kh th rõ mặt, video cũng hơi mờ nhưng phong thái tiêu sái, dứt khoát của chị thì làm mà che giấu được! Nghe nói đủ 17 tuổi là thể thi bằng lái trực thăng, xem xong video này, rung động dữ dội luôn!!!

> Ha ha ha ha, các chị em ơi, nói cho mà biết, lúc đó ! ở! ngay! tại! phim! trường! Tuy hơi xa một chút nhưng đã tận mắt th trực thăng, nó còn lượn một vòng trên kh ở phim trường nữa. một khoảnh khắc, tận mắt th chị lái trực thăng! Ai hiểu được chứ, khoảnh khắc đó thậm chí kh còn tâm trí ngắm mỹ nhân nhân gian nữa!

>> cũng vậy, cũng ở phim trường, tuy cách xa nhưng vẫn nghe loáng thoáng tiếng súng. Trời ơi, lúc nghe nói cướp s.ú.n.g sợ c.h.ế.t khiếp, đến khi th trực thăng thì sống lại luôn, thật sự ngầu bá cháy!

Thế là hashtag #Chị gái lái trực thăng# nh chóng leo lên hot search.

Ngay lúc đó, trang weibo chính thức của đoàn phim Nhiếp Chính Vương, vốn đang bị cư dân mạng và fan tag đến nổ tung, đã đăng liền hai th báo:

@ChấpChínhVương_Official: “Cảm ơn mọi đã quan tâm. Ngoài nhà sản xuất Ứng Ngọc Sơn bị thương nhập viện, kh ai khác bị thương. Vừa nhận được tin từ bệnh viện, tình trạng của nhà sản xuất Ứng kh nguy hiểm đến tính mạng. Một lần nữa cảm ơn mọi đã quan tâm, tình hình vụ án chúng vẫn đang tìm hiểu, xin hãy theo dõi th báo chính thức từ phía cảnh sát, đừng truyền tin sai sự thật.”

@ChấpChínhVương_Official: “Sau khi thương lượng hữu nghị, chúng đã chấm dứt hợp đồng với @ĐinhPhụngKiều.”

Th báo thứ nhất đã đủ khiến mọi kinh ngạc, bị thương hoàn toàn kh Đinh Phụng Kiều mà là nhà sản xuất Ứng Ngọc Sơn!

Cư dân mạng lập tức để lại bình luận an ủi, đồng thời phẫn nộ mắng c.h.ử.i đám tài khoản marketing làm ăn thất đức, đến bị thương còn đưa tin sai, lại còn mạnh miệng đồn đoán “kh loại trừ khả năng tình sát”.

th báo thứ hai lại khiến cộng đồng mạng bàng hoàng đến há hốc mồm.

Đinh Phụng Kiều kh bị thương nhưng đoàn phim đã cắt hợp đồng với cô ta!

biết là Đinh Phụng Kiều đã gia nhập đoàn phim được một thời gian, với vị thế của một nữ chính như cô ta, lịch tập thoại và quay cảnh thường dày đặc. Nói cách khác, giờ đoàn phim cắt hợp đồng, chưa kể tiền vi phạm hợp đồng thì khoản đầu tư cho quá trình quay đến nay cũng kh nhỏ.

> Quả nhiên là chữ càng ít, chuyện càng to.

> Thật sự là thương lượng hữu nghị ? kh tin.

> Kh lẽ Đinh Phụng Kiều gặp chuyện gì à? Trừ khi chuyện nghiêm trọng, kh thể tưởng tượng ra lý do đoàn phim lại cắt hợp đồng với cô .

> Kh liên quan đến vụ xả s.ú.n.g hôm nay chứ? Trời ơi, chuyện này càng lúc càng mờ mịt !

Những bình luận này nh chóng được đẩy lên top.

Giữa chừng, fan của Đinh Phụng Kiều phản hồi dưới bình luận “gặp chuyện” rằng: > Chuyện cái đéoo gì, đệt gì cũng kh chị tao gặp chuyện!

Nhưng ngay sau đó, bình luận này đã bị chính fan xóa.

Bởi vì weibo chính thức của Hoà La Entertainment - c ty quản lý của Đinh Phụng Kiều - đột nhiên đăng th báo rằng Đinh Phụng Kiều tạm ngừng toàn bộ c việc vì lý do cá nhân. Sau đó, fan hỏi “lý do cá nhân” là gì, kh biết Hoà La Entertainment đã bu xuôi luôn hay kh, mà lại trực tiếp trả lời: “Hỗ trợ cảnh sát ều tra.”

Fan của Đinh Phụng Kiều lập tức “vỡ phòng tuyến” ngay tại chỗ.

> Chị đúng là “hình” ghê! cứ tưởng đang hâm mộ một diễn viên thực lực, kh ngờ lại là… một “nghi phạm hình sự”!

> Kh cần đợi th báo từ cảnh sát nữa. Thời buổi này, nghệ sĩ tạm ngừng toàn bộ c việc để “hỗ trợ cảnh sát ều tra” thì còn là chuyện tốt gì? Chẳng lẽ là làm “c dân tốt bụng” à? thật sự, mười năm yêu thương hóa ra cho ch.ó ăn!

> Cô gái xuất thân từ ngôi làng nhỏ hẻo lánh, dựa vào nỗ lực kh ngừng và diễn xuất xuất sắc mà từng bước trở thành ngôi tỏa sáng… Ha, hóa ra m hình tượng truyền cảm hứng đều là lừa !

> Đi mà đạp máy may cho tốt vào, tạm biệt, mãi mãi kh gặp lại.

*Đạp máy may: giống như bên gọi là vào bóc lịch.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, weibo của Đinh Phụng Kiều đã mất vài triệu theo dõi.

Tám giờ tối.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Làm xong bản ghi chép lời khai, Giang Thư Hoàn và mọi lên chiếc xe minibus của cảnh sát.

Trong đêm tối, phía sau họ, tòa nhà của đội hình sự vẫn sáng đèn rực rỡ. Ngoài cửa sổ, phố xá xe cộ tấp nập, dòng hối hả. Ngồi trong xe, ra khung cảnh náo nhiệt và yên bình , trên gương mặt mọi đều hiện lên cảm giác mơ hồ như vừa trải qua một kiếp khác.

Vương Tú Như cảm thán: “Ngần này tuổi , m ngày nay đúng là quãng thời gian ly kỳ, kịch tính và mạo hiểm nhất đời . Y như đóng phim vậy: cướp vũ trang, trốn thoát bằng trực thăng, vào đồn cảnh sát l lời khai, ăn cơm hộp của cảnhà sát, lại được cảnh sát chở về khách sạn… trải nghiệm này chắc là cả đời kh quên được.”

Lưu Tâm Viễn tiếp lời: “Kịch như đời, đời như kịch mà!”

Sau đó lắc đầu, thở dài: “Nói thật, trước khi lên trực thăng, cứ nghĩ hôm nay xong đời .”

Hạ Hướng Dương bật cười: “Cũng đâu đến mức . Đối phương đã nói chỉ cần tiền và trực thăng, sẽ kh làm hại chúng ta mà. Cùng lắm thì giữ chúng ta làm con tin thôi.”

Thái Nguyên Hi kh nhịn được xen vào: “ Hạ, còn nói là cùng lắm làm con tin, rõ ràng lúc đó cũng sợ đến mức mồ hôi lạnh vã ra đầy tay mà.”

Khi chạy ra khỏi phòng suite, Hạ Hướng Dương luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Khi nắm tay quả thật sẽ bớt sợ, nhưng Thái Nguyên Hi lại nghi ngờ: Hạ Hướng Dương nắm tay , kh vì sợ hoảng, mà là… chính đang sợ.

Hạ Hướng Dương: “…”

Bóc trần vẻ mạnh mẽ giả vờ của một lớn đúng là chẳng đáng yêu chút nào.

Vương Tú Như cười: “ th gan lớn nhất vẫn là Tiểu Giang và Quý đây. Chúng ta thì hồn vía lên mây, còn hai vẫn giữ được bình tĩnh. Đúng là may nhờ họ đ!”

M diễn viên trẻ đồng loạt phụ họa.

Lương Hạo ngồi ở hàng ghế cuối, im thin thít từ đầu đến cuối.

Trước đó, ta sợ đến mức mất cả lý trí, buột miệng nói ra nhiều câu thiếu suy nghĩ. Giờ thì mọi chuyện đã qua, đầu óc quay lại , biết hôm nay đắc tội kh ít , chỉ mong mọi quên mất sự tồn tại của ta.

Quý Hàm Chương và Giang Thư Hoàn ngồi cùng hàng, ngăn cách bởi lối hẹp.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon rực rỡ của thành phố lướt qua ô kính, hắt vào khoang xe mờ tối, chập chờn hư ảo. Quý Hàm Chương khẽ nghiêng đầu về phía Giang Thư Hoàn, vừa lúc một tia sáng lướt qua gương mặt cô, chiếu sáng đôi mày mắt bình thản .

Chỉ thoáng qua trong chớp mắt.

tất cả lại ẩn vào bóng tối trong xe.

khẽ cong môi, nói: “Đúng là nhờ cô Giang.”

Hạ Hướng Dương xoay trên ghế, Giang Thư Hoàn, tò mò hỏi: “Bằng lái trực thăng dễ thi kh? Nghe xong cũng muốn học l một cái. Lúc nguy cấp mà bay vút lên, thật sự ngầu.”

M diễn viên trẻ cũng rộn ràng phụ họa: “Đúng vậy, ngầu thật . Yêu cầu thi khó kh?”

Giang Thư Hoàn đáp: “ yêu cầu về chiều cao, thị lực và một số ều kiện thể chất. Trình độ học vấn thì hình như chỉ cần tốt nghiệp trung học là được. Thường đủ mười bảy tuổi là thể đăng ký, một số loại bằng thì yêu cầu từ hai mươi mốt tuổi trở lên, tùy nhu cầu mỗi . Còn về độ khó, th cũng bình thường thôi.”

Thế là mọi ríu rít bàn tán chuyện thi bằng lái trực thăng.

Kh ai hỏi vì Giang Thư Hoàn lại quen thuộc với tầng thượng của phòng suite tại Vãn Chu đến thế. Chỉ mượn phòng thôi thì lẽ ra kh thể biết rõ từng cánh cửa bí mật, càng kh thể tìm được chìa khóa và cả trực thăng.

Cũng chẳng ai nhắc đến Đinh Phụng Kiều, như thể chuyện cô ta nhiều lần tìm cách khéo léo dẫn dắt lời nói để dụ Giang Thư Hoàn chưa từng xảy ra.

Những gì cần nói thì đã khai trong bản ghi chép. Còn lại, để mai hẵng tính.

Sau khi thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần, mọi nghi ngờ, toan tính đều tạm gác sang một bên.

Xe cảnh sát đưa họ thẳng về khách sạn Vãn Chu.

Xung qu khách sạn vẫn còn hàng rào cảnh sát chưa kịp tháo dỡ. Ngoài ra, bãi cỏ trước cửa bị giẫm nát, sàn nhà từng v m.á.u đỏ tươi, cánh cửa bị con Hắc Hổ hung hãn đạp gãy khi bị bắt… tất cả đều đã được sửa chữa. Mọi thứ gọn gàng như thể hôm nay chưa từng xảy ra vụ xả s.ú.n.g chấn động cả thành phố.

Nhưng bên ngoài khách sạn, lại m chiếc xe hơi màu đen đỗ thành hàng. Kh chỉ giống hệt về kiểu dáng, mà cả biển số cũng gần như nhau.

Cuối hàng xe đen , là một chiếc Cullinan đen bóng.

Xe cảnh sát dừng ở phía sau bên trái chiếc Cullinan. Mọi lần lượt xuống xe. Một nam diễn viên trẻ len lén thốt lên: “Wow, bá đạo tổng tài nhỉ, ngầu quá!”

Giang Thư Hoàn ngẩng mắt chiếc Cullinan đen , trong lòng chút uể oải, thầm nhủ: [Kh Hàn Cẩn Châu đang ở thủ đô ? lại về đây?! À, từ thủ đô bay về S thị chỉ mất hai tiếng. Tính ra giờ này mặt ở đây… cũng chẳng gì lạ. Thảm , t.h.ả.m !]

Quý Hàm Chương bên cạnh cô, nghiêng mắt , khẽ nhíu mày.

Mọi còn tưởng m chiếc xe này chỉ dừng tạm ở đây, kh ngờ cửa chiếc Cullinan bất ngờ mở ra. Hàn Cẩn Châu trong bộ vest chỉnh tề bước xuống, phía sau là trợ lý Lâm luôn sẵn sàng chờ lệnh.

“Là Hàn Cẩn Châu kìa!” khẽ kêu lên kinh ngạc.

Ánh mắt Hàn Cẩn Châu vượt qua m phía trước, khóa chặt vào Giang Thư Hoàn đang lẫn trong đám đ. Chỉ khi tận mắt th cô bình an vô sự, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của mới thật sự bu xuống. trầm giọng gọi: “Giang Thư Hoàn.”

Thật ra từ lúc bước xuống xe, mọi đã nhận ra, hẳn là đang tìm một nào đó trong nhóm này.

Khi gọi thẳng tên Giang Thư Hoàn, tất cả đều vô thức quay sang cô, ánh mắt hoặc kinh ngạc hoặc bừng tỉnh.

Hóa ra cô quen biết Hàn Cẩn Châu. Thảo nào cô ở được trên tầng cao nhất của Vãn Chu, thảo nào lại rành rẽ từng chi tiết trong căn phòng áp mái .

Khoảnh khắc này, phần lớn mọi đều thoáng nghĩ như vậy.

Nhưng so với việc th Hàn Cẩn Châu đứng đây đợi Giang Thư Hoàn, ều khiến họ kinh ngạc hơn là: cô quen Hàn Cẩn Châu, vậy mà lại chỉ đóng vai một tiểu nha đầu được Nhiếp Chính Vương nhặt về.

Chuyện này mới thật sự ly kỳ!

Giang Thư Hoàn kh để ý tới ánh mắt của mọi . Giờ phút này, ều cô lo hơn là bị Hàn Cẩn Châu mắng, hoặc bị phát hiện “bí mật nghỉ học” của .

Cô ngoan ngoãn bước tới, vẻ ngoan hiền, dịu dàng hỏi: “ ăn tối chưa?”

Hàn Cẩn Châu liếc cô một cái, hừ một tiếng, cố tỏ vẻ lạnh nhạt: “Em mà biết tự lo cho thì đã vui lắm .”

Giang Thư Hoàn biết ngay là đang giận.

Bởi bình thường, Hàn Cẩn Châu kh nói với cô như vậy, ngược lại còn sợ cô ở mãi trong phòng thí nghiệm kh để ý đến .

Trợ lý Lâm quả kh hổ d là “vạn năng” bên cạnh tổng tài, lập tức làm dịu kh khí: “Hàn tổng ăn chút , nhưng vì lo cho sự an toàn của cô nên cũng chẳng ăn được bao nhiêu. Còn cô Giang, đã ăn tối chưa?”

Giang Thư Hoàn liếc trợ lý Lâm, thầm nghĩ: quả là “nồi nào vung n”, tính tình xấu như Hàn Cẩn Châu, quả nhiên một khéo léo, chu toàn như trợ lý Lâm mới kèm được.

Cô liền thuận thế nói: “ ăn cơm hộp ở cục cảnh sát nhưng cũng chẳng ăn được bao nhiêu, hình như hơi đói.”

Trợ lý Lâm mỉm cười: “Vậy để nhà hàng chuẩn bị chút đồ ăn khuya, đúng lúc cô và Hàn tổng cùng ăn thêm.”

Giang Thư Hoàn gật đầu, quay lại chỉ về phía những đang đứng bên đường chờ vì cô dừng bước, giới thiệu: “Đây là họ , Hàn Cẩn Châu. Còn đây là các bạn quen trong đoàn phim, cô Vương Tú Như, Lưu Tâm Viễn, Quý Hàm Chương, Hạ Hướng Dương…”

Khi cô nói “ họ”, khóe miệng trợ lý Lâm khẽ giật, còn Hàn Cẩn Châu thì mặt kh đổi sắc, rõ ràng đã quen với cách giới thiệu này.

Giang Thư Hoàn lần lượt xướng tên từng .

Sắc mặt Hàn Cẩn Châu hơi dịu lại: “Thời gian qua cảm ơn mọi đã chăm sóc Giang Thư Hoàn.”

“Đâu đâu, hôm nay chúng còn được cô cứu mạng nữa mà.” Vương Tú Như mỉm cười: “Hàn tổng khách sáo quá.”

Những khác cũng phụ họa, khách khí vài câu.

Hàn Cẩn Châu gật đầu: “Vậy chúng ta vào thôi.”

Vừa , vừa nói: “Hôm nay mọi đều đã bị hoảng sợ, về nghỉ ngơi cho tốt. Phòng đã được dọn dẹp lại, an ninh mọi cũng kh cần lo. Nhân viên bảo vệ của khách sạn đã vào vị trí, ngoài ra còn vệ sĩ đưa tới, họ sẽ tuần tra 24/24.”

Ngừng một chút, lại nói: “Nhà hàng sẽ chuẩn bị đồ ăn khuya cho mọi . nhu cầu gì, cứ gọi lễ tân, sẽ cố gắng đáp ứng.”

Vương Tú Như: “Hàn tổng thật chu đáo.”

Cô lớn tuổi hơn, lại rõ ràng là hướng ngoại nên chẳng hề e dè Hàn Cẩn Châu, trò chuyện qua lại tự nhiên.

Nhưng Hàn Cẩn Châu vốn ít lời, dần dần cuộc trò chuyện chỉ còn lại cô và trợ lý Lâm đối đáp.

M diễn viên trẻ vốn cũng khá cởi mở nhưng một là hôm nay trải qua quá nhiều chuyện, nhất thời chưa hoàn hồn. Hai là tuy giọng nói của Hàn Cẩn Châu vẫn ôn hòa, song khí thế lạnh lùng, nghiêm nghị của khiến ta vô thức kh dám làm càn trước mặt.

Hình như chỉ khi đối diện với Giang Thư Hoàn, cái lạnh cứng từ trong ra ngoài mới nhuốm chút ấm áp.

M diễn viên trẻ lặng lẽ liếc nhau đều hiểu ý đối phương.

Cái gì mà họ chứ, một họ Hàn, một họ Giang, thân thích kiểu gì?

Giữa trời lạnh thế này mà ngồi trong xe đợi cô, th thì miệng nói lời trách móc nhưng trong đó giấu đầy quan tâm, đối với khác thì lạnh nhạt còn với cô thì lập tức dịu lại… Đây chẳng là tình tiết “bá đạo tổng tài yêu !

Cả nhóm bước vào khách sạn, bên trong cũng gọn gàng, trật tự. Một vị quản lý trẻ bước lên báo cáo: “Tổng giám đốc Hàn, quản lý Chu vẫn đang bận, mọi việc bên bộ phận buồng phòng tạm thời do phụ trách.”

Hàn Cẩn Châu gật đầu: “Cố gắng đáp ứng nhu cầu của khách.”

Quản lý trẻ đưa họ đến thang máy, đứng tại chỗ tiễn họ vào.

Vương Tú Như và trợ lý Lâm đã trò chuyện tới chuyện thị trường chứng khoán gần đây nhưng chẳng m chốc thang máy đã đến. Vương Tú Như tiếc nuối kết thúc đề tài, vỗ vai Giang Thư Hoàn: “Tiểu Giang, hôm nào mời em ăn cơm, tối nay nghỉ ngơi cho tốt.”

Vèm Ch

Giang Thư Hoàn gật đầu: “Vâng, mọi cũng vậy.”

Những khác cũng khách sáo chào tạm biệt. Lương Hạo - gương mặt xám xịt - liếc Hàn Cẩn Châu cũng nói “nghỉ ngơi tốt nhé”.

Trước khi bước ra, Quý Hàm Chương dịu giọng nói: “Cô Giang, chúc ngủ ngon.”

Giang Thư Hoàn mỉm cười: “À, Quý cũng ngủ ngon, mai gặp lại!”

Cánh cửa thang máy khép dần.

Ở phía trước, m diễn viên trẻ ríu rít: “Là yêu chứ gì, chắc c yêu!”

“Hàn tổng trẻ quá, lại đẹp trai! Đúng chuẩn bá đạo tổng tài! , mê !”

“Kh chừng thật sự là em họ đ, đừng đoán bậy!”

Giữa tiếng cười đùa, Quý Hàm Chương quay đầu về phía thang máy.

Sảnh thang máy trống trải, ánh đèn dường như hơi tối.

Trong thang máy, Hàn Cẩn Châu thu lại ánh mắt đầy suy tư, đột nhiên hỏi một câu gây chấn động: “Là vì đàn đó ? Vì cái tên Quý Hàm Chương mà em nghỉ học à?”

Giang Thư Hoàn: “???”

Giang Thư Hoàn: “!!!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...