Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Bị Nghe Thấy Tiếng Lòng, Tôi Vô Tình Vào Giới Giải Trí Và Nổi Đình Đám

Chương 46:

Chương trước Chương sau

Thành phố Z, nhà họ Hàn.

Trương Mạn Vân ngả trên chiếc sofa da sang trọng đắt tiền, trang ểm tinh xảo, gương mặt lạnh lùng nhưng giọng nói lại mềm mại như thấu tình đạt lý.

“Tiểu Hồng, em thật sự vất vả quá , làm quản lý đâu dễ dàng. Nghệ sĩ chỉ cần lo tốt chuyện của , đóng phim, lên sân khấu, mọi việc đều khuôn mẫu, ai cũng thể làm được. Nhưng quản lý thì khác, để nghệ sĩ thể đứng trước ống kính, thể bước lên sân khấu lại bỏ ra , nhiều gian khổ. ều, nếu nghệ sĩ mà em dẫn dắt… À đúng , cô bé đó tên gì nhỉ, Nhĩ Nhã kh, Trần Nhĩ Nhã. Nếu nó kh hiểu được nỗi khổ tâm của em thì cứ để mặc nó .”

Khóe môi Trương Mạn Vân khẽ cong lên: “Em nuôi ch.ó nuôi mèo nhỏ cũng vậy thôi, đâu từ đầu chúng đã biết nghe lời em đâu đúng kh? uốn nắn, dạy dỗ, chúng mới dần dần biết nghe lời.”

Đầu bên kia kh biết nói gì, Trương Mạn Vân bèn nở nụ cười đắc ý, ngoài miệng vẫn tỏ ra dịu dàng: “Ôi, mọi đều nói gả vào nhà họ Hàn là để hưởng phúc, nhưng thật ra ở trong cái nhà quyền quý này, quy củ thì nhiều, phiền toái thì chẳng ít.”

Sau đó hai lại trò chuyện đôi câu, trước khi cúp máy Trương Mạn Vân còn dịu giọng dặn dò: “ khó khăn thì nhớ tìm , thể giúp thì nhất định sẽ giúp, kh giúp được thì trò chuyện với nhau cũng là một cách giải tỏa, đúng kh?”

Ngắt máy xong, Trương Mạn Vân gọi một tiếng “dì Lý”, hỏi yến đã chưng xong chưa.

giúp việc trong nhà - dì Lý - cẩn thận bưng một chén yến ra đặt trước mặt bà ta, dè dặt quan sát sắc mặt mà nhắc: “Cô Trương, hôm nay thực phẩm chưa được chuyển tới, quần áo với túi xách cô chọn trước đó cũng chưa đưa tới.”

Dì Lý làm việc ở nhà họ Hàn đã vài năm, dì hiểu rõ hơn ai hết, vị nữ chủ nhân trước mặt ngoài đời dịu dàng thân thiện bao nhiêu thì sau lưng lại thất thường, sáng nắng chiều mưa b nhiêu.

Nếu kh lương bổng nhà họ Hàn trả cao thì dì vốn chẳng muốn ở lại đây làm gì.

Thường ngày dì Lý cũng thích đọc tiểu thuyết trên Lục Giang, mỗi lần th trong truyện tổng tài bá đạo, quản gia chỉ biết nói m câu như: “Thiếu gia đã lâu kh cười như vậy” dì đều cho rằng tác giả chẳng chút quan sát tinh tế nào về cuộc sống.

Ngay cả giúp việc trong nhà tổng tài, thật ra cũng suy nghĩ và đ.á.n.h giá của riêng .

Ví dụ như dì, ngoài chuyện thể nói “thiếu gia đã lâu kh về nhà”, còn thể phán rằng “ Hàn chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, đúng là đồ ngốc”.

Còn về “cô Trương”, ồ nghe nói vì muốn bản thân tr trẻ trung, Trương Mạn Vân kh cho ai gọi là “bà Hàn”, mà bắt mọi gọi “cô Trương”.

Trong mắt dì Lý, cô Trương chính là một kẻ thần kinh ển hình.

Kh ngoài dự đoán, nụ cười trên mặt Trương Mạn Vân lập tức biến mất: “ lại thế?”

Dì Lý đáp kh biết.

Dì chỉ là giúp việc, mỗi ngày chỉ phụ trách nhận hàng gửi tới, nếu hàng hóa kh tới thì quả thật dì kh thể rõ nguyên nhân.

Trương Mạn Vân cũng biết ều đó, lời thoát ra miệng chỉ là theo bản năng, sau đó liền phẩy tay: “Được , biết .”

Dì Lý nh chóng quay vào bếp.

Trương Mạn Vân gọi một cuộc ện thoại khác, tuy đầu dây bên kia khách khí cung kính nhưng lời nói thì chói tai vô cùng: [“Những túi xách và quần áo mà cô chọn, vốn dĩ chúng định đưa qua cho cô nhưng bên tập đoàn Hàn Thị đột nhiên gọi tới, nói từ nay về sau mọi khoản chi tiêu của cô tự xử lý. Chúng cũng đang định liên lạc lại với cô để hỏi, xem cô muốn cho qua th toán trước kh?”]

Các thương hiệu xa xỉ vốn chẳng sợ gì m bà phu nhân, vì bọn họ chẳng thiếu khách chịu vung tiền. Trong khi những vung tiền kia chưa chắc đã mua được dòng sản phẩm giới hạn của họ.

Hơn nữa, thể ngoài kh rõ nhưng bọn họ - những thường xuyên tiếp xúc với giới hào môn - lại hiểu rõ thân phận của Trương Mạn Vân.

Vị cựu minh tinh này, nói cho hay thì là vợ nhà tài phiệt, nói khó nghe thì chính là “tiểu tam thành chính thất”, kh con cái, kh chỗ dựa, chỉ là một phu nhân rỗng tuếch.

M năm gần đây, từ khi Hàn Cẩn Châu tiếp quản tập đoàn Hàn Thị, mạnh tay “cắt bỏ” hết nhà họ Trương mà Trương Mạn Vân an bài vào c ty, địa vị của bà ta càng thêm ch chênh.

Giới nhà giàu vốn đã đồn thổi từ lâu: nếu kh kiêng nể thể diện của cha ruột Hàn Thủ Nghiệp thì e rằng Hàn Cẩn Châu đã sớm ra tay với bà mẹ kế này .

Nói cách khác, việc Hàn Thị ngừng mọi chi tiêu của Trương Mạn Vân hoàn toàn là chuyện nằm trong dự tính.

Trương Mạn Vân cố kìm cơn giận, gắng gượng nói một câu: [“Làm phiền , sẽ tìm hiểu kỹ liên lạc lại sau.”]

dập máy.

Khuôn mặt bà ta phủ kín mây đen nhưng vẫn nhẫn nhịn lửa giận mà gọi cho trợ lý Lâm.

Giọng nói của trợ lý Lâm như thường ngày, nhã nhặn khách khí, nhưng câu nói thì chẳng chừa chút tình cảm nào: [“Xin lỗi cô Trương, gần đây c ty đang chấn chỉnh lại bộ phận tài chính, loại bỏ những khoản chi kh hợp quy, mong cô th cảm.”]

Ngón tay Trương Mạn Vân siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, sắc mặt khó coi nhưng giọng vẫn ngọt ngào: [“Trợ lý Lâm, hiểu việc c ty chỉnh đốn bộ phận tài chính. Nhưng khoản chi tiêu sinh hoạt của vốn nằm trong phần lương c ty cấp cho , vậy thì đâu thể coi là khoản chi kh hợp quy chứ?”]

Trợ lý Lâm vẫn giữ giọng ệu lễ phép:

[“Cô Trương, thực ra là như thế này. Cô vốn kh nhân viên c ty, ừm… tuy treo d nghĩa một chức quản lý nhưng chưa từng tham gia vào việc ều hành hay quản lý. Vì vậy, c ty trả lương cho cô, bản thân việc đó đã là kh hợp quy.”]

nói tiếp: [“C ty đã ban hành văn bản, giải trừ chức vụ của cô cùng một số trong ban quản lý kh trực tiếp tham gia ều hành. Bản ện t.ử của văn bản đã được gửi đến hộp thư c vụ của cô, cô thể đăng nhập để xem.”]

Trương Mạn Vân: “…”

Bảo bà ta kh tham gia vào việc ều hành c ty, vậy thì làm bà ta thể kiểm tra cái hòm thư c vụ quái quỷ kia chứ?

Năm đó khi gả vào nhà họ Hàn, vốn dĩ Trương Mạn Vân đã toan tính mượn d nghĩa kết hôn để đòi Hàn Thủ Nghiệp chia cho cổ phần của Hàn Thị. Thế nhưng tên vô dụng đó lại nói ều kiện để cụ đồng ý cho bà ta bước chân vào cửa nhà họ Hàn chính là kh được phép nhúng tay vào việc kinh do của Hàn Thị, càng kh được cổ phần của Hàn Thị.

Khi Hàn Thủ Nghiệp vẫn còn là nắm quyền của Hàn Thị, Trương Mạn Vân nóng lòng muốn gả vào nhà họ Hàn, lại kh muốn phá hỏng hình tượng dịu dàng hiền thục mà bà ta đã cực khổ dựng lên trong mắt Hàn Thủ Nghiệp. Cộng thêm việc Hàn Thủ Nghiệp cho bà ta một chức vụ hư d trong c ty, hàng tháng cấp cho một khoản lương đủ để chi tiêu xa hoa, Trương Mạn Vân liền vui vẻ đồng ý.

thì muốn thứ gì xa xỉ, bà ta chỉ cần mở miệng, Hàn Thủ Nghiệp sẽ trả. Cuối năm, ta lại từ tiền chia cổ tức trích riêng một khoản lớn cho bà ta. So với việc cực nhọc đóng phim, cái kiểu ngày ngày uống trà, mua sắm, tiệc tùng, tán gẫu với các phu nhân giàu mới đúng là cuộc sống mà bà ta ao ước.

Hơn nữa, bà ta nghĩ chỉ cần sinh cho nhà họ Hàn vài đứa con, hai đứa con riêng mà Hàn Thủ Nghiệp trước chẳng đáng là gì. Đến lúc đó, bà ta sẽ “mẹ quý nhờ con”.

Ai ngờ, mười m năm trôi qua, đừng nói là vài đứa, ngay cả một đứa bà ta cũng kh .

Bởi vì Hàn Thủ Nghiệp vốn dĩ đã kh thể sinh con nữa.

Về sau, Hàn Thủ Nghiệp mới nói thật: những kẻ muốn dựa vào cái t.h.a.i để gả vào nhà họ Hàn nhiều kh kể xiết, ai cũng ôm gi khám t.h.a.i khóc lóc trước mặt ta, đến mức ta phát ngán. Thực ra ta sớm đã kh còn khả năng con, tất cả những đó chỉ coi ta là thằng ngốc, muốn đội cho ta cái mũ x bắt ta làm kẻ chịu thiệt.

Chỉ Trương Mạn Vân, chưa bao giờ dùng m trò này cho nên ta mới tin rằng bà ta thật lòng yêu ta.

Nhưng sự thật thì ngay từ đầu Trương Mạn Vân chỉ nghĩ rằng m.a.n.g t.h.a.i trước khi cưới sẽ quá mất mặt.

Bà ta biết rõ cụ nhà họ Hàn vốn cổ hủ nghiêm khắc. Nếu bà ta ôm cái bụng to mà bước vào nhà họ Hàn gia thì cả đời cũng đừng mơ đường đường chính chính làm Hàn phu nhân.

Kh ngờ, chân tướng lại là thế.

Nhưng dù thì bà ta cũng đã gả vào nhà họ Hàn, trở thành kẻ nổi bật trong giới phu nhân quyền quý.

Những kẻ trước đây khinh miệt bà ta khi còn làm diễn viên, giờ chỉ biết nịnh bợ l lòng bà ta.

Quả thật, Trương Mạn Vân đã sống m năm phú quý thoải mái.

Cho đến khi Hàn Cẩn Châu tốt nghiệp đại học.

Ban đầu, làm ở c ty nước ngoài để rèn luyện. Khi Trương Mạn Vân còn chưa th gì nguy hiểm, bởi đối với một c t.ử nhà giàu, ra trường vào c ty gia tộc làm việc vốn là chuyện quá bình thường. Hơn nữa, Hàn Thủ Nghiệp vẫn còn trẻ, muốn Hàn Cẩn Châu đoạt quyền từ tay cha, e là còn lâu.

Nào ngờ, chỉ vỏn vẹn ba năm, c ty nước ngoài kia dưới tay Hàn Cẩn Châu do thu tăng gấp đôi. Với thành tích rực rỡ, trực tiếp được đưa về Hàn Thị, ngồi ngay ghế phó tổng.

Lại ba năm nữa, thẳng tay hạ bệ cha ruột, với tỷ lệ ủng hộ cao đến kinh ngạc, ngồi vào vị trí tổng giám đốc Hàn Thị.

Thậm chí giám đốc c khai tuyên bố: Hàn Cẩn Châu tiếp quản Hàn Thị đã mở ra “thời kỳ trung hưng” của tập đoàn.

So với Hàn Cẩn Châu, tài quản lý của Hàn Thủ Nghiệp thực sự quá tầm thường.

Quả nhiên, dưới sự lãnh đạo của Hàn Cẩn Châu, “đế quốc” thương nghiệp của Hàn Thị kh ngừng mở rộng, năm ngoái nhà họ Hàn còn vinh d đứng đầu bảng thương nhân toàn Hoa Quốc.

Nhưng ngày tháng của Trương Mạn Vân thì càng lúc càng khó sống.

thân mà bà ta nhét vào Hàn Thị, từng một đều bị Hàn Cẩn Châu nhổ bỏ như nhổ nh. Bà ta toan lợi dụng việc “cha con tr quyền” để ly gián tình cảm, nào ngờ Hàn Thủ Nghiệp lại thản nhiên, nói ta cầu còn kh được nghỉ ngơi và vốn chẳng tr mong Hàn Cẩn Châu hiếu thuận gì.

một cha khôn ngoan, lại thêm một đứa con thiên tài, Hàn Thủ Nghiệp sớm đã muốn nằm yên hưởng phúc.

Trương Mạn Vân ngày một hoang mang, bất an.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Những hào nhoáng bên ngoài, ngày càng khó che giấu địa vị lúng túng và ch chênh của bà ta.

Kh dám động đến Hàn Cẩn Châu, hơn nữa cũng chẳng cách nào động được, Trương Mạn Vân liền chuyển ánh mắt về phía Giang Thư Hoàn.

Một cô gái nhỏ bé chẳng đáng kể, thậm chí còn bị mẹ ruột mang đổi sang họ khác. Cô chưa từng bỏ ra chút c sức nào lại sở hữu nhiều cổ phần Hàn Thị đến thế? cô lại được khối tài sản mà cả đời bà ta cũng kh thể chạm tới?

Ghen tỵ, oán hận, kh cam lòng.

So với Hàn Cẩn Châu - ngày ngày ép bà ta co cụm kh gian sống - thì Trương Mạn Vân còn hận cô gái mà bà ta hiếm khi gặp mặt này hơn nhiều.

Dĩ nhiên, kh chỉ là những cảm xúc đó.

Trong sâu thẳm tâm can, Trương Mạn Vân còn nuôi một ý nghĩ đen tối hơn.

Nếu Giang Thư Hoàn gặp chuyện thì toàn bộ tài sản và cổ phần Hàn Thị trong tay cô sẽ quay về với Hàn Thủ Nghiệp.

sớm muộn gì, chúng cũng sẽ vào tay bà ta.

Chỉ tiếc là cuộc sống của Giang Thư Hoàn lại vô cùng giản đơn, kh hề liên quan đến Trương Mạn Vân khiến bà ta chẳng tìm được cơ hội nào để ra tay.

Mãi cho đến một ngày, Trương Mạn Vân vô tình th trong vòng bạn bè của Đinh Phụng Kiều đăng một bức ảnh chụp đoàn phim Nhiếp Chính Vương.

Trương Mạn Vân vốn dung mạo diễm lệ, mà trong giới giải trí, kiểu mặt này lại là bất lợi. Cái thời của bà ta, thị trường ưa chuộng nhất vẫn là những nữ chính trong trẻo, yếu đuối, ngây thơ như b hoa nhỏ.

Bà ta đóng phim nhiều năm nhưng mãi vẫn chỉ làm vai phụ. Gọi là minh tinh nhưng cùng lắm cũng chỉ chen chân được vào tuyến hai.

Sau khi gả vào nhà họ Hàn, Trương Mạn Vân cũng chẳng hề cắt đứt liên hệ với giới giải trí, trái lại còn vô cùng nhiệt tình tham dự đủ loại sự kiện trong làng giải trí.

Suy cho cùng, dưới ánh hào quang của thân phận “Hàn phu nhân”, những minh tinh hạng nhất từng đứng trên bà ta một bậc, giờ đây khi tham gia dạ tiệc đều sắp xếp chỗ ngồi phía sau bà ta. Thỉnh thoảng, bà ta chỉ cần khách sáo nhận một vai diễn nhỏ trong phim cũng thể dễ dàng ôm về giải nữ phụ xuất sắc nhất. Nhiều giải thưởng còn mời bà ta làm giám khảo, một số chương trình tạp kỹ mời bà ta làm khách mời, tuy thù lao kh cao nhưng thể diện lại được trao cho đầy đủ.

Chính trong một buổi lễ trao giải như vậy, Trương Mạn Vân quen biết Đinh Phụng Kiều.

Hai gặp gỡ liền như tri kỷ, kết bạn Wechat trở thành bạn thân, thường xuyên hẹn nhau uống trà, dạo phố.

Mãi đến một lần tình cờ, Trương Mạn Vân mới phát hiện ra bí mật của Đinh Phụng Kiều.

Hôm , sau khi cả hai cùng làm xong liệu trình spa, kỹ thuật viên vừa rời , hai nằm nghỉ chợp mắt. Giữa chừng Trương Mạn Vân tỉnh dậy, phát hiện Đinh Phụng Kiều ra ban c nghe ện thoại. Ban đầu bà ta định bước qua gọi, nào ngờ vừa đến thì nghe th Đinh Phụng Kiều nói: “Đã bị cảnh sát theo dõi thì cẩn thận một chút.”

Trương Mạn Vân lập tức bị dọa sợ, song bà ta kh quay lưng bỏ mà kìm nén nỗi sợ trong lòng, đứng nghe thêm một lúc. Từ những mảnh đối thoại vụn vặt, bà ta đoán được đầu dây bên kia chính là một kẻ buôn ma túy.

Hơn nữa, kẻ đó còn quan hệ kh hề đơn giản với Đinh Phụng Kiều.

Sau chuyện đó, Trương Mạn Vân bắt đầu cố ý giữ khoảng cách, trong lòng d lên nghi ngờ về dụng ý thật sự khi Đinh Phụng Kiều tiếp cận .

Đã dám buôn ma túy thì còn chuyện gì mà kh dám làm vì tiền chứ?

lẽ Đinh Phụng Kiều tiếp cận bà ta chỉ vì thân phận “Hàn phu nhân”. Biết đâu một ngày nào đó, Đinh Phụng Kiều sẽ cùng tình nhân cấu kết bắt c bà ta, tống tiền nhà họ Hàn, để trốn tránh tội d mà g.i.ế.c bà ta diệt khẩu.

Cho đến một ngày, Trương Mạn Vân vô tình th ảnh Giang Thư Hoàn trong loạt ảnh mà Đinh Phụng Kiều đăng tải.

Trước đây, Trương Mạn Vân từng thuê theo dõi Giang Thư Hoàn. Nhưng Giang Thư Hoàn sống trong ký túc xá trường, ngày thường chỉ qu quẩn lớp học với phòng thí nghiệm, hiếm khi ra ngoài ăn uống, mà nếu cũng là cùng nhóm các chị trong trường. Dù muốn tạo ra chút “tai nạn bất ngờ” cũng khó mà cơ hội.

Hơn nữa, Trương Mạn Vân vẫn giữ chút lý trí, bà ta kh muốn vì một chuyện như thế mà ngồi tù.

Song, cũng nhờ vậy mà bà ta tích lũy được kh ít ảnh chụp Giang Thư Hoàn, đến mức vô cùng quen thuộc với diện mạo cô gái này.

Rõ ràng dung mạo th tú, lại là tiểu thư giàu , nhưng hết lần này đến lần khác xuất hiện nhếch nhác, xuề xòa.

Thậm chí còn làm quần chúng trong đoàn phim.

Trương Mạn Vân cảm th thật nực cười.

Nhưng Giang Thư Hoàn đã bước ra khỏi tháp ngà của , tiến vào sân khấu thuộc về Trương Mạn Vân. Điều này khiến bà ta nghĩ, lẽ trời đang ngầm nhắc nhở rằng kh nên dễ dàng bu bỏ.

Đặc biệt, trong đoàn phim này còn cả Đinh Phụng Kiều.

Con gái nhà tỷ phú.

Tình nhân của tội phạm.

Như thể số mệnh đã sắp đặt đâu vào đó.

Thậm chí bà ta còn kh cần ra tay nhiều làm gì.

Chỉ cần tiết lộ thân phận cùng khối tài sản khổng lồ của Giang Thư Hoàn cho Đinh Phụng Kiều.

Chỉ cần tỉ mỉ kể lại tình hình ở khách sạn Vãn Chu cho Đinh Phụng Kiều nghe.

Tất cả chỉ như những lần tán gẫu trước kia, lời nói dường như tùy tiện nhưng lại lộ ra một chút khoe khoang đầy ẩn ý.

Chỉ cần thả miếng mồi ra, thản nhiên đứng bên lề chiếc bẫy giăng sẵn. Còn con thỏ yếu ớt kia bị những mũi tre trong bẫy xuyên thấu thân thể hay kh thì liên quan gì đến kẻ đứng ngoài như bà ta chứ?

Chiếc bẫy thể hữu hiệu, cũng thể vô dụng.

Bà ta kh hề quan tâm.

Thế là Trương Mạn Vân bắt đầu chú ý tin tức từ đoàn phim Nhiếp Chính Vương.

Cuối cùng, tại khách sạn Vãn Chu nơi đoàn làm phim lưu trú đã xảy ra vụ nổ súng.

Khi th tin này, Trương Mạn Vân kh kìm nổi bật cười. Giang Thư Hoàn gặp nạn trong khách sạn, hoặc Vãn Chu bị liên lụy đến mức kinh do sa sút đều là cảnh tượng mà bà ta cực kỳ mong đợi.

Chỉ tiếc, tình nhân của Đinh Phụng Kiều lại quá vô dụng, lại để mặc cho Giang Thư Hoàn chạy thoát.

Đám cư dân mạng ngu ngốc kia, khách sạn Vãn Chu vừa xảy ra chuyện lớn như vậy, thế mà họ vẫn tr nhau đặt phòng, đúng là não vấn đề.

Những ngày gần đây tâm trạng Trương Mạn Vân vô cùng khó chịu. Khi ở một , bà ta thường trốn trong phòng vừa c.h.ử.i bới Đinh Phụng Kiều, vừa nguyền rủa Giang Thư Hoàn. Nhưng bà ta tự cho rằng làm kín đáo, chẳng hề lo sẽ bị liên lụy.

Điều bà ta kh ngờ là Hàn Cẩn Châu lại ra tay với bà ta nh đến thế. Kh sớm kh muộn, lại chọn đúng lúc này để cho bà ta thôi việc.

Song, việc Hàn Cẩn Châu chỉ thể dùng cách này để “trừng phạt” bà ta, ngược lại càng chứng minh kh nắm được chứng cứ gì trong tay.

Trong lòng Trương Mạn Vân thoáng dâng lên chút đắc ý nhưng vẫn kh cam lòng. Bà ta cố gắng tr biện: [“Chức vụ và tiền lương của là do Thủ Nghiệp sắp xếp. Hàn Cẩn Châu thể tùy tiện sa thải chứ?”]

Giọng của Trợ lý Lâm kh hề gợn sóng: [“Cô Trương, bây giờ nắm quyền trong c ty là tổng giám đốc Hàn.”]

Hàn Thủ Nghiệp đã trở thành chuyện của thời quá vãng.

Trương Mạn Vân cố nhẫn nhịn, cuối cùng gượng ép nuốt cơn giận, nói được một câu: [“Làm phiền trợ lý Lâm .”]

Sự khi cúp máy, bà ta lập tức ném ện thoại xuống đất, hất tung cả chén tổ yến còn chưa kịp ăn, thậm chí còn đập vỡ luôn chiếc bình hoa đặt bên cạnh.

“C.h.ế.t , c.h.ế.t hết , Hàn Cẩn Châu, Giang Thư Hoàn, con Đinh Phụng Kiều vô dụng, thằng buôn ma túy bất tài, con hồ ly trợ lý Lâm giấu d.a.o sau nụ cười, tất cả chúng mày đều c.h.ế.t! C.h.ế.t hết !”

Trương Mạn Vân gào thét nguyền rủa, gương mặt vặn vẹo dữ tợn: “Cả đoàn phim Nhiếp Chính Vương cũng c.h.ế.t ! Đám phế vật vô dụng bọn mày, bộ phim đó cũng đáng c.h.ế.t! Hừ, chọn Trần Nhĩ Nhã làm nữ chính, kh c.h.ế.t thì cũng flop t.h.ả.m hại thôi. Khốn kiếp, sẽ ngày tất cả bọn mày đều c.h.ế.t!”

Nguyền rủa xong, Trương Mạn Vân lại nhấc ện thoại gọi cho Hàn Thủ Nghiệp, giọng ngọt ngào nũng nịu: [“Ông xã, Cẩn Châu đã đình chỉ chức vụ của em trong c ty, lương kh còn, hóa đơn cũng kh được th toán. Gần đây em vừa để ý m chiếc túi với vài bộ váy mà em chẳng còn tiền để mua.”]

Vèm Ch

Ở đầu dây bên kia, Hàn Thủ Nghiệp đang bận chơi golf cùng bạn bè, giọng thờ ơ, chút lơ đãng: [“Đình chỉ thì đình chỉ, nó nói với , bảo là kh hợp quy định. Mất thì thôi, em cứ dùng tiền riêng trước , sau bù cho. Thế nhé, cúp máy đây.”]

Điện thoại vừa ngắt, Trương Mạn Vân lập tức tiếp tục nguyền rủa: “Hàn Thủ Nghiệp, đồ phế vật vô dụng! kh c.h.ế.t quách cho ! Ở với loại phế vật như , bà đây thà làm góa phụ còn sướng hơn!”

Trong bếp, dì Lý lặng lẽ lật thêm một trang tiểu thuyết.

Th chưa, dì đã nói mà, nữ chủ nhân của căn nhà này đúng là một kẻ ên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...