Sau Khi Bị Thanh Mai Trúc Mã Đánh, Tôi Đã Cắt Đứt Với Anh Ta
Chương 5:
Sau khi làm một loạt kiểm tra, bác sĩ nói bị chấn động não. Bố mẹ mang báo cáo giám định đến đồn c an mới đưa về nhà.
Tuy bố kh nói gì, nhưng ánh mắt xót xa của , biết đã tức giận.
Bố mẹ đau lòng khuôn mặt sưng đỏ của , ôm l mẹ, khẽ an ủi: "Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con kh . thể hủy hôn kh ạ? Con kh muốn th Diệp Trí Viễn nữa."
"Được, chỉ cần con vui vẻ, mẹ nghe con." Mẹ xót xa một cái, lau nước mắt gật đầu.
Sau khi về nhà, vứt hết tất cả những đồ vật liên quan đến Diệp Trí Viễn trong nhà ra sân. Từ ngăn kéo dưới cùng, l ra chiếc vòng tay mà mẹ ta đã tặng , đưa cho mẹ và nhờ mẹ trả lại cho ta.
Mười tám năm bầu bạn, kh bằng nửa năm của Lô San San. Kh biết vì , từ khi bị ta tát một cái, dường như đã tỉnh ngộ.
Vì ta thể tùy tiện làm tổn thương ? Kh vì chính đã cho ta cái quyền làm tổn thương ? Tất cả đều là do tự làm tự chịu.
ta nghĩ rằng dù đánh , vẫn sẽ bám dính l ta như keo dán.
những món quà ta tặng, cùng những bức ảnh chụp chung với ta ngày trước bị ngọn lửa nuốt chửng, bỗng nhận ra, Diệp Trí Viễn trong những bức ảnh đó, lại tr khó coi đến vậy?
Đôi mắt phượng từng yêu thích nhất, đôi môi bạc tình đó, cũng như con ta vậy, bạc bẽo vô tình! Hóa ra khi kh tình yêu của , ta cũng chỉ đến thế mà thôi.
ngọn lửa thiêu rụi ảnh của ta, lòng chợt nhẹ nhõm.
nhờ bố mẹ xin phép nghỉ học m ngày, để gia sư kèm riêng cho . Kh còn cái giọng l lảnh của Lô San San, nghiêm túc học hành, hy vọng thể tạo ra khoảng cách với họ.
Chiều hôm đó, mẹ của Diệp Trí Viễn đã khóc lóc tìm đến nhà. lờ mờ nghe th tiếng khóc từ tầng hai, bèn trốn ở góc khuất tầng hai lắng nghe tỉ mỉ.
"Ninh Tĩnh, chúng ta đã ba mươi năm tình nghĩa . Kh hai đứa nhỏ tốt nghiệp xong sẽ đính hôn ? Hai vợ chồng trẻ con cãi vã, bà báo cảnh sát thì thôi , còn để Phó cắt đứt hợp tác với c ty Diệp thị của chúng chứ?"
"Sắp đến kỳ thi đại học , bà kh thể để Tiểu Viễn bị ghi án được. Bao nhiêu tiền chúng cũng chịu, thể ký đơn bãi nại được kh?"
Mẹ của Diệp Trí Viễn vừa nói vừa rơi nước mắt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mẹ vốn hiền lành, giờ sắc mặt lại âm trầm, bà nghiêm giọng nói: "Đính hôn ư? Thẩm Chi Chi, bà đang mơ đẹp đ à? Bây giờ bà vết thương trên mặt con gái xem, bà còn mặt mũi nào mà đòi đơn bãi nại? Phó Ninh Tĩnh, con xuống đây cho dì Thẩm của con xem thành quả của con trai bà ta !"
được dì Lý dìu đỡ, chậm rãi bước xuống cầu thang, sắc mặt tái nhợt như tờ gi, má trái sưng đỏ, vết tát rõ ràng, thỉnh thoảng còn lơ mơ muốn ngủ.
Dì Thẩm th tiều tụy như vậy, vừa ngạc nhiên vừa xót xa.
"Phó Ninh Tĩnh, bây giờ con đỡ hơn chưa?"
cố ý kh trả lời, chỉ tựa vào mẹ, nhắm mắt dưỡng thần.
"Nếu kh vì tình nghĩa bao nhiêu năm nay, cũng sẽ kh nỡ gọi con gái dậy khỏi giường. Bây giờ bà đã hiểu vì báo cảnh sát chưa? Con gái suýt bị con trai bà hại chết, chúng làm cha mẹ còn kh thể bảo vệ con ? Nhà họ Phó chúng cắt đứt hợp tác với nhà bà thì gì sai? Lần nào c ty nát của nhà bà gặp khủng hoảng, chẳng chúng đều ra tay giúp đỡ ? Thật kh ngờ, cuối cùng lại giúp một kẻ vong ơn bội nghĩa. Nếu kh vì con gái , chúng sẽ nâng đỡ cái c ty nát của nhà bà ư?"
"Chiếc vòng tay cô tặng con gái cũng xin mang về ! Hôn ước cũng hủy bỏ luôn! Gia đình chúng kh dám nhận một rể tương lai chưa đính hôn đã dám đánh !"
"Bà cũng biết sắp đến kỳ thi đại học . Con trai bà kh chỉ vì bạn gái nó mà đánh con gái bảo bối của , mà còn dung túng bạn gái nó xúc phạm con gái , gây ra tổn thương lớn cho con gái ."
"Chuyện này cũng thôi , nhưng còn hai tháng nữa là đến kỳ thi đại học , mà bây giờ Phó Ninh Tĩnh nhà luôn bị chóng mặt, nhờ phúc con trai bà mà bị chấn động não, bây giờ vẫn chưa thể xuống giường. Bây giờ chúng ta cũng chẳng còn tình nghĩa gì nữa, bà chuyện gì thì cứ tìm Phó nhà mà nói chuyện. xin phép kh tiếp nữa, dì Lý, tiễn khách!"
Linlin
Sắc mặt dì Thẩm ngượng nghịu, khó xử, vẫn định cúi đầu nhận lỗi.
Mẹ nói xong thì kh thèm mẹ của Diệp Trí Viễn nữa, trực tiếp lên tầng hai.
“Ninh Tĩnh, đã hỏi Diệp Trí Viễn , đó kh bạn gái nó, chỉ là bạn học bình thường thôi. Hôm đó nó chỉ lỡ tay đánh.” Dì Thẩm hét lớn về phía bóng lưng của mẹ , cố gắng giải thích.
Cuối cùng kh gặp Diệp Trí Viễn khi học nữa, tâm trạng tốt hẳn lên.
Nhưng trên đường đến trường, lại gặp lớp trưởng. lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó là mừng rỡ, thốt ra: "Tiểu thư, lại ở đây?"
"Lớp trưởng? lại gọi là tiểu thư?"
"Ôi, lỡ lời! chuyển đến đây sống à?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.