Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Biết Bản Thân Là Thiên Kim Giả

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Thế nhưng lại kh th màn hình bình luận trên đầu:

[Ôi, hai này ở bên nhau thật tốt biết bao, tiếc là, nam chính thật sự sắp về nước .]

[Kh ai thể từ chối nam chính hoàn hảo, huống hồ ta và nữ chính là th mai trúc mã, từ nhỏ đã vừa gặp đã yêu, lần này về nước là vì nữ chính, chuẩn bị kh từ thủ đoạn nào, bám riết kh bu, phản diện loại kh tr kh giành này, làm mà đấu lại được.]

[Thật đáng tiếc, phản diện bị đ.á.n.h oan , kh những khắp đầy vết thương, mà vợ cũng kh giữ được.]

Cố Cảnh Thần đã đồng ý kh quay về nữa. Thế nhưng ngày nào cũng chẳng th bóng dáng đâu, mãi mới gặp được một lần. lao đến liền cởi áo ta: “ lại quay về chịu đòn kh? Để xem nào.”

Cố Cảnh Thần kh từ chối, ngoan ngoãn để kiểm tra. Mãi đến khi vươn tay muốn cởi quần ta. ta mới nắm l cổ tay , vành tai hơi đỏ: “Chỗ này kh .”

Lúc này mới nhớ ra, ha ha, đúng , bố khốn nạn của ta cũng kh đến nỗi biến thái như vậy. Cố Cảnh Thần liền đặt đầu lên vai . th ta quả thật gần đây tr mệt mỏi, quầng thâm mắt cũng xuất hiện , nên ân cần kh đẩy ta ra.

“Chỉ cho dựa mười phút thôi đ.”

“Ừm.”

Kh hiểu tại , khi ta dựa vào, mọi bất an và lo lắng trong lòng đều tan biến. Dường như cũng kh còn sợ hãi việc vài ngày nữa thân phận thiên kim giả bị vạch trần, bị đuổi ra khỏi nhà nữa.

kéo Cố Cảnh Thần đến bệnh viện kiểm tra vết thương xong. Lúc từ bệnh viện bước ra, gió thổi hơi lạnh, vừa rụt cổ lại, Cố Cảnh Thần đã cởi áo khoác ngoài định khoác lên .

Bất chợt, màn hình bình luận hiện lên:

[Đến đến , cuối cùng nam chính cũng về .]

Đồng thời phía sau truyền đến một tiếng reo mừng đầy bất ngờ: “Niệm Niệm!”

Đầu còn chưa kịp quay lại, cả đã bị ôm chặt, áo khoác rơi xuống đất, một cái đầu vàng hoe vùi vào cổ cọ cọ lại. suýt nữa thì ảo giác thành một con ch.ó Golden to lớn.

“Niệm Niệm, nhớ lắm!”

đàn ngẩng đầu lên, đôi mắt đào hoa quyến rũ sáng lấp lánh chớp động. theo bản năng đẩy ta ra: “Ôi trời, thằng tóc vàng hoe ở đâu ra thế này.”

Thôi . nam chính lại là thằng tóc vàng hoe chứ? ghét nhất cái thể loại tóc vàng hoe này. đàn tủi thân vô cùng, lập tức đỏ mắt: “Giang Dã đây mà, là Giang Dã.”

Lúc này mới nhớ ra. Hóa ra là th mai trúc mã Giang Dã du học về. ta lại là nam chính của ư?! Kh được đâu. cũng ghét du học sinh về nước.

“Kh , chẳng nói là du học bốn năm ? Đã bảy năm , du học ở đâu vậy?”

Giang Dã càng tủi thân hơn: “Đức chứ đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-biet-ban-than-la-thien-kim-gia/chuong-6.html.]

“À, thế thì bình thường .”

xoa đầu ta: “Còn sống là tốt .”

Dường như Giang Dã thích được xoa đầu, nhắm mắt lại thoải mái cọ cọ vào tay . Cọ xong, ta kéo tay : “Niệm Niệm, thôi, mời ăn.”

Lúc này mới nhớ đến Cố Cảnh Thần bị chúng bỏ quên. Vừa định quay đầu giới thiệu ta, đã bị Giang Dã mạnh mẽ bẻ lại đầu: “Niệm Niệm, chỉ được một thôi.”

cái khỉ khô , đồ mất lịch sự. giẫm cho ta một phát, mạnh mẽ kéo ta lại giới thiệu cho Cố Cảnh Thần. Cố Cảnh Thần đang đợi sau lưng chúng , chiếc áo khoác nhặt lên được buồn bã vắt trên tay, lờ mờ bụi bẩn, kh hiểu ta kh phủi .

“Đây là Giang Dã, bạn .”

Giang Dã cười hì hì phụ họa: “Sau này sẽ là bạn trai.”

tát cho ta một cái.

“Đây là Cố Cảnh Thần, là… sinh viên từng tài trợ.”

“Ồ, chào .” Giang Dã qua loa đáp một tiếng, đẩy lưng muốn : “Nh nh nh, c.h.ế.t đói , ăn thôi.”

Đang bỗng nhiên ta dừng lại.

“Niệm Niệm, cảm th đang giẫm lên gót giày của .”

Hai đứa đồng loạt quay đầu lại, thì th Cố Cảnh Thần với vẻ mặt thản nhiên theo sau. Th chúng quay đầu, ta liền đưa ánh mắt vô tội đến, dường như đang hỏi chuyện gì.

“Chắc là ảo giác thôi.” an ủi.

Cố Cảnh Thần thể làm chuyện trẻ con như vậy được chứ. Giang Dã nghiến răng, sau đó cười nói: “Niệm Niệm nói là thế, thì là thế, thôi.”

Mãi cho đến khi sắp bước vào nhà hàng. Giang Dã đột nhiên “Á” lên một tiếng, suýt chút nữa thì ngã. ta vịn vào tay mới đứng vững được. Thì ra chân trái của ta đang dẫm đất với chiếc tất lộ ra đầy ngượng ngùng, còn chiếc giày đã bị bỏ lại đằng sau.

Giang Dã ngượng nghịu nhảy lò cò quay lại mang giày. qua kẻ lại đều th. Vài cô gái còn che miệng cười trộm.

Cố Cảnh Thần tới kéo tay : “Th mai trúc mã của cô đứng cũng bất cẩn quá đ.”

Kể từ khi th mai trúc mã của quay về. Cố Cảnh Thần đột nhiên trở nên dính . Vốn dĩ khi nằm trên ghế sofa ở nhà trọ chơi ện thoại, ta thường sẽ làm việc ở bàn ăn. Hai ngày nay vậy mà lại bê máy tính đến ngồi cạnh .

Hơn nữa, đang gõ chữ, đột nhiên ta dừng lại, dùng đầu cọ cọ vào . sợ quá đẩy ta ra: “Này bạn, nếu thật sự ngứa thì gội đầu chứ.”

Thật sự kỳ lạ. Cố Cảnh Thần hầu hết thời gian đều kh biểu cảm gì, vậy mà ta lại dùng vẻ mặt lạnh lùng cọ vào . Trời ơi! nổi hết cả da gà . Thật sự kh thể nghĩ ra ta đang làm gì nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...