Sau Khi Biết Trước Tương Lai Ta Bắt Đầu Nuôi Sói
Chương 138: Đêm Thám Thính. (2)
Cơ thể Bùi Cương cứng đờ, chắc chắn phát bất kỳ tiếng động nào, phía đột nhiên tỉnh giấc?
Ngọc Kiều bóng lưng quen thuộc, hốc mắt dần đỏ hoe. đó nàng vén màn xuống giường, chân trần bước tới.
Bùi Cương nắm chặt tay, cuối cùng vẫn .
thấy Bùi Cương, hốc mắt Ngọc Kiều dần ướt át, nàng bước tới định lao lòng , ...
né tránh!
Ngọc Kiều trừng mắt, nước mắt lã chã tuôn rơi, ấm ức tố cáo: "Đến cả trong mơ cũng thèm để ý đến nữa..."
Thấy nàng rơi lệ, tim Bùi Cương nhói lên, im lặng một lát mới chậm rãi lên tiếng: "Nàng ôm ..."
Ngọc Kiều ôm nữa, ngược càng t.h.ả.m thiết hơn, cứ như đứa trẻ đáng thương bỏ rơi.
Bùi Cương do dự một lát, cuối cùng vẫn làm theo ý cơ thể, bước lên hai bước, ôm nàng lòng, chỉ cơ thể chút cứng đờ.
Nữ t.ử tuy đang m.a.n.g t.h.a.i cả mềm nhũn như xương. Hơn nữa thời tiết nóng bức, nàng mặc mỏng manh, cổ áo trễ, lờ mờ thể thấy làn da trắng nõn mềm mại.
Bụng Ngọc Kiều tuy hơn sáu tháng vì tay chân thon thả và khuôn mặt nhỏ nhắn nên trông vẫn khá nhẹ nhàng, nặng nề như những phụ nhân cùng tháng khác, đồng thời vì m.a.n.g t.h.a.i nên nàng cũng đẫy đà hơn.
thấy làn da trắng nõn mềm mại , yết hầu Bùi Cương chuyển động, vội ngước mắt thẳng về phía , dám ngang liếc dọc. Tuy nữa hình ảnh đó vẫn cứ quẩn quanh trong đầu, khiến cả dần nóng lên.
trong lòng nhận sự khác thường , chỉ nức nở rơi lệ. Bùi Cương cuối cùng cũng bất lực thở dài, trầm giọng : "Đừng nữa."
nửa năm mới thấy giọng , Ngọc Kiều nhất thời càng to hơn: "... nhớ lắm..."
nàng ôm chặt lấy eo , cơ thể Bùi Cương cũng theo đó mà cứng đờ.
" ngủ dậy thấy , sợ bao giờ gặp nữa. đó về Hoài Châu, đại phu thai, cũng sợ, để phụ mẫu lo lắng, chỉ đành giả vờ như sợ..."
Ngọc Kiều gục lòng Bùi Cương, nức nở kể lể nỗi sợ hãi suốt nửa năm qua.
Thấy nàng lóc t.h.ả.m thiết, Bùi Cương vẫn nỡ, giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng.
Tiếng Ngọc Kiều dần nhỏ , nàng ngước đôi mắt ướt át Bùi Cương, bĩu môi tủi : " , cũng dỗ dành ? đây thế, chẳng lẽ đến cả trong mộng cũng đổi ?"
Bùi Cương hít sâu một , cúi đầu đôi mắt đẫm lệ nàng, trong lòng khẽ run lên.
Xem thêm: Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ánh mắt dời xuống, rơi đôi môi hồng nhuận nàng, yết hầu khẽ chuyển động, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Dù cũng mật nhất, Ngọc Kiều hiểu rõ ý nhất. Vì cho rằng đang trong mộng, thêm quá nhớ nhung nên Ngọc Kiều vứt bỏ sự e thẹn, ôm lấy cổ , kiễng chân hôn lên đôi môi lạnh và mềm mại .
Đồng t.ử Bùi Cương mở to, hai tay đặt lên vai Ngọc Kiều, ngay khoảnh khắc định đẩy nàng , nàng c.ắ.n nhẹ lên môi một cái.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-biet-truoc-tuong-lai--bat-dau-nuoi-soi/chuong-138-dem-tham-thinh-2.html.]
đợi Bùi Cương hồn, Ngọc Kiều rời khỏi môi , lùi một bước nhỏ.
Bùi Cương vẫn đang trong trạng thái ngỡ ngàng, Ngọc Kiều đỏ hoe mắt, đỏ mặt lí nhí : " chỉ hôn một cái thôi."
Bùi Cương hồn, cũng đang nghĩ gì, chỉ chằm chằm nàng một lúc lâu mới u ám : "Đợi thêm nửa năm nữa, nhất định sẽ đến tìm nàng."
Ngọc Kiều hít mũi, ôm lấy chiếc bụng nhỏ , đáng thương : " sợ sinh em bé lắm, nếu ở đây sẽ càng sợ hơn."
Ngọc Kiều yêu đứa bé trong bụng, nàng sinh con sẽ đau nên tránh khỏi bất an.
Ánh mắt Bùi Cương rơi chiếc bụng nhô lên nàng.
Theo tin tức tùy tùng ngóng hôm nay, nàng tái giá, đứa bé trong bụng rõ ràng . Chỉ cảm giác sắp làm cha chân thực, ký ức mà một đứa con chào đời, thể chân thực ?
Suy nghĩ hồi lâu, Bùi Cương mới đưa tay đặt lên chiếc bụng nhô lên, trầm giọng hỏi nàng: "Còn bao lâu nữa thì sinh?"
Ngọc Kiều ngẫm nghĩ: "Còn ba tháng rưỡi nữa."
Bùi Cương nhẩm tính thời gian trong lòng, đó chút do dự : " sẽ tìm cách về với nàng."
Ngọc Kiều rưng rưng nước mắt , bỗng bật "phụt" một tiếng.
Bùi Cương ngẩng đầu nàng: " gì ?"
Khóe mắt Ngọc Kiều vẫn còn vương lệ mặt mang theo nụ : " trong mộng mà hứa sẽ về với ."
Bùi Cương im lặng.
Nàng vẫn tưởng đang mơ...
Ngọc Kiều cũng coi lời thật, đó nắm lấy bàn tay rộng lớn , đan năm ngón tay tay , nũng nịu với : "Bùi Cương, bế lên giường, dỗ ngủ ?"
Gợi ý siêu phẩm: Thiên Vị Mỗi Mình Em đang nhiều độc giả săn đón.
Dù cũng còn ký ức mật khăng khít giữa phu thê, đối với nàng vẫn xa lạ, mật thế chung quy cũng lắm. giây tiếp theo, Bùi Cương chống đỡ nổi tiếng gọi "Phu quân" mềm mại nàng.
thể phủ nhận, thích nàng gọi như .
Bế nàng lên giường xuống mép giường, còn Ngọc Kiều thì nắm c.h.ặ.t t.a.y chịu buông: " khi ngủ đừng ?"
Thấy Bùi Cương gật đầu, khóe môi Ngọc Kiều mới nở nụ .
Bên cạnh lâu, Ngọc Kiều vẫn cố chống cơn buồn ngủ chịu nhắm mắt. Bùi Cương hết cách, đành điểm huyệt ngủ nàng.
khuôn mặt say ngủ Ngọc Kiều, Bùi Cương rõ dù ký ức , đều tình cảm mãnh liệt với nữ t.ử .
Chỉ phụng mệnh Hoàng đế đến miền Nam âm thầm điều tra vây cánh tiền triều. Hơn nữa vẫn rõ kẻ nào hại , nên thể mạo công khai lộ diện ở Hoài Châu, tránh để kẻ tâm dùng nữ t.ử uy h.i.ế.p . Chỉ đành đợi khi về Kim Đô phục mệnh mới đến Hoài Châu tìm nàng.
Bùi Cương dậy. Suy nghĩ một lát, tháo miếng ngọc bài đeo bên hông xuống, đặt lên đầu giường nàng, đó mới rời khỏi phòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.