Sau Khi Biết Trước Tương Lai Ta Bắt Đầu Nuôi Sói
Chương 150: Nhớ Nàng, Nên Đến. (2)
Ngọc Kiều chỉ nghĩ tiểu cô đang an ủi , dù nàng cũng từng gặp vài vị phu nhân quan lớn. Những vị phu nhân nhà quan lớn ai nấy đều vẻ đây, ngay cả nữ t.ử áo vàng gặp ở lầu sen hôm nọ cũng , chỉ thiếu điều dùng lỗ mũi .
Đừng bỏ lỡ: Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài, truyện cực cập nhật chương mới.
Nhớ đến nữ t.ử áo vàng, cảm giác quen thuộc đó ùa về.
Hôm qua khi về, Ngọc Kiều ngóng về nữ t.ử tên Tú Uyển, thiên kim Vũ Châu Thứ sử, đó mới nữ t.ử áo vàng Tú Uyển gọi tẩu t.ử chính đích trưởng tức Thứ sử, tên Thẩm Như Nguyệt.
Ngọc Kiều hình như từng cái tên ở đó, chắc chỉ qua một hai nên nhất thời nhớ ở .
Bây giờ tiểu cô vẫn còn ở đây, cũng tiện nghĩ ngợi lung tung, đành để từ từ suy nghĩ .
Chập tối, Ngọc phu nhân về mới Bách Lý Hàn sẽ ở trong nhà, nhất thời sững sờ. Bà kéo nữ nhi phòng trách nàng quá hấp tấp, để một lạ mới gặp một nhà ở.
Ngọc Kiều đoán mẫu sẽ , cũng thể thẳng Bách Lý Hàn ruột Bùi Cương nên nàng chỉ đành bất lực dang tay : " dọn ở , chẳng lẽ đuổi , hơn nữa, còn hồng nhan tri kỷ T.ử Ngôn ca ca cơ mà, ."
Nhắc đến Mạc T.ử Ngôn, hôm nay Ngọc Kiều cũng hỏi tiểu cô , hỏi nàng thực sự bạn Mạc T.ử Ngôn . Ai ngờ tiểu cô thẳng nàng thích quan văn, quan hệ cũng chỉ mượn cớ để đến thăm hỏi thôi.
Lúc đó Ngọc Kiều còn nhiều lời về Mạc T.ử Ngôn mặt tiểu cô, tiểu cô đổi cách về Mạc T.ử Ngôn. tiểu cô cũng giống hệt trưởng nàng, đều thành kiến với Mạc T.ử Ngôn, còn kiểu dù thế nào cũng thể đổi cách .
Lúc đó Ngọc Kiều thầm nghĩ, chẳng lẽ Mạc T.ử Ngôn kiếp đắc tội với Bách Lý gia nên kiếp ai nấy đều thấy chướng mắt .
đây khi Bùi Cương Bách Lý Cương, mỗi nàng nhắc đến Mạc T.ử Ngôn, đều sầm mặt, vẻ vui hiện rõ mặt .
Ngọc Kiều rằng, bất kể Bùi Cương Bách Lý Cương hiện tại, tất cả đều cực kỳ ưa Mạc T.ử Ngôn.
Nghĩ đến Bùi Cương, Ngọc Kiều buồn rầu, cũng lúc đang làm gì, thật chuyện với . ...
Bầu trời oi bức hơn nửa ngày, đến đêm thì trời đổ mưa lớn.
Bùi Cương mà Ngọc Kiều ngày nhớ đêm mong đang trong trướng xem văn thư cả buổi, chút mệt mỏi mà chống tay lên trán nhắm mắt chợp mắt.
Cùng với tiếng mưa sấm chớp bên ngoài trướng, Bùi Cương dường như mơ thấy vài ký ức về quá khứ.
nhớ dường như từng làm hộ vệ cho Ngọc Kiều.
Lúc đó nàng thích , hơn vô cùng đề phòng .
nhớ lúc đó chỉ với nàng một câu: "Tiểu thư trông ." Chỉ thôi mà nàng điều ngoại viện.
đó dường như săn ở đó, vì cứu nàng mà thương nên mới khiến nàng bớt đề phòng, cũng vì thế mà điều về nội viện.
Dưỡng thương vài ngày định hầu hạ bên cạnh nàng, ai ngờ đến bên ngoài tiểu viện nàng thấy tiếng trong trẻo, tiếp đó thấy cảnh nàng vui vẻ, vô cùng rạng rỡ với Mạc T.ử Ngôn.
Dáng vẻ thoải mái vui vẻ đó nàng trái ngược với dáng vẻ luôn đề phòng cảnh giác mặt .
chỉ khóe miệng trong mộng trễ xuống, mà khóe miệng ngoài đời thực cũng trễ xuống.
Lúc tiếng bước chân truyền từ ngoài trướng, Bùi Cương lập tức thoát khỏi giấc mộng, mở mắt , sắc mặt lập tức trầm xuống.
Hóa , đây chính lý do ngay từ đầu thấy Mạc T.ử Ngôn chướng mắt.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-biet-truoc-tuong-lai--bat-dau-nuoi-soi/chuong-150-nho-nang-nen-den-2.html.]
Lúc bên ngoài truyền đến giọng Triệu Hổ: "Tướng quân, thuộc hạ Triệu Hổ."
Bùi Cương thu vẻ mặt, đó trầm giọng : " ."
Triệu Hổ vén rèm bước , đó dừng bàn, chắp tay: "Bẩm báo tướng quân, Ngọc gia thiếu tướng quân canh giữ, thuộc hạ về phục mệnh."
Bùi Cương "Ừm" một tiếng.
" thuộc hạ xin lui xuống ."
Triệu Hổ đang định lui ngoài trướng, Bùi Cương bỗng gọi một tiếng: "Khoan ."
Triệu Hổ dừng bước.
Bùi Cương gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, cúi mắt đang suy nghĩ gì, một lúc lâu mới ngước mắt Triệu Hổ, hỏi : "Ngươi từng gặp Trạng nguyên năm nay, cũng chính Mạc T.ử Ngôn, Hàn lâm Tu soạn hiện tại ?"
Đừng bỏ lỡ: Nông Môn Thần Y Bận Rộn Trồng Trọt, truyện cực cập nhật chương mới.
"Bẩm tướng quân, gặp hai ."
"Mạc T.ử Ngôn thế nào?"
Vì Triệu Hổ cúi đầu, biểu cảm tướng quân nhà thế nào, chỉ nghĩ tướng quân tìm hiểu Mạc T.ử Ngôn để lôi kéo nên thành thật suy nghĩ .
"Thuộc hạ tuy chỉ mới gặp hai , từ tận đáy lòng thuộc hạ cảm thấy Mạc Tu soạn một chính nhân quân tử, chỉ học rộng tài cao mà tính cách cũng ôn nhu nhã nhặn, đối nhân xử thế vô cùng lễ độ, một đáng để kết giao."
Triệu Hổ nhận tướng quân nhà đang sầm mặt, đen như đ.í.t nồi. Chỉ khi xong, cảm thấy cổ lạnh, còn thắc mắc gió lạnh từ thổi trướng.
Bùi Cương lạnh lùng : " , ngươi lui xuống ."
Triệu Hổ mang theo sự thắc mắc lui xuống.
Còn Bùi Cương thì im lặng trong trướng lâu, một khắc mới dậy.
đến cửa trướng, vén rèm lên, cơn mưa lớn bên ngoài, chút do dự, bước thẳng màn mưa.
Lúc cũng khuya lắm, Ngọc Kiều đang chuẩn ngủ, bỗng cửa sổ gõ hai tiếng.
Nàng theo tiếng động, chỉ thấy một bóng cao lớn in giấy dán cửa sổ. Sững sờ một chút, đang định hỏi ai thì thấy giọng trầm thấp Bùi Cương truyền : " ."
thấy giọng , Ngọc Kiều sững sờ.
Bên ngoài trời vẫn đang mưa to mà! đột nhiên đến thế ?
Nàng vội vàng mở cửa sổ, chỉ thấy ngoài cửa sổ, ướt sũng, ngay cả tóc cũng nhỏ nước tong tỏng.
"Mưa to thế , đến?"
Bùi Cương ngước đôi mắt đen láy, ánh sáng lờ mờ nàng đắm đuối, trầm giọng : "Nhớ nàng, nên đến."
Tim Ngọc Kiều khẽ run lên.
Ngẩn ngơ một lát, bỗng một tiếng sấm vang lên khiến nàng lập tức hồn. ướt sũng, sợ dầm mưa sinh bệnh nên vô cùng căng thẳng nhường chỗ: "Bên ngoài mưa to, mau !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.