Sau Khi Biết Trước Tương Lai Ta Bắt Đầu Nuôi Sói
Chương 55: Một Đôi Chân, Một Cái Lưỡi (2)
Ngọc Thịnh ngẩn , khẽ nhíu mày: " mơ thấy những chuyện ?"
Ngọc Kiều gật đầu: "Giấc mơ đáng sợ lắm, dọa con mãi, giờ vẫn hồn đây ạ."
Ngọc Thịnh im lặng một lát, tuy đau lòng vẫn hỏi: "Vì thấy đáng sợ nên mới gọi Bùi Cương đến?"
Câu hỏi thốt , Tang Tang lưng Ngọc Thịnh biến sắc rõ rệt nhất, Ngọc Kiều cũng giật thót tim, may đoán phụ thể Bùi Cương ở đây nên để lộ sơ hở.
"Phụ gì ? Bùi Cương nào chứ, đêm hôm khuya khoắt thế , con thể hồ đồ đến mức gọi Bùi hộ vệ phòng ?" Ngọc Kiều nắm chặt chiếc khăn tay lau nước mắt, sợ phụ lục soát tìm Bùi Cương.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Sắc mặt Ngọc Thịnh trầm xuống: "Thẩm hộ vệ tận mắt thấy, hơn nữa đến chỗ ở Bùi Cương kiểm tra, ở đó."
, ánh mắt ông quét quanh phòng một lượt: "Chẳng lẽ con giấu ?"
Ngọc Kiều giả vờ giận dỗi, trách móc: "Phụ ! Trong mắt ngài, nữ nhi loại màng danh tiết, làm bậy làm bạ thế ? Nếu ngài còn như nữa, con sẽ mách mẫu đấy!"
Nàng năng hùng hồn, cứ như thể oan ức lắm .
Ngọc Thịnh liếc nàng, hừ nhẹ một tiếng, dời mắt về phía chiếc tủ quần áo to nhất, nơi dễ giấu nhất.
Thấy ánh mắt phụ , tim Ngọc Kiều thắt , ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn. lúc Ngọc Thịnh , bắt gặp vẻ hoảng loạn trong đáy mắt nàng, liền ngay trong tủ.
Ông chậm rãi bước về phía tủ quần áo, Ngọc Kiều vội bước tới chắn đường: "Phụ , đêm khuya , con mệt quá, ngủ."
Ngọc Thịnh nàng: "Thực sự giấu trong tủ?"
Ngọc Kiều dám phản ứng quá lộ liễu, chỉ : "Phụ ! Con tìm mẫu ngay bây giờ đây!"
nàng làm bộ định cửa. Nào ngờ bước , Ngọc Thịnh tiến lên mở cửa tủ .
Ngọc Kiều thấy phụ phản ứng gì, đầu thì thấy cửa tủ mở toang, đồng t.ử co rút mạnh, thở cũng ngưng trệ.
Tủ mở , Ngọc Thịnh nhíu mày chặt chẽ.
ai?
Ngọc Kiều chiếc tủ trống , cũng ngẩn . Chẳng Bùi Cương trốn trong tủ ? Chẳng lẽ tàng hình?
Tuy kinh ngạc Ngọc Kiều nhanh chóng phản ứng , lưng thẳng tắp, hùng hồn : "Phụ , ngài xem , làm gì ai? Rõ ràng Thẩm hộ vệ nhầm , con buồn ngủ thật , ngài mau về !"
Tuy Bùi Cương ở trong tủ, chắc chắn vẫn còn trong phòng , nàng nhanh chóng đuổi khéo phụ mới .
Dù cũng nữ nhi , bộ dạng nàng, Ngọc Thịnh chắc Bùi Cương vẫn đang trốn trong phòng.
vẫn còn ở đây, Ngọc Thịnh ung dung : "Trong tủ quả thực ai. cho dù tìm thấy Bùi Cương trong phòng con đêm nay, thì ngày mai cũng sẽ cho bắt , đ.á.n.h gãy chân , ép uống t.h.u.ố.c câm, như cũng chẳng sợ ngoài lung tung nữa."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-biet-truoc-tuong-lai--bat-dau-nuoi-soi/chuong-55-mot-doi-chan-mot-cai-luoi-2.html.]
Ngọc Kiều kinh hãi phản bác: " bắt , cũng bằng chứng, ngài thể làm ? Cho dù Bùi Cương thực sự ở trong phòng con, thì Thẩm hộ vệ, Tang Tang và cả đám bên ngoài cũng hết mà!"
Lời Ngọc Kiều dứt, trong phòng vang lên tiếng "bịch".
Ngọc Kiều và Ngọc Thịnh theo hướng phát tiếng động, chỉ thấy Tang Tang quỳ sụp xuống đất, hoảng loạn cầu xin: "Nô tỳ gì cả! Bùi hộ vệ thực sự trong phòng, xin lão gia tha mạng!"
nàng dập đầu lia lịa mặt Ngọc Thịnh, vẻ mặt sợ hãi tột độ.
Xem thêm: A Thái Tặng Tôi Một Ảnh Đế (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ngọc Kiều: “…”
ai sẽ đầu độc ngươi !
Ngọc Thịnh khẩy, chậm rãi quét mắt quanh phòng một nữa, thong thả : "Nếu ngươi may mắn trốn thoát, cũng chẳng phí công tìm ngươi làm gì, ngươi cũng đừng hòng làm hộ vệ cho nữ nhi nữa, càng đừng mơ tưởng gặp nó. nếu ngươi chịu bước cho một lời giải thích hợp lý, lẽ còn chỗ để thương lượng."
Căn phòng im phăng phắc, Ngọc Kiều thầm mong Bùi Cương đừng mắc bẫy, nếu bước , nhất định phụ nàng sẽ đ.á.n.h gãy chân !
Một lúc , ngay khi Ngọc Kiều thở phào nhẹ nhõm một chút, một bóng đen từ xà nhà tối om nhảy xuống.
Ngọc Kiều: ...
Bùi Cương, Ngọc Thịnh nhếch môi đầy ẩn ý: " , cuối cùng cũng chịu ."
Bùi Cương mím môi, sắc mặt bình thản, trầm giọng : " trừng phạt thế nào, xin lão gia cứ thẳng."
Ngọc Thịnh nheo mắt, lạnh lùng : "Một đôi chân, một cái lưỡi."
Ngọc Kiều bên cạnh , chút suy nghĩ lao chắn mặt Bùi Cương, với ngữ tốc cực nhanh: " , thể nào, con cho phép!"
Ngọc Thịnh nhướng mày nữ nhi, hỏi ngược : " hủy hoại thanh danh con, nếu làm , chẳng lẽ gả con cho ?"
Sắc mặt Ngọc Kiều biến đổi, vội vàng lắc đầu: " hủy hoại thanh danh con, con gọi phòng, phụ trách thì trách con, đừng trách ."
Ngọc Thịnh thèm để ý đến nàng: "Ngàn vạn , ở chỗ nên thực sự bước đây." ông Bùi Cương: "Nửa đời ngươi, Ngọc phủ sẽ nuôi."
Bùi Cương lắc đầu: " , chân thể gãy, thuộc hạ còn tiếp tục bảo vệ tiểu thư. Một con mắt, một cái tai thế ?"
Ngọc Kiều thể tin nổi trừng mắt : "Ngươi tưởng đây chợ mua rau mà còn mặc cả?"
"." Ngọc Thịnh đồng ý, đó rút từ trong tay áo một con d.a.o găm, ném xuống đất: "Tự nhiên."
Ngọc Kiều vội vàng nhặt con d.a.o găm lên, ôm chặt lòng, đôi mắt ầng ậng nước phụ : "Phụ đừng như , ngài tha cho Bùi hộ vệ ?"
Ngọc Thịnh lão hồ ly. Thấy nữ nhi như , trong lòng ông tính toán.
Ngọc Thịnh: "Cũng thể tha cho , còn xem Kiều Nhi và chịu phối hợp ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.