Sau Khi "Cắn" Muốn Ly Hôn? Hoắc Tổng Không Phê Chuẩn!
Chương 66: Buổi tối, tôi đến tìm anh
Hoắc Tư Ngự lập tức căng cứng, lên xuống bản
Đáng tiếc cái gì cũng thấy.
chút ảo não, trong nháy mắt tự chọc tức .
cần cô đối xử đặc biệt, căng thẳng mù quáng cái gì chứ.
khi cảm nhận đến gần đưa tay về phía , vẫn theo bản năng nắm lấy...
cảm giác tay ?
Giọng Đại Lực vang lên: “Tiểu Hoắc tổng, chào buổi sáng.”
Hóa Đại Lực!
ảo não buông tay , ngón tay cuộn .
Đại Lực gần: “Ngài yêu cầu gì ? thể cho ?”
xong, liền xòe bàn tay dày cộp .
càng đến gần, mùi hương thuộc về Tiết Lệ càng nồng đậm, khi đây, chắc chắn ở cùng Tiết Lệ.
Ngón tay Hoắc Tư Ngự co duỗi vài , vẫn nhịn hỏi tung tích Tiết Lệ.
Bạn thể thích: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đại Lực đợi một lúc thấy yêu cầu gì, liền chủ động : “Lát nữa ngài châm cứu, cởi quần áo cho ngài .”
Nhịp tim Hoắc Tư Ngự đập mạnh hai cái, cô cuối cùng cũng sắp đến .
hai ngày nay cô ? Hoắc Tư Ngự còn trông cậy Đại Lực thể thêm vài câu.
từ khi ý thức, cái miệng rộng Đại Lực cũng chịu nhiều mặt nữa, ngoại trừ thỉnh thoảng giao tiếp trao đổi, làm tròn chức trách giả câm.
Thực đây cũng chuyện , Hoắc Tư Ngự cũng thích ồn ào, động bọn họ buôn chuyện hơn một tháng, hình như hình thành thói quen .
Thật đáng sợ!
Dùng sức kiềm chế ý nghĩ điên rồ , mặc cho Đại Lực cởi quần áo .
Chỉ nghĩ đến việc sắp “thẳng thắn gặp ” với Tiết Lệ, tim đập nhanh hơn.
Đại Lực vô tình chạm lồng n.g.ự.c , khỏi giật , theo bản năng sang máy theo dõi.
Mặc dù đường biểu diễn d.a.o động biên độ nhỏ, vẫn trong phạm vi bình thường, lúc mới yên tâm.
đầu định gọi Tiết Lệ, phụ nữ vẫn luôn sắp xếp kim châm bạc ở bên cạnh xua xua tay, hiệu cho đừng lên tiếng.
Tiết Lệ cầm kim châm bạc gần, áp lực tâm lý lớn.
Hít sâu một , cô thầm cảnh cáo bản , vẫn đó, cũng gì khác biệt, tay vẫn run rẩy.
Đột nhiên, một bàn tay lớn nắm chặt lấy cổ tay cô.
Tiết Lệ sửng sốt, kim châm bạc suýt chút nữa tuột khỏi tay.
Hoắc Tư Ngự sờ thấy khung xương nhỏ nhắn, ngón cái bất giác cọ cọ làn da chỗ mạch đập cô.
Tiết Lệ tự cho rằng đang xác nhận , liền l.i.ế.m liếm đôi môi khô khốc, chủ động lên tiếng: “ , Tiết Lệ, bây giờ chúng châm cứu, xin đừng sợ.”
Cô quên chuyện sợ tiêm.
Hoắc Tư Ngự cũng nhớ , cái miệng rộng Văn nữ sĩ, đem chuyện hổ kể khắp nơi.
buông tay cô , vươn ngón trỏ .
Tiết Lệ vội đưa lòng bàn tay lên, nắn nót từng nét vô cùng nghiêm túc: “, , sợ, tiêm.”
Tiết Lệ:... Tê dại.
Cô định rút tay về, đàn ông lên tay cô: “Cứ mạnh dạn làm.”
như , Tiết Lệ cũng khách sáo nữa.
Tay Tiết Lệ lập tức vững vàng trở , khôi phục trình độ nghề nghiệp nhân viên y tế.
bình tĩnh ngược trở thành Hoắc Tư Ngự.
tự cho rằng sớm quen với châm cứu, cảm giác khác với mấy .
Đặc biệt khi Tiết Lệ thì thầm bên tai , hỏi đau , luôn nhịn mà khẽ run lên một cái.
May mà cơ thể động tác gì, nếu thì thật sự mất mặt .
Châm xong nửa , Tiết Lệ liền kéo chăn từ lên xếp chồng giữa hai chân , cô nhẹ giọng : “Hoắc tiên sinh, tiếp theo chúng sẽ châm cứu chân, sẽ đau một chút, chịu đựng nhé.”
Ngón tay Hoắc Tư Ngự động đậy, hiệu cho cô bắt đầu.
Mỗi châm cứu phần chân Tiết Lệ đều sẽ đuổi Đại Lực , bởi vì tư thế ngượng ngùng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-can-muon-ly-hon-hoac-tong-khong-phe-chuan/chuong-66-buoi-toi-toi-den-tim-.html.]
Bây giờ Đại Lực học cách ngoan ngoãn, tự tìm cớ ngoài.
Tiết Lệ cúi giữa hai chân Hoắc Tư Ngự, thở ấm áp gần như phả lên bụng .
Cơ bắp lớp chăn căng cứng, chút ngứa ngáy đó men theo mạch m.á.u chui thẳng tim , quấn lấy khiến nghẹt thở.
cố gắng nhớ đối phó thế nào, lúc đó hai bên đều đối phương , trong lòng ít nhất rào cản, cộng thêm cơn đau chuyển dời một phần sự chú ý, cho nên cũng ấn tượng gì đặc biệt sâu sắc, giống như bây giờ
tự nhận trọng dục, từ đêm đó, liên tục thất thố tay cô.
tưởng Văn nữ sĩ hạ t.h.u.ố.c , bây giờ thì ?
Cô mang thai, cần ...
Tiết Lệ một cục to đùng lớp chăn, tiếng huýt sáo buột miệng thốt .
Xem thêm: Lục Thiếu, Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài - Cố Thanh - Lục Cảnh Viêm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hoắc Tư Ngự:...
thấy tay đàn ông nắm thành nắm đấm, Tiết Lệ mới phản ứng đàn ông bây giờ thể thấy, cô tâm c.h.ế.t cũng .
Đưa tay ấn lấy tay , cô nảy một kế: “ thổi cho một bài hát nhé.”
“Thổi bài hát?” Hoắc Tư Ngự đang hiểu, thì thấy Tiết Lệ ấp úng thổi lên một khúc nhạc.
Lạc điệu, buồn đái.
Ngón tay run rẩy nhanh, hiệu cho cô dừng .
Tiết Lệ hiểu, trừng đôi mắt to trong veo vô tội hỏi: “ ?”
Hoắc Tư Ngự nhấc tay, lòng bàn tay cô: “Ồn.”
, thưởng thức, bài hát 《Hỷ》 cô từng dọa chạy đám lưu manh theo đuôi lúc tan ca đêm đấy!
sự xen ngang trêu đùa , bầu khí còn quỷ dị như nữa.
qua một lúc, Tiết Lệ rút kim , xoa xoa bàn tay chuột rút chuẩn rời , kéo
Tiết Lệ hiểu đầu : “Hoắc tiên sinh, chỗ nào thoải mái ?”
Hoắc Tư Ngự lòng bàn tay cô: “ chuyện.”
chuyện.
Tiết Lệ sắp mệt c.h.ế.t , hơn nữa Hoắc Tư Ngự cũng nhẹ nhõm gì, nên nghỉ ngơi.
Kiên quyết rút tay về, cô giống như một bác sĩ đầy uy quyền: “ nghỉ ngơi , đợi buổi tối, đến tìm .”
Hoắc Tư Ngự cảm nhận cô đang run rẩy, liền ép buộc, còn hỏi xem mứt quả chanh chua bảo đưa tới ăn thế nào , kết quả mất từ lâu.
Mặc dù chỉ chuyện nhỏ, một thoáng hụt hẫng.
Tiết Lệ trở về phòng , thấy bàn đặt một đống đồ, chỉ riêng loại mứt quả chua hôm qua đủ năm sáu lọ, ngoài còn các loại trái cây vị chua, đây sợ cô ăn ngán .
cần hỏi cũng , đây Văn Nghiên đưa tới.
Từ khi thấy cô ăn chanh chua, bắt đầu đưa đồ cho cô, còn đồ bà bầu thích ăn.
Xem cũng suy nghĩ giống , làm nam mụ mụ đứa trẻ trong bụng.
……
Hoắc Tư Ngự ngủ một giấc dậy, liền bắt đầu làm trò.
bảo Đại Lực cạo râu cho .
Đại Lực nghi hoặc: “Tiểu Hoắc tổng, râu ngài sáng nay mới cạo mà, ngoại trừ những làm ca đêm, đàn ông nào cạo râu buổi tối chứ.”
xong suýt chút nữa c.ắ.n lưỡi , cũng hiểu .
“ thì bộ quần áo khác.”
Đại Lực bộ đồ ngủ lụa màu xám nhạt , sáng nay mới xong còn hành hạ cái gì chứ, giòn giã đến mức nào ?
đại thiếu gia lẽ mắc bệnh sạch sẽ, khi châm cứu chắc mùi t.h.u.ố.c nên ghét bỏ.
Đại Lực lấy đến một bộ kẻ sọc màu xanh lam, miêu tả cho một chút: “Mặc bộ nhé.”
“ .” .
Liên tục lấy mấy bộ, đều hài lòng, Đại Lực hết cách .
Quả nhiên tiền khó hầu hạ, Tiểu Hoắc tổng khi tỉnh táo liền đáng yêu nữa .
Đại Lực đùa: “ tìm cho ngài một bộ âu phục nhé?”
“Áo khoác cần, quần âu và áo sơ mi thì .”
Đại Lực nghi hoặc, Tiểu Hoắc tổng đang phát tao , lẽ nào buổi tối hẹn hò?
Chưa có bình luận nào cho chương này.