Sau Khi Chết Đi, Ta Đột Nhiên Trở Thành Người Cha Cặn Bã
Chương 10: . Một Ngày Mưa
Trang T.ử Nam đưa Tiểu An đến trường mầm non An Nhàn, hôn nhẹ lên má con bé mới quay . Con đường từ cổng trường đến c ty Tần Thủy chỉ mất vài phút bộ, nhưng hôm nay lại dài hơn mọi ngày. Mưa lất phất, gió lạnh lùa qua cổ áo, bước nh, hai tay đút túi quần, cố tránh những vũng nước lấp loáng ánh đèn neon còn chưa tắt.
Cổng c ty hiện ra, đẩy cửa kính, thẳng thang máy lên tầng kỹ thuật. Vừa bước vào hành lang, những ánh mắt đã bám theo. Các cô gái trẻ trong phòng hành chính khẽ quay đầu, thì thầm, cười khúc khích. Trang T.ử Nam làm như kh nghe th, gật đầu chào qua loa rẽ vào phòng ban .
Bên trong chỉ năm . Kh khí im ắng đến lạ, chỉ nghe tiếng gõ phím lạch cạch và tiếng quạt tản nhiệt rít đều đều. Hà Minh Nghĩa mũm mĩm đang cắm mặt vào màn hình, Trần Phong đẩy gọng kính lên, Triệu Kha ngẩng đầu cười toe.
Hai cô gái thì khác hẳn: Phạm Tư Tư hoạt bát nhảy khỏi ghế bắt tay nhiệt tình, còn Sở Mộng chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt dò xét nhưng kh giấu được tia sáng lóe lên khi .
“Chào mừng Nam đến với đội ngũ ít ỏi còn sót lại,” Triệu Kha đùa.
Trang T.ử Nam cười nhẹ, ngồi vào góc bàn đã được chuẩn bị sẵn. C việc kh quá khó, nhưng những thuật ngữ chuyên ngành khiến dựa hoàn toàn vào ký ức còn sót lại của nguyên chủ. Cũng may, chúng vẫn còn nguyên vẹn,
Thường thì c ty tan làm vào 6h, vì chút việc nên xin về sớm hơn trong vài ngày, c ty cũng kh làm khó mà đồng ý. Việc đó đương nhiên là đón cô con gái của tan trường.
Chiều tà, trời vẫn còn u ám, những hạt mưa bắt đầu lất phất rơi nhẹ.
Trang T.ử Nam chen chúc trong đám đ, cố gắng đến trước lớp của Tiểu An.
Từ xa, thể th dáng vẻ cô bé đang đứng ở góc tường, đầu cúi xuống đăm đăm vào mũi giày, kh biết đang nghĩ gì.
Dáng vẻ như một cụ non.
Sau một lúc, mới thể thoát ra khỏi đám chật kín mà đến trước mặt cô bé.
-Tiểu An!
Trang T.ử Nam khẽ gọi.
Nghe th tiếng, cô bé ngẩng đầu, ngơ ngẩn đàn trước mắt.
Theo sau đó, cô nở một nụ cười, khẽ reo lên:
-A! Ba đến !
Trang T.ử Nam kh còn ngây ngốc mỗi lần cô bé gọi là ba nữa, bởi dường như cũng đã quen dần.
Nhưng mà chỉ là đứa nhóc 19 tuổi thôi, mặc dù đã trải nhiều sự đời nhưng cú sốc làm bố bất ngờ cũng khiến chật vật kh ít.
tiến tới, bế Tiểu An bằng một tay, tay kia thì cầm dù và cầm một cái bọc nhỏ.
-Tiểu An! Ăn bánh kh?
vừa nói vừa đưa cái bọc đến gần.
Tiểu An vui vẻ nhận l cái bọc chứa bánh, cái tay nhỏ lúng túng xé ra bỏ vào miệng.
Trang T.ử Nam khẽ cười một tiếng bế cô bé vào xe buýt. Cả hai cùng lên đường về nhà.
Về đến nhà, cơn mưa vẫn kh ngớt mà ngày càng nặng hạt.
Trang T.ử Nam bế Tiểu An xuống xe, chạy vội vào nhà.
Sau khi mở cửa, đặt Tiểu An xuống, co dù lại.
B giờ mới th, hai ống quần với cả mảng lưng đều ướt sũng.
Thở dài một hơi, tiến vào nhà tắm, tắm rửa cho sạch sẽ.
Sau khi tắm xong, vào bếp, chuẩn bị bữa tối.
-Tiểu An! Mau rửa tay ăn cơm.
Trang T.ử Nam từ trong bếp gọi vọng ra.
Tiểu An đang mân mê con gấu b tặng đợt trước sau khi nghe th gọi thì đặt xuống, đáp lại một tiếng, lon ton đến phòng ăn.
Thong
-Ba nấu ăn ngon quá !
Tiểu An ăn m món nấu một cách ngon lành, đến mức miệng phồng lên như một con chuột hamster nhỏ.
Trang T.ử Nam nghe mà cảm th chút tự hào, miệng vểnh tận trời lúc nào mà kh biết.
Thực ra cũng chẳng tài cán gì, m món nấu cũng kh gọi là quá ngon.
Chắc là do trước kia Tiểu An ăn uống kh được đầy đủ nên mới cảm th m món nấu đều là sơn hào hải vị.
Nghĩ đến đây, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.
Thầm quyết tâm rằng trước khi ly hôn với Tô Mộc Uyển, sẽ bù đắp cho cô bé nhiều nhất thể.
Tiểu An hiểu chuyện, dù xa mẹ nhưng kh qu khóc như những đứa trẻ cùng trang lứa khác.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi ăn cơm xong, cô bé chỉ lặng lẽ ngồi trong phòng khác, đùa nghịch với con gấu b nhỏ.
Trang T.ử Nam muốn lại gần chơi với cô bé, nhưng lại chẳng biết làm gì. chỉ ngồi ở cái ghế đối diện, lặng lẽ Tiểu An vui vẻ.
Ngẩn ngơ hồi lâu, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ rằng đây chẳng là cuộc sống mà hằng ước của kiếp trước hay ?
Nhưng lẽ nó sẽ kh kéo dài được lâu nữa, Trang T.ử Nam khá chắc c rằng lần này sau khi c tác về thì Tô Mộc Uyển cũng mang theo về tờ đơn ly hôn được thỏa thuận lại về việc phân chia tài sản.
Bây giờ đã hơn 8 giờ tối, bên ngoài mưa đã tạnh, mây cũng đã tan để lại một bầu trời trong vắt lấp lánh những vì .
Trang T.ử Nam lúc này ngồi trước hè, ngẩng đầu lên bầu trời, lòng ngổn ngang trăm mối.
Trên trời đầy những ngôi lấp lánh, vừa vừa đoán xem đâu là thế giới mà trước kia từng sống.
Trong bầu kh khí yên tĩnh , chu ện thoại bỗng nhiên reo lên. Trang T.ử Nam khẽ giật từ trạng thái thất thần, vội l ện thoại ra từ trong túi quần.
gọi cho lại là Tô Mộc Uyển!
Chắc là cô đang muốn gặp con gái, dù dì thì giao cô bé cho một tên từng bạo hành gia đình như , Tô Mộc Uyển ít nhiều gì sẽ cảm th kh m an tâm dù gần đây đã thay đổi.
Cũng đúng thôi, ám ảnh tâm lý của nguyên chủ gây ra quá mức lớn, nếu là thì chắc sẽ kh bao giờ tha thứ cho nguyên chủ, huống hồ gì là giao con gái cho .
đứng dậy vào nhà, tiện tay ấn nhận cuộc gọi.
-Tiểu An! Mẹ con muốn gặp con nè!
Cuộc gọi vừa được kết nối, lập tức đưa ện thoại cho Tiểu An, còn bản thân thì vào phòng ngủ, để cánh cửa khép hờ.
Cô bé th mẹ trong màn hình, vẻ mặt chán nản từ hôm qua đến bây giờ lập tức bay biến.
Ở đầu bên kia, Tô Mộc Uyển sau khi th con gái vui vẻ cũng nở một nụ cười nhẹ.
-Mẹ ơi, khi nào mẹ về vậy, Tiểu An nhớ mẹ lắm!
-Con đợi thêm một ngày nữa nhé, hôm kia mẹ sẽ về với con. Mà Tiểu An ở nhà vui kh?
Mặc dù đã biết hết mọi việc diễn ra ở nhà nhưng Tô Mộc Uyển cũng giả vờ hỏi. Nghe vậy, Tiểu An cong khóe môi, kể lại mọi việc diễn ra hôm nay.
Cả hai trò chuyện vui vẻ trong khoảng hơn nửa tiếng. Bất ngờ Tô Mộc Uyển hỏi về Trang T.ử Nam.
-Ba đâu ?
Cùng lúc đó, trong căn phòng nhỏ, Trang T.ử Nam đang cắm cúi viết nhật ký.
[ Hôm nay là ngày đầu tiên đưa con gái học...]
[Nghe cô giáo nói cô bé được nhiều bạn nam yêu quý, ừm cũng đúng, ai bảo mẹ của nó quá xinh đẹp làm gì!]
[ Mặc dù kh là cha thật sự của Tiểu An nhưng cũng đã xem cô bé như con gái , nhất định kh để b cải trắng nhà bị m con heo khác dòm ngó]
[Hôm nay cũng là ngày đầu tiên làm! Cuối cùng thì đã một c việc ổn định, haha...]
Đang say sưa viết thì của phòng đột nhiên bật mở, ngay sau đó là một cái đầu nhỏ thò vào. Th vậy, Trang T.ử Nam dừng việc đang làm lại.
-Ba ơi ba, mẹ muốn nói chuyện với ba.
Nghe vậy, hơi ngẩn ra nhưng cũng nh ch.óng nhận l ện thoại.
-Ừm, em chuyện gì muốn nói ?
Trang T.ử Nam vào màn hình, nơi đang chiếu lên một gương mặt xinh đẹp ở đầu dây bên kia. Thời gian im lặng một thoáng Tô mộc Uyển lên tiếng:
-Mọi việc ở đó ổn chứ, gặp khó khăn gì kh?
-À! Mọi thứ vẫn ổn, kh cần lo lắng chuyện ở đây đâu, bên em mọi chuyện thuận lợi chứ?”
-Khá suôn sẻ, lẽ vào hôm kia là em sẽ về đến nhà.
Sau khi Tô Mộc Uyển dứt lời, bầu kh khí rơi vào im lặng. Trang T.ử Nam kh biết đáp lại cô thế nào hay hỏi thêm về cái gì khác. Mặc dù thái độ đề phòng của cô với đã dịu nhưng kh nghĩa rằng mối quan hệ giữa và cô tốt đến mức chuyện để nói với nhau. Mối quan hệ của cả hai giờ đây kh giống việc vợ chồng làm hòa sau mâu thuẫn mà giống hơn là hai con xa lạ, lần đầu tiên gặp mặt.
Vì thế lúc này bầu kh khí chút ngượng ngùng, Trang T.ử Nam ho nhẹ một tiếng để che dấu sự bối rối, tỏ ra tự nhiên hết sức thể để kh bị nghi ngờ biểu hiện gì lạ mặc dù chuyện đột nhiên thay đổi tình nết đã là chuyện lạ . Nếu kh thể Tô Mộc Uyển sẽ nghi ngờ kh là chồng trước kia nữa và thể sợ hãi khi biết được ều này.
Nhưng lẽ kh tính được rằng con gái kia đã đoán được ra từ lâu và cũng chính vì kh là chồng cũ kia nên thái độ của cô đối với mới dịu hẳn đôi phần.
-Kh việc gì nữa thì cúp máy nhé, bên này em cứ yên tâm, đã hứa nên sẽ chăm sóc cho Tiểu An thật tốt, cũng sẽ kh trở lại tính tình trước kia đâu nên đừng lo lắng quá. đảm bảo với em!
Nghe nói với giọng ệu vừa phần an ủi, vừa phần quyết tâm, Tô Mộc Uyển bỗng muốn bật cười nhưng lại nén vào bên trong. Cô vừa định nói thêm ều gì đó nhưng bên kia đã nh ch.óng cúp máy.
Cũng kh tiện gọi lại vì câu cô định hỏi cũng chẳng m quan trọng, chỉ là muốn biết đang làm gì lúc này mà thôi. Bây giờ nghĩ lại, Tô Mộc Uyển cảm th lúc đó phần hơi cao hứng. Nếu lúc đó buộc miệng hỏi “ đang làm gì vậy?” thì chảng ngại lắm ?
Sau khi cúp máy, Trang T.ử Nam cũng gấp cuốn nhật ký lại. Lúc này, Tiểu An dường như cũng đã buồn ngủ, th vậy, bế cô bé vào phòng bắt đầu dỗ cô ngủ.
-Ba ơi! Ba ngủ cùng với con được kh?
-Ừm ừm, ba ngủ với con.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.