Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Chết Đi, Ta Đột Nhiên Trở Thành Người Cha Cặn Bã

Chương 3: . Mùi Thơm Trong Căn Nhà Lạnh

Chương trước Chương sau

Sáng hôm sau, Trang Tử Nam dậy sớm.

Dựa theo kí ức của nguyên chủ, lờ mờ đến phòng vệ sinh.

Vừa mở của, bốn mắt liền chạm nhau.

Tô Mộc Uyển, với dáng gầy gò đứng trong phòng tắm, trên bàn tay nhỏ n đang ôm một thau đồ nặng trịch.

Khi th Trang Tử Nam, ánh mắt Tô Mộc Uyển co lại đầy sợ hãi, cô vội cúi gằm mặt, kh dám thẳng.

th cô rụt rè, chủ động lại gần, nhẹ nhàng nói:

-Để giúp cô cái này.

nói liền đưa tay l thau đồ của Tô Mộc Uyển.

Sắc mặt cô thoáng cứng lại khi th lại gần, cả đứng im như tượng, cho đến khi Trang Tử Nam ôm thau đồ rời thì cô mới hoàn hồn.

[ Chuyện gì vừa mới xảy ra vậy..? ta đây là giúp phơi đồ ? Kh thể nào! ]

Cô đứng đó, đôi môi mím chặt, ánh mắt thoáng một tia nghi hoặc.

Trang Tử Nam sau khi giúp Tô Mộc Uyển phơi đồ, vào bếp, định làm bữa sáng cho hai mẹ con.

Nhưng khi mở tủ lạnh thì chỉ th bên trong trống kh.

Cũng kh gì lạ vì tên cặn bã này bao giờ quan tâm đến gia đình của đâu, chỉ biết suốt ngày rượu chè, cờ bạc, đánh đập Tô Mộc Uyển bắt cô đưa hết tiền làm cho .

định ra ngoài để mua một chút thực phẩm, nhưng chợt nhận ra tên này đã dùng gần hết tiền của Tô Mộc Uyển đưa cho để mua rượu trước khi xuyên đến.

Trên chỉ còn lại 55 đồng.

[ Thôi kệ, nhiêu đây cũng đủ để nấu một bữa ]

Nghĩ , khoác áo, ra ngoài.

Tô Mộc Uyển còn đang lơ mơ về chuyện ban nãy, khi th ra ngoài bỗng dưng tỉnh táo lại

[ lại ra ngoài đánh bài. ]

Kh hiểu tại , vừa nãy, khi giúp cô phơi đồ, cô lại cảm th dường như đã thay đổi.

[ Kh lại nghĩ thực sự đối tốt với đ chứ!? ]

Cô tự tát vào mặt một cái, trách bản thân thật mất cảnh giác.

Nhưng cô lại tự hỏi tại lại đối xử tốt với ? Chắc c âm mưu.

Bỗng dưng một suy nghĩ hiện lên trong đầu làm Tô Mộc Uyển sợ hãi.

[ Kh lẽ biết là đang âm thầm phát triển một do nghiệp đ chứ! Chuyện này... biết được? ]

Chuyện cô đang phát triển một c ty nhỏ chưa ai biết. Ngay cả nhân viên trong c ty cũng chưa từng th mặt cô. Mọi c việc ều được ều hành qua cuộc gọi.

Làm mà một tên suốt ngày rượu chè như lại biết!

Cô cũng kh dám chắc c.

Nếu biết cô đang là chủ một do nghiệp thì đây là đang nịnh nọt cô ? Kh thể nào! Kh là đánh đập cô bắt cô giao hết tiền ra, kh ?

Tô Mộc Uyển rơi vào trầm tư.

Bỗng cánh của lại một lần nữa bật mở.

Trang Tử Nam trở về nhà với một túi thực phẩm nhỏ trong tay, chỉ đủ để nấu một bữa sáng đơn giản: vài quả trứng, một ít rau củ, một ít bánh mì và một chai sữa nhỏ.

55 đồng chẳng mua được gì nhiều, nhưng vẫn cố gắng chọn những thứ mà Tiểu An thể thích.

Trang Tử Nam bước vào căn nhà vẫn còn phảng phất mùi ẩm mốc, khẽ đặt túi đồ lên bàn bếp. Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng vang lên trong kh gian tĩnh lặng, khiến Tô Mộc Uyển, đang ngồi trong phòng khách, giật ngẩng đầu.

th bóng dáng Tử Nam lặng lẽ di chuyển trong bếp, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoang mang. ta... đang làm gì vậy?

Bật bếp, đập trứng, mọi đồng tác đều được Trang Tử Nam làm thành thục.

Sau đó, dùng dao, thái cà chua và dưa leo kẹp cùng cái ốp la nóng hổi vừa được chiên trong lát bánh mì. Cứ như vậy làm ra 2 cái sandwich.

Trang Tử Nam đặt hai chiếc sandwich lên bàn trước mặt Tô Mộc Uyển, ánh mắt thoáng chút ngượng ngùng nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh. Mùi thơm của trứng chiên và bánh mì vừa nướng lan tỏa trong căn bếp nhỏ, một thứ mùi hiếm hoi trong căn nhà này, nơi thường chỉ phảng phất mùi rượu và sự uể oải.

Tô Mộc Uyển vẫn ngồi im, ánh mắt d.a.o động giữa nghi ngờ và bối rối. Cô kh động vào chiếc sandwich, chỉ cúi gằm mặt kh dám , ánh mắt trần đây sự hoảng loạn, như thể đang chờ đợi một hành động bất ngờ hay một lời nói cay nghiệt nào đó từ .

-… làm cho chị và Tiểu An ăn sáng

Tử Nam lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ, cố gắng kh làm tăng thêm sự căng thẳng trong kh khí.

-Chỉ là sandwich đơn giản thôi, nhưng… nghĩ Tiểu An sẽ thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-di-ta-dot-nhien-tro-th-nguoi-cha-can-ba/chuong-3-mui-thom-trong-can-nha-l.html.]

Nghe nói vậy, Tô Mộc Uyển khẽ ngẩng đầu, thẳng vào Trang Tử Nam, ánh mắt ánh lên sự bối rối và nghi hoặc, thêm và đó là một chút dè chừng.

Kể từ lúc xuyên đến đây, lúc này chính là lần đầu tiên Tô Mộc Uyển ngẩng đầu thẳng vào . B giờ Trang Tử Nam mới th rõ ràng dung mạo của “ vợ từ trên trời rơi xuống” này.

Dưới mái tóc dài rối bù là một gương mặt th tú nhưng lại phần gầy gò, hốc hác như thể đã nhịn đói lâu ngày, đôi mắt phượng xinh đẹp rũ xuống kh còn một chút sức sống, làn da cô trắng như tuyết nhưng lại tái nhợt dưới những vết bầm tím trên mặt.

Trong lòng kh khỏi dâng lên một nỗi thương cảm và xót xa. Một cô gái kiều diễm như vậy mà lại bị tên cặn bã kia đánh cho ra n nỗi này.

Th Trang Tử Nam chằm chằm vào , Tô Mộc Uyển lại cúi đầu xuống, gương mặt đỏ bừng đến tận vành tai.

th vậy cũng nhận ra hành động của hơi kì lạ, liền ngượng ngùng xoay mặt .

- Chị... ăn , kẻo nguội. Tiểu An chắc cũng sắp dậy . ... đây.

Kh đợi phản ứng từ cô, Trang Tử Nam liền xoay bước vào phòng, tim lúc này do hồi hộp mà đập nh hơn bình thường, bước chân phần vội vã.

Tô Mộc Uyển đứng đó, ngơ ngác bóng lưng rời .

Đến khi cánh cửa phòng ngủ của cô mở ra, cô mới hoàn hồn trở lại.

Tiểu An dụi mắt bước ra, mái tóc rối bù và đôi má hồng hào sau giấc ngủ ngon. Cô bé khoảng ba tuổi, với đôi mắt to tròn giống hệt mẹ, nhưng giờ đây chúng ánh lên chút e dè khi qu. "Mẹ ơi..." Tiểu An lí nhí gọi, chạy ùa vào lòng Tô Mộc Uyển.

Cô bé ngẩng đầu, tò mò vào hai cái bánh mì kẹp trứng ở trên bàn, khẽ nuốt nước bọt, Tiểu An với đôi mắt to tròn mẹ nó như muốn tìm kiếm một sự cho phép trên gương mặt của cô.

Tô Mộc Uyển hai cái sandwich, ánh mắt thoáng chút do dự, nhưng khi th ánh mắt long l của Tiểu An, lòng cô mềm nhũng, cô khẽ gật đầu một cái như lời cho phép.

Tuy bản thân một do nghiệp nhỏ, tiền kiếm được từ đó lại kh nhiều.

Lại để khỏi bị nghi ngờ, cô còn đưa cho tên cặn bã kia gần một nửa số tiền kiếm được, phần lớn số còn lại dùng để duy trì c ty nhỏ của cô.

Nếu mà c ty những lần hợp tác thành c thì vào những ngày tiếp theo cô và Tiểu An đều được no bụng.

Còn kh thì nếu tệ thì cô nhịn đói để cho Tiểu An được no bụng, còn nặng thì cả hai đều đói.

Tiểu An dè dặt cầm chiếc bánh, nhẹ nhàng cắn một miếng. Cô bé nheo mắt lại, cái miệng bé nhỏ vừa nhai vừa nở nụ cười.

-Mẹ ơi, cái này ngon quá!

Th Tiểu An đang vui vẻ ăn cái bánh mì mà làm, trong lòng Tô Mộc Uyển dâng lên một luồn cảm xúc phức tạp.

[ Tại ? Tại lại làm thế này? ] Tô Mộc Uyển tự hỏi trong lòng, đầu óc quay cuồng với hàng tá suy nghĩ. Ban đêm qua, cô đã mất ngủ vì lo lắng, tưởng tượng đủ thứ âm mưu từ việc phát hiện ra c ty của cô đến việc chỉ đang diễn kịch để moi thêm tiền.

Nhưng sáng nay, hành động của ... quá đỗi bình thường, quá đỗi dịu dàng. Kh lời chửi rủa, kh bàn tay vung vẩy, chỉ sự lặng lẽ giúp đỡ và một bữa ăn đơn sơ.

Tô Mộc Uyển vẫn ngồi bất động, ánh mắt dán chặt vào hai chiếc sandwich trên bàn. Mùi thơm quyến rũ lan tỏa, khiến dạ dày cô réo lên từng hồi, một cảm giác xa xỉ mà cô đã quên từ lâu. Đã bao lâu kể từ khi một bữa sáng tử tế trong nhà này?

Cô đưa tay run run chạm vào chiếc sandwich, cảm nhận lớp vỏ bánh giòn tan và nhân trứng nóng hổi bên trong. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô vội lau , sợ rằng nếu khóc thành tiếng, sẽ đánh thức Tiểu An hoặc... khơi dậy cơn thịnh nộ của .

Cô cắn một miếng nhỏ, vị chua ngọt của cà chua và dưa leo hòa quyện với trứng béo ngậy khiến cô suýt nữa nghẹn ngào. Nó ngon đến mức khiến cô nhớ về những ngày tháng êm đềm trước khi mọi thứ sụp đổ, trước khi gia đình cô tan nát, trước khi cô trở thành tù nhân trong chính ngôi nhà này.

Nhưng niềm vui thoáng qua nh chóng bị nỗi sợ lấn át.

Thong

thực sự thay đổi? Cô kh chắc.

Nếu biết cô một do nghiệp, tại lại kh đánh, kh mắng bắt cô đưa hết tiền ra, mà lại dịu dàng đến mức này? Tại lại tốn c nịnh nọt để moi tiền từ cô?

Cảm giác thật kì lạ...kh đột nhiên thay đổi tính nết, mà là hoàn toàn giống như một khác chứ kh .

Đúng thật là vậy.

Từ những việc làm, những ều nói, cho đến cái cách xưng hô. Kh bị thay hồn đ chứ?

Tô Mộc Uyển th ên thật , trên đời này làm gì chuyện đó.

Cơ mà cho dù thế nào nữa, chuyện thay đổi dường như là thật, nói là sẽ kh đánh cô và Tiểu An nữa và đúng là đã giữ lời.

Trong đầu cô chợt nảy ra một ý nghĩ. Nhân lúc đang mềm mỏng với cô, hay là đề nghị li hôn với !?

Tô Mộc Uyển kh cần gì hết, chỉ cần li hôn với là được. Cho căn nhà này cũng kh , cô và Tiểu An thể thuê nhà ở ngoài, tiền tiêu trong một tuần còn nhiều hơn cả tiền thuê nhà trọ một tháng.

Nhưng nếu kh chịu ly hôn thì ? Cô nhường cho cả căn nhà, đưa thêm 1 vạn, chắc chịu ly hôn với cô nhỉ. Tóm lại nếu thể ly hôn với thì với bất cứ giá nào, cô cũng thể kham.

Lỡ như lại nổi ên lên mà đánh cô thì ? Cô đã từng đề nghị ly hôn với , và ngày hôm đó, cô tưởng đã chết, những lời nói hôm đó như ám ảnh cô cả đời.

“Cô nghĩ là ai mà đề nghị li hôn với !? Cô cái quyền đó . thành ra thế này tất cả là do cô, do cưới cô nên mới bị liên lụy, mới thành ra cái dạng này. Tất cả mọi chuyện đều do cô mà ra, cho nên cô trả giá, dùng cả đời mà trả , loại đàn bà như cô kh xứng được hạnh phúc. ly hôn thì cũng chẳng đến lượt loại như cô được lên tiếng trong cái nhà này. Cô nghĩ làm ra như thế này ly hôn là thoát được à? Đừng mơ!”

Nghĩ đến đây, Tô Mộc Uyển bỗng muốn chùn bước, nhưng chỉ một lúc sau, ánh mắt lại trở nên kiên định, cô quyết định liều một phen để đổi l tự do cho bản thân và Tiểu An. Nếu đồng ý li hôn thì lẽ cô sẽ kh kiện ra tòa về tội hành hung gia đình nữa.

Trong phòng ngủ

Trang Tử Nam 20 đồng trong túi, trong lòng nở một nụ cười khổ. Việc trước hết cần giải quyết chính là tiền.

Bản thân nguyên chủ kể từ khi sản nghiệp của gia đình phá sản thì cũng chẳng c ăn việc làm gì.

Nhưng mà nguyên chủ đã đỗ đại học top của nước, cũng đã ra trường và l bằng, lại kh xin việc ở c ty khác khi gia đình phá sản?

Xem lại kí ức của nguyên chủ, chỉ biết cạn lời.

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...