Sau Khi Chia Tay, Tôi Lấy Chú Của Người Yêu Cũ
Chương 2:
im lặng vài giây, cố gắng hiểu xem vừa nghe gì.
“Xin lỗi, … kh hiểu lắm.”
Dưới ánh mắt ra hiệu của Tạ Tịch Minh, trợ lý của đưa cho một tập hợp đồng.
“Cô Tô, đang cần một vợ để đối phó với chuyện gia đình ép cưới.”
“Đổi lại, sẽ cung cấp cho cô toàn bộ tài nguyên học tập tốt nhất, kèm theo thư giới thiệu từ trường đại học mà cô đang nhắm đến. biết cô chưa từng từ bỏ ước mơ làm phóng viên.”
Ngón tay siết chặt mép tờ gi.
Điều kiện này quả thật hấp dẫn đến mức khiến ta nghẹt thở.
Những thứ mà Tạ Tịch Minh trong tay nỗ lực cả đời cũng kh thể chạm tới.
Bằng cấp đầu tiên của vốn chẳng gì nổi bật, lại còn bỏ lỡ kỳ thi liên th năm , nên chuyện xin học cao học gần như là ều kh thể.
Trừ khi… được thư giới thiệu của một học giả tầm cỡ.
“ lại chọn ?”
“Ngài biết là bạn gái cũ của Tạ Hành Tri chứ?”
mím môi, giọng khẽ trầm xuống: “ lý do riêng.”
Bầu trời bất chợt đổ mưa, tiếng mưa rào rào rơi trên ô.
ngẩng lên, hơi cau mày: “Xin lỗi, ngài nói gì cơ? nghe kh rõ.”
Ánh mắt ta tối lại, giọng trầm và rõ ràng hơn:“ từng đọc tác phẩm của cô. tiềm năng và ghét nhất việc tài bị chôn vùi. Ngoài ra, sau khi tốt nghiệp, muốn cô thể đứng vững trong giới truyền th. Khi đó, cô sẽ là cánh tay của ở Tạ thị.”
“Cô Tô, cơ hội chỉ đến một lần.”
Dù th chuyện này hơi đột ngột, nhưng với thân phận và địa vị của Tạ Tịch Minh, chẳng lý do gì để lừa .
vốn chẳng còn gì để mất.
Kẻ chân đất chẳng sợ giày.
Nếu thể quay lại con đường học hành, cũng chẳng ngại đánh cược thêm lần nữa.
suy nghĩ một lát, cầm bút ký tên.
Vừa hạ bút xong, bản hợp đồng lập tức bị Tạ Tịch Minh rút lại nh đến mức như sợ đổi ý.
“Cô mang theo chứng minh thư chứ?”
“… ạ.”
hơi bối rối, kh hiểu ta định làm gì.
“Lên xe. Đến cục dân chính.”
“Nh vậy ?”
kinh ngạc buột miệng hỏi.
“Em muốn đổi ý à?” giọng lạnh nhạt vang lên.
vội vàng lắc đầu, đầu lia như trống lắc.
“Kh, tuyệt đối kh đâu, Tạ… à kh, ngài Tạ!”
Tạ bất chợt dừng lại, kh kịp tg, đ.â.m thẳng vào lòng n.g.ự.c .
giơ tay đỡ l eo , cúi mắt xuống, giọng trầm thấp:
“Vậy thì, cô Tô, ều khoản đầu tiên trong hợp đồng.”
“ nhớ gọi là ‘chồng’.”
ngẩn , theo phản xạ đáp:
“Vâng, ngài Tạ.”
hơi nhướng mày, còn mặt nóng bừng, nhỏ giọng nói lại:
“Em biết … chồng.”
Rời khỏi Cục Dân chính, đầu vẫn còn choáng váng.
Tạ Tịch Minh cẩn thận cất hai cuốn gi chứng nhận kết hôn vào túi áo khoác.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Để Tiểu Lý đưa em về. Tiện thể thu dọn đồ đạc, dọn qua chỗ ở.”
Th ngập ngừng, khẽ nói thêm:
“Yên tâm, ngủ phòng khách.”
càng lúng túng hơn.
“Kh đâu, em tự về được.”
“Giờ này bình thường em đang làm thêm ở cửa hàng tiện lợi.”
“Em nghĩ nghỉ đột ngột thì kh hay lắm. Đợi hết ca hôm nay, mai em báo nghỉ, được kh?”
“Được.”
nắm l tay , l ra một chiếc nhẫn đeo vào ngón tay.
Vừa khít, kh sai một li.
viên kim cương sáng rực, hơi bối rối:
“Cái này… đắt quá …”
, giọng dịu dàng:
“Em xứng đáng.”
vẫn thấp thỏm, lí nhí nói:
“Cảm ơn… …”
Chợt nhớ lời nhắc trước đó, sửa ngay:
“Cảm ơn chồng…”
Khóe môi cong nhẹ, giọng nhàn nhạt:
“Ừ, vậy thì mười triệu này xem ra đáng giá thật.”
Giao hàng giờ cao ểm, quán tiện lợi kh gọi được shipper nào.
Sợ bị đánh giá xấu, bàn với đồng nghiệp: cô ở lại tr quán, chạy giao hai đơn gần nhất.
Khu c nghệ cao, tòa nhà A, tầng thượng.
“Đơn của quý khách đến , làm ơn ra nhận ạ.”
“Xin lỗi nhé, bọn đang bận, cô mang giúp vào phòng họp trong kia . Rẽ trái, phòng đầu tiên.”
“Vâng.”
Vừa nghe ện thoại, vừa đẩy cửa bước vào thì th Hà Nhược Tĩnh từ phòng họp ra.
Đồng hồ dây bạch kim, móng tay mèo ánh hồng nhạt, giày cao gót màu kem.
M năm kh gặp, chị ta vẫn chỉn chu và tinh tế như xưa.
bất giác nhớ lại thời đại học khi nói muốn cùng Tạ Hành Tri tham dự diễn đàn Toán học.
ta vô thức đáp lại:
“Em mặc m cái áo thun b kia thì kiểu gì?”
“Rõ ràng là chị em ruột, em chẳng biết ăn mặc chút nào.”
cứng , chỉ biết im lặng đưa túi đồ ăn cho chị ta.
Vừa quay , chị ta đã gọi giật lại:
“Này, Tô Tô?”
“ giờ em lại giao đồ ăn thế này?”
“Hồi đó em nói sẽ học lại, bao năm kh về nhà, chị còn tưởng em thành đạt, bận rộn lắm cơ.”
Giọng nói dịu dàng của chị ta vang khắp phòng họp.
“A? Đây là em gái mà chị nhắc tới à?”
“Thật chẳng ra hai là chị em đ.”
“Nhược Tĩnh, chị hiền quá, loại kh biết ều thế này mà vẫn nhận làm em à? Cẩn thận mai mốt nó mượn tiền chị đ.”
ghé tai chị ta thì thầm, giọng cười khẩy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.