Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ
Chương 106: Cái Tâm Trách Nhiệm Chết Tiệt Này
Ôn Đại Tráng nghiêm giọng nói: “Các ngươi nghe cho rõ, Tiểu Vũ cùng bọn họ kh nợ nần gì trong thôn, ý muốn giúp mọi vượt qua khó khăn, cũng chỉ là toàn vẹn chút tình nghĩa mà thôi.”
“Kẻ nào dám lén lút sau lưng ta, đưa ra những yêu cầu kh đứng đắn với bọn họ, đừng trách ta cái thôn trưởng này kh nể mặt các ngươi.”
“Về nhà đều tự sửa sang lại nhà cửa cho ta, nhà ai nếu sập, cũng đừng nghĩ đến việc chiếm tiện nghi của bọn họ.”
“ một chỗ trú ngụ để giữ l tính mạng, năm sau d.ư.ợ.c liệu, thì kh sợ ngày tháng kh sống nổi.”
Nói xong, Ôn Đại Tráng lại nghiêm khắc Trương Nhị Cẩu, ra vẻ hận kh thể tiến lên tát thêm hai bạt tai.
như Cố Đại Lang, cũng dám nảy ra ý đồ muốn chiếm tiện nghi, đúng là kh biết trời cao đất rộng là gì.
Mới qua được bao lâu, mà những này đã quên hết t.h.ả.m cảnh của Ôn Lực Cường ?
“Tiểu Vũ à, các cháu mau về , chuyện trong thôn ta sẽ để mọi chú ý. Nhị Lang nhà ta xin giao phó cho cháu.”
Ôn Đại Tráng kh dám thân thiết với Cố Cảnh Minh nữa, chỉ một mực mỉm cười nói chuyện với Ôn Tiểu Vũ.
“Thái gia, vậy chúng ta đây.”
Ôn Tiểu Vũ cũng kh muốn nói thêm lời thừa thãi với bọn họ, sau khi dặn dò Ôn Lệ Lệ ngày mai đến nhà học, liền để Cố Cảnh Minh dắt nàng ra ngoài.
Bên ngoài gió tuyết vẫn lớn, vừa ra khỏi nhà Ôn Tiểu Vũ liền lạnh đến run rẩy một cái.
Cố Cảnh Minh đưa tay ấn nhẹ vành mũ của nàng, lại giúp nàng chỉnh tề chiếc áo choàng lớn, một tay che ô một tay dắt nàng, bước vào trong gió tuyết.
Trên đường về nhà đầy khó khăn, Ôn Tiểu Vũ liền vội vàng muốn đến y phòng xem Ôn Nhị Lang.
“Gấp gì chứ? Một lát như vậy, kh c.h.ế.t đâu. Tay nàng đều đã đ cứng , trước tiên hãy sưởi ấm, uống chén trà nóng hãy .”
Ôn Tiểu Vũ nghĩ tình trạng của Ôn Nhị Lang cũng kh gấp gáp lúc này, liền để Cố Cảnh Minh kéo nàng đến bàn pha trà bên bếp lò.
Cố Cảnh Minh nắm l tay nàng đặt lên bếp lửa để sưởi ấm, lại rót một chén trà Lục Bảo cho nàng uống.
Một chén trà vào bụng, cả hai đồng thời thoải mái thở ra một hơi.
“Ở nhà vẫn là thoải mái nhất, thời tiết thế này thật sự chỉ muốn ở mãi trong nhà, chẳng muốn đâu cả, chẳng làm gì hết.”
Sự ấm áp bên bếp lò, khiến Ôn Tiểu Vũ thoải mái đến mức hoàn toàn kh muốn cử động.
Cố Cảnh Minh vẻ mặt lười biếng như một chú mèo con của nàng, kh khỏi bật cười véo nhẹ chiếc mũi th tú của nàng.
“Vậy thì chẳng làm gì cả, cứ lo tốt cho chúng ta là được, những thứ khác mặc kệ .”
Ôn Tiểu Vũ gạt tay y ra, trách móc liếc một cái, lập tức đứng dậy nói: “Cứ kéo dài thì chẳng làm được việc gì, vẫn là mau chóng xử lý xong xuôi, mới thể tận hưởng cuộc sống tốt đẹp.”
Nàng vừa về phía y phòng , vừa lẩm bẩm trong miệng: “Ôi, đúng là số kiếp lao lực. Cái tâm trách nhiệm c.h.ế.t tiệt này của ta đây.”
Cố Cảnh Minh bật cười nàng, dáng vẻ lười nhác, nhưng bước chân lại kh chậm chút nào.
Rõ ràng là một muốn sống cuộc đời lười biếng, nhưng lại cần cù như một con ong nhỏ.
Thật đúng như nàng đã nói, cái tâm trách nhiệm c.h.ế.t tiệt này.
Trong y phòng .
Ôn Tiểu Tình đang toàn tâm toàn ý bắt mạch cho Ôn Nhị Lang, một lát lại l gi bút ra viết viết vẽ vẽ, chuyên chú đến mức Ôn Tiểu Vũ vào cũng kh hay biết.
“Thế nào ?” Ôn Tiểu Vũ đến bên giường bệnh, khẽ hỏi.
Ôn Tiểu Tình đang cúi đầu viết chữ bị dọa giật , ngẩng đầu th là Ôn Tiểu Vũ, vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm.
“Vẫn chưa tỉnh lại, ta cũng kh biết thế nào.” Ôn Tiểu Tình đáp lời, đứng dậy né sang một bên.
Ôn Tiểu Vũ đưa tay bắt mạch cho Ôn Nhị Lang xong, vẫn th kh gì đáng ngại lớn, chỉ là phần chân cần phẫu thuật.
Thế là, nàng cũng kh vội, cầm l bệnh án mà Ôn Tiểu Tình đã ghi chép để xem.
Chỉ th bệnh án mà Ôn Tiểu Tình ghi chép, tuy kh thể dựa vào mạch tượng mà chẩn đoán ra kết quả, nhưng những mạch tượng n cạn trơn tru thế nào, thì đều đúng cả.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Từ Cửu quả nhiên nhãn quan độc đáo, Ôn Tiểu Tình quả nhiên thiên phú dị bẩm.
Mới học y chưa đầy nửa năm, Ôn Tiểu Tình giờ đây đã th thạo các loại d.ư.ợ.c liệu th thường, tay nghề bào chế d.ư.ợ.c liệu ngay cả Từ Cửu cũng khen vài câu.
Ôn Tiểu Vũ tưởng rằng như vậy đã đủ nghịch thiên , nào ngờ hôm nay mới biết, nàng ngay cả cảm nhận mạch tượng cũng đặc biệt nhạy bén và chuẩn xác.
Khả năng cảm nhận mạch tượng nhạy bén này, mới là thiên phú khó được nhất, sẽ khiến nàng sau này học tập đạt hiệu quả gấp đôi.
Hơn nữa càng khó được là, Ôn Tiểu Tình lại hoàn toàn kh biết gì về thiên phú của .
Nàng sợ rằng học kh đủ tốt, mỗi ngày ngoài việc luyện võ ra, thời gian còn lại gần như đều dùng để chuyên tâm nghiên cứu y thuật.
Nàng là thiên tài, lại còn là thiên tài nỗ lực hết .
“Khả năng cảm nhận mạch tượng của chuẩn xác, lực độ, tốc độ, nhịp ệu của mạch đập đều cảm nhận tốt. Tiểu Tình, thật là một thiên tài nhỏ!”
Ôn Tiểu Vũ chưa bao giờ keo kiệt lời khen ngợi dành cho nhà.
Chỉ những được khẳng định, nội tâm mới sức mạnh lớn hơn, để đối mặt với những thất bại trong đời.
Ôn Tiểu Tình được khẳng định, đôi mắt sáng lấp lánh Ôn Tiểu Vũ, ý cười xúc động trong mắt khiến khuôn mặt nhỏ n bừng sáng rạng rỡ.
Ôn Tiểu Vũ véo nhẹ chiếc mũi th tú cao thẳng của nàng : “Tiểu Tình nhà chúng ta chính là một thiên tài nhỏ, sau này nhất định sẽ trở thành thần y lợi hại hơn cả tỷ tỷ.”
Ôn Tiểu Tình quyến luyến tựa vào tỷ tỷ, vui vẻ khôn xiết.
Trong lòng nàng , tỷ tỷ là thần y vô sở bất năng.
Kh, là thần tiên.
Mọi chuyện chỉ cần qua tay tỷ tỷ, đều trở nên dễ dàng vô cùng.
Kh gì thể làm khó được tỷ tỷ.
Nhất định là lần trước ngất xỉu gặp được cha xong, đã được tiên pháp, tỷ tỷ mới trở nên lợi hại như vậy.
Ôn Tiểu Vũ chỉ dẫn Ôn Tiểu Tình một lát, lại l sơ đồ huyệt đạo và sơ đồ nội tạng cho Ôn Tiểu Tình nhận biết.
Hai tỷ ngồi thảo luận y thuật nửa ngày, đột nhiên nghe th tiếng rên rỉ khe khẽ.
Hai về phía giường bệnh, chỉ th Ôn Nhị Lang kh biết từ lúc nào đã tỉnh lại, đang khó chịu nhíu mày rên rỉ.
“Nhị Lang, đệ tỉnh . Cảm th thế nào?” Ôn Tiểu Vũ vội vàng tiến lên hỏi.
Ôn Nhị Lang nghe th giọng nói của Ôn Tiểu Vũ, cố sức mở mắt, khung cảnh xa lạ, nhất thời kh biết đang ở đâu.
“Tiểu Vũ? Ta lại ở đây?” Ôn Nhị Lang khàn giọng nghi ngờ hỏi.
“đệ kh nhớ ? đến nhà Nhị Cẩu thúc lúc đó, nhà bị sập đè trúng đệ bị thương , ta đã nhờ chú Trụ T.ử đưa đệ đến nhà ta để ều trị.”
“Vết thương ta đã xử lý cho đệ , kh vấn đề lớn, chỉ là chỗ cẳng chân chút phiền phức hơn, ều trị lâu một chút.”
“Khoảng thời gian này đệ cứ ở tạm đây, đợi khi ta phẫu thuật chân cho đệ xong, sẽ nhờ chú Trụ T.ử đón đệ về.”
Ôn Tiểu Vũ đã quen với việc kiểm tra phòng bệnh trước đây, giải thích bệnh tình cho bệnh nhân và nhà, dặn dò những ều cần chú ý, th Ôn Nhị Lang tỉnh lại liền thao thao bất tuyệt nói một tràng.
Ôn Nhị Lang khó khăn mới tiêu hóa xong lời nàng nói, liền run rẩy hỏi: “Chân ta kh chứ? Sau này thể chạy nhảy được kh?”
“Kh , sẽ kh ảnh hưởng gì.” Ôn Tiểu Vũ nghiêm túc đảm bảo.
Biết thân thể kh , sau này đều thể hồi phục, Ôn Nhị Lang mới yên tâm nghĩ đến chuyện ngày bị thương.
luôn cảm th hình như đã quên chuyện gì đó.
nhíu chặt mày, tập trung suy nghĩ kỹ càng.
“Nhị Lang ca, đang nghĩ gì vậy? vừa tỉnh lại, kh nên suy nghĩ quá nhiều.” Ôn Tiểu Vũ th vậy, dặn dò.
Ôn Nhị Lang khổ não ngẩng đầu nàng: “Ta cứ cảm th quên mất một chuyện quan trọng, nhưng lại kh nghĩ ra.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.