Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ
Chương 13: Thế ngoại đào nguyên của nàng
Ôn Tiểu Vũ đứng trước căn nhà gỗ, mãi đến khoảnh khắc này nàng mới cảm giác chân thật. Bức tr này thật sự đã trở thành kh gian tùy thân của nàng.
lẽ trạng thái thoải mái dễ chịu của nàng trong rừng vừa nãy đã chạm đến cơ hội mở ra kh gian.
Trước đó, các loại thao tác đều kh làm xuất hiện kim thủ chỉ, nàng đã đành chấp nhận số phận.
Nào ngờ lão thiên gia lại ban cho nàng một bất ngờ lớn đến vậy.
Sau này nàng sẽ kh mắng nữa.
Thật đúng là sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn.
Trong kh khí hương hoa, hương lúa ngập tràn, Ôn Tiểu Vũ hít sâu một hơi, lập tức cảm th tinh thần sảng khoái hơn nhiều.
Nàng đưa tay đẩy cửa nhà gỗ, nhưng lại kh tài nào đẩy ra được.
Nàng lại đến trước cánh đồng lúa lớn nhất, muốn chạm vào b lúa. Nhưng kh chạm được, dường như một cánh cửa vô hình ngăn cách.
Nàng thử khắp cả kh gian, cuối cùng phát hiện chỉ một góc nhỏ của vườn rau trước nhà gỗ là thể hái.
Lại một cái giếng nhỏ phía sau nhà gỗ thể múc nước. Nước trong và ngọt, uống xong nguyên khí lập tức được bổ sung.
Chẳng lẽ là Linh Tuyền trong truyền thuyết?
Mặc dù trong kh gian nhiều nơi kh vào được, nhiều chức năng kh thể sử dụng, nhưng Ôn Tiểu Vũ vẫn vui mừng khôn xiết.
Đây là thế ngoại đào nguyên hoàn toàn thuộc về nàng, là “căn nhà” trong mơ của nàng.
Nàng nhất thời phấn khích quên cả thời gian, cũng quên luôn thế giới bên ngoài.
Nàng khắp kh gian, khám phá mọi nơi, kh biết từ lúc nào mặt trời đã lặn.
Khi vệt nắng chiều cuối cùng chìm xuống, trời đất đột nhiên tối sầm lại.
Ôn Tiểu Vũ chợt giật nhận ra trời đã tối, nàng đã biến mất cả một buổi chiều, m đứa nhỏ bên ngoài kh tìm th nàng sẽ lo lắng biết bao, liệu chúng chạy linh tinh khắp nơi kh, gặp nguy hiểm gì kh.
Nghĩ đến đó, nàng vội vã x vào mảnh vườn rau nhỏ xíu kia, vội vàng hái m nắm rau củ khác nhau, dùng dây leo dài buộc lại tiếp tục đặt trong kh gian, sau đó liền nh chóng rời khỏi kh gian chạy tìm Cố Cảnh Hạo và m đứa nhỏ.
Khi nàng chạy đến chỗ hái hồng lựu đất, th bọn họ vẫn đang ở đó đào cây hồng lựu đất con.
Ôn Tiểu Vũ chút nghi hoặc bọn họ, lại ngẩng đầu trời, mới phát hiện ánh nắng xuyên qua kẽ lá và hướng bóng cây lúc nãy cũng kh sự khác biệt lớn.
Ôn Tiểu Vũ hưng phấn nhận ra, đây chính là “Một ngày trên trời, một năm dưới đất” trong truyền thuyết.
Tuy kh biết cụ thể chênh lệch bao nhiêu, nhưng thời gian trong kh gian Chắc c đã được gia tốc.
Nàng thể trồng trọt hoặc chăn nuôi đồ vật bên trong, tốc độ trưởng thành sẽ nh hơn bên ngoài nhiều.
Phát hiện này khiến nàng vô cùng hưng phấn.
Th Cố Cảnh Hạo và bọn họ đã thu dọn hồng lựu đất gần xong, nàng phất tay nhỏ, hăm hở nói: “Đi nào, chúng ta ra phía trước xem thử.”
Cả nhóm lại sâu vào núi khoảng một khắc nữa, Ôn Tiểu Vũ “suỵt” một tiếng, ra hiệu mọi đứng yên tại chỗ đừng động đậy, kh được phát ra tiếng động.
Nàng thì đem tất cả đồ trong giỏ cõng đổ ra chất đống trên đất, rón rén bước mười m bước, đột nhiên chụp l giỏ cõng ném ra trùm lên.
Lập tức, trong rừng núi tiếng chim vỗ cánh “phành phạch” vang lên, m con chim bay vút lên.
Ôn Tiểu Vũ gọi đám bạn nhỏ vây lại, nhẹ nhàng nhấc cái giỏ cõng đang úp ngược lên.
Chỉ th dưới giỏ cõng, một con gà rừng xinh đẹp đang vỗ cánh loạn xạ muốn thoát ra ngoài.
Cố Cảnh Hạo đặc biệt hưng phấn, lập tức đưa tay vào trong túm l chân gà rừng, nhấc bổng nó lên.
Cố Th Thu và Ôn Tiểu Tình cao giọng reo hò, mắt kh rời chằm chằm con gà rừng, đồng thời đưa tay muốn nhổ sợi l dài nhất và đẹp nhất trên đuôi nó.
Hai cô bé cười toe toét đùa giỡn với nhau.
Còn Cố Cảnh Hạo thì hai mắt sáng rực Ôn Tiểu Vũ, kích động nói: “Đại tẩu, tẩu làm thế nào vậy? Thật là lợi hại quá ! Mau dạy đệ với.”
Ôn Tiểu Vũ cười đồng ý, thật ra chỉ là lợi dụng chút khéo léo và quen tay mà thôi.
Mánh này nàng học từ tổ mẫu kiếp trước của .
Hồi nhỏ, khi nàng phơi lúa, nhiều chim sẻ đến sân phơi trộm ăn lúa.
Tổ mẫu nàng thỉnh thoảng dùng lưới để bắt, thỉnh thoảng lại dùng lồng đan bằng tre để úp, lần nào cũng bắt được nhiều chim sẻ trộm ăn, mang về nhà nướng ăn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau này khi lớn lên, nàng cũng theo tổ mẫu cùng bắt chim sẻ, tự nhiên mà học được mánh này.
Lần này th gà rừng, nàng chợt linh cơ nhất động, tiện tay thử một chút.
Nào ngờ, vận may lại thật tốt, thế mà lại bắt được một con thật.
Xem ra trải qua nhiều năm như vậy, ký ức cơ bắp của nàng vẫn còn.
Ôn Tiểu Vũ thầm nghĩ, ngày nào đó nàng sẽ tự đến đây lần nữa, bắt thêm m con nữa thả vào kh gian để nuôi.
Sau đó, Ôn Tiểu Vũ liền tận tay chỉ dạy Cố Cảnh Hạo cách dùng giỏ cõng để bắt chim.
Cố Cảnh Hạo th minh, thân thủ cũng nh nhẹn, nhưng quen tay hay việc thì cần thời gian.
thử m lần, nhưng kh bắt được con nào.
cũng kh nản lòng, vẫn hớn hở học cách bắt chim.
Bọn họ luẩn quẩn trong núi nửa ngày, bắt được hai con gà rừng, hái hồng lựu đất, cùng một ít rau dại trái cây dại thường th, liền quay lại đường cũ ra khỏi núi về nhà.
Khi đến một khu rừng rậm, Ôn Tiểu Vũ bảo mọi chờ tại chỗ, nàng vào rừng rậm xem xét.
Sau đó, nàng đến một nơi mà mọi kh th, nh chóng l rau củ từ kh gian ra đặt vào giỏ tre, nán lại một lúc mới từ trong rừng rậm chui ra.
“Nương, thím, đại ca, chúng ta về ạ ~” Cố Th Thu vừa kêu vừa chạy lên dốc, “Các mau đến xem, chúng ta tìm được nhiều thứ tốt đó.”
Đợi các nàng trèo lên đỉnh dốc, Lý thị, Bạch thị và Cố Cảnh Minh ba đã chờ ở cửa nhà.
Ôn Tiểu Vũ đặt giỏ tre xuống, lần lượt l từng món đồ ra.
Lý thị cùng hai kia th Ôn Tiểu Vũ và đám nhỏ tìm được nhiều thứ như vậy đều vui mừng.
Đợi bọn họ kinh ngạc xong xuôi qu đống đồ này, Cố Cảnh Hạo mới giơ hai tay vẫn giấu sau lưng ra trước mặt họ.
“Leng keng leng keng, các mau xem, vẫn còn nữa đây này.”
Tiểu chủ, chương này phía sau vẫn còn đó, mời nhấn tiếp trang sau để tiếp tục đọc, phía sau càng đặc sắc!
Lý thị và ba bọn họ đều há hốc mồm hai con gà rừng xinh đẹp.
Kh ai ngờ tới, m đứa nhỏ này lại thể bắt được gà rừng mang về.
“ lại còn bắt được cả gà rừng nữa? Các con thật là quá giỏi giang .” Bạch thị vừa hỏi vừa cảm thán.
Cố Cảnh Minh cũng tò mò gà rừng lại Ôn Tiểu Vũ.
Cố Cảnh Hạo hớn hở kể lại toàn bộ quá trình Ôn Tiểu Vũ bắt gà rừng cho mọi nghe.
Hai cô bé Cố Th Thu và Ôn Tiểu Tình thì thỉnh thoảng bổ sung vài câu bên cạnh.
Đại ca, đại tẩu thật sự quá lợi hại. Khoảnh khắc đại tẩu tung giỏ tre ra, nói là, tư oai phong, suất khí bức , còn đẹp hơn cả .”
Cố Cảnh Hạo kể xong cho mọi nghe, lại quay nói thêm câu này với Cố Cảnh Minh, khiến mọi đều phá ra cười lớn.
Cố Cảnh Minh thì luôn mỉm cười đệ đệ đang pha trò, cùng Ôn Tiểu Vũ đang l tay đỡ trán kh nói nên lời, lúm đồng tiền trên má dần sâu hơn, đẹp đến mức tựa như tiên nhân.
Ôn Tiểu Tình nhất thời ngây ngốc, buột miệng nói: “Cảnh Hạo ca ca nói kh đúng, tỷ phu mới là đẹp nhất, tỷ tỷ của ta kh thể nào sánh bằng được.”
Trong mắt Ôn Tiểu Tình, tỷ tỷ nàng quả thật lợi hại, nhưng về mặt dung nhan thì lại kh thể so sánh với tỷ phu.
Trên đời này kh ai đẹp hơn tỷ phu nàng.
“Kh, kh, bọn họ là nữ tài nam mạo, nên là một đôi trời sinh.”
Ba bảo bối này chọc cho hai mẹ cười đến biến dạng cả khuôn mặt, nhưng lại làm Cố Cảnh Minh đỏ mặt, còn Ôn Tiểu Vũ thì đứng bên cạnh cười gượng.
Cố Cảnh Minh là thật lòng xấu hổ, còn Ôn Tiểu Vũ cũng là thật lòng chột dạ, dù bọn họ cũng kh là phu thê thật sự.
Mọi cười nói náo nhiệt, lại hăm hở bàn tán xem buổi tối ăn gì.
Cuối cùng nhất trí quyết định, một con gà rừng ngày mai sẽ mang ra chợ bán. Con gà rừng còn lại thì làm thịt, kết hợp với lá ch tìm được trên núi hôm nay để kho ăn.
Ôn Tiểu Vũ nghĩ, còn l thêm rau củ trong kh gian ra xào một món chay, nấu một nồi c.
Thực phẩm từ kh gian, ắt hẳn là cực phẩm!
Nàng thật mong chờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.