Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ

Chương 139: Cẩn thận bị bán đi còn giúp người ta đếm tiền

Chương trước Chương sau

Mọi ăn xong, các nha hoàn dọn dẹp thức ăn trên bàn, dọn lại trà bánh.

Huyện lệnh phu nhân bưng chén trà, tươi cười Ôn Tiểu Vũ nói: “Tiểu Tình cô nương thật sự là l lợi quá đỗi, ta thật sự yêu thích nàng ta.”

th nàng ta, cứ như th tiểu tứ nhà ta vậy.”

“Tiểu tứ nhà ta à, cũng là một đứa thích nghiên cứu, tính tình cũng l lợi th minh, trong bốn chị em bọn chúng thì nó là đứa tinh r nhất.”

Huyện lệnh phu nhân bắt đầu kể chuyện về lão tứ nhà bà ta, còn đưa ra vài ví dụ hài hước.

Dường như là đang chọc cho mọi cười, nhưng trong lời nói ngoài lời nói, đều kéo lão tứ nhà bà ta với Ôn Tiểu Tình lại với nhau.

Ngô Cẩn Ngôn ở bên cạnh cũng mím môi cười, thỉnh thoảng lại giúp bổ sung vài câu.

Ngô Triển Bằng cùng phu nhân sinh được hai trai hai gái. Ngô Cẩn Ngôn là trưởng nữ, lão tứ trong miệng huyện lệnh phu nhân là tiểu nhi t.ử của bọn họ, Ngô Cẩn Chỉ.

Ngô Cẩn Chỉ năm nay vừa tròn 10 tuổi, đang theo tiên sinh mà huyện lệnh mời về đọc sách, nghe nói th minh, năm 9 tuổi đã thi đậu đồng sinh.

Cả nhà huyện lệnh mực yêu thương và đặt nhiều kỳ vọng vào .

Hiện giờ huyện lệnh phu nhân muốn tác hợp Ôn Tiểu Tình cho , nghĩ lại thì ngoài việc muốn kết giao tình với Ôn Tiểu Vũ ra, vẫn là thật sự yêu thích Ôn Tiểu Tình.

Đang trò chuyện, một nha hoàn bước vào thì thầm vài câu bên tai Huyện lệnh phu nhân, liền th nụ cười nở rộ trên gương mặt Huyện lệnh phu nhân.

“Thật đúng là kh thể kh nói, vừa nhắc đến Tiểu Tứ, lão gia liền bảo nó đưa đồ tới.”

Dư Vi Tiếu nghe xong câu này, dùng khuỷu tay thúc nhẹ Ôn Tiểu Vũ, khẽ nói: “Ta th, tựa hồ như huyện lệnh phu phụ đã ưng ý Tiểu Tình nhà chúng ta, muốn để chúng ta gặp mặt tiểu tứ nhà họ đó.”

Ôn Tiểu Vũ kh tiếp lời nàng, chỉ cười nói với Huyện lệnh phu nhân: “Nhị c t.ử thật là linh lợi, phu nhân quả là phúc khí.”

sau đó, nàng kh còn nhắc thêm bất kỳ câu nào về tiểu tứ nhà bà nữa.

Một số lời, nếu đối phương chưa nói rõ, nàng cứ coi như kh hiểu.

Tiểu Tình còn nhỏ, nàng kh thể bây giờ đã giúp nghĩ đến chuyện đó. Cho dù bây giờ định thân, nhưng còn nhiều năm nữa mới thành thân, ai biết sẽ chuyện gì xảy ra.

Hơn nữa, nàng là theo chủ nghĩa hôn nhân tự do, phu quân tương lai của Tiểu Tình tự ưng ý mới được.

Nàng nhiều lắm chỉ giúp kiểm tra, còn lại do chính thích.

Huyện lệnh phu nhân th thái độ của Ôn Tiểu Vũ, trong lòng thầm lo lắng, nhưng cũng kh còn cách nào. Hai đứa trẻ còn nhỏ, bà cũng kh thể lúc này mà nói rõ ràng.

Vạn nhất kh thành, làm hỏng d tiếng của cô nương nhà ta thì kh tốt chút nào.

Đúng lúc bà kh biết làm để tiếp tục chủ đề này, nha hoàn th truyền: “Phu nhân, nhị c t.ử đã tới.”

“Bảo nó vào chào hỏi mọi .” Huyện lệnh phu nhân lập tức tươi cười nói.

Chỉ th một thiếu niên lang tuấn mỹ như ngọc, trong tay xách một chiếc hộp thức ăn, cười bước vào từ phía sau tấm bình phong.

“Nương, các tỷ tỷ bình an. Món ểm tâm này bên chỗ nam khách chúng ta kh ai thích đồ ngọt, phụ thân sai ta mang tới cho các tỷ tỷ dùng thêm vài miếng.”

Nói đoạn, vén tay áo, đặt hộp thức ăn lên bàn, lại đưa tay l hai đĩa ểm tâm ra.

Vừa nãy Huyện lệnh phu nhân cứ luôn nhắc đến , nên ngay khi bước vào, ánh mắt mọi kh tự giác mà đổ dồn về phía .

Kh thể kh nói, Ngô Cẩn Chỉ quả thực là một thiếu niên lang phong thần tuấn lãng, cử chỉ đoan chính, tuổi còn nhỏ nhưng đã toát lên phong cốt.

Chỉ xét về khí độ và phong thái, quả là một đối tượng hiếm .

Ngô Cẩn Chỉ bày xong trà ểm, đưa hộp thức ăn cho nha hoàn, lại cười chắp tay cáo lui.

Huyện lệnh phu nhân đứa con trai hành xử chừng mực của với vẻ tự hào và yêu thương.

Đứa con út mà bà tự hào nhất, thế nào cũng th vui sướng.

Cô nương nhỏ Ôn Tiểu Tình, cũng mang lại cho bà cảm giác tương tự, chỉ đôi mắt thôi đã khiến bà trong lòng hân hoan.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong trẻo lại linh động, tưởng chừng ngây thơ chưa hiểu sự đời, nhưng lại th tuệ như thể thấu mọi chuyện.

Huống chi còn một tỷ tỷ tính tình đại khí như Ôn Tiểu Vũ ở bên cạnh chỉ dạy, tương lai của nhất định kh thể lường trước.

Chính vì th ểm này, bà mới vội vã muốn định thân cho sớm như vậy.

Nếu kh, đợi đến khi tỏa sáng rực rỡ, e rằng sẽ kh đến lượt gia đình bà nữa.

Nghĩ vậy, bà lại Ôn Tiểu Tình với ánh mắt nóng bỏng.

“Tiểu Tình, lại đây, ăn ểm tâm. Đây là Cẩn Chỉ ca ca con mang từ bên kia sang, các nam nhân nhà ta kh thích độ ngọt này, còn ta thì thích ăn, con thử xem hợp khẩu vị kh.”

Ôn Tiểu Tình thản nhiên nhận l ểm tâm c.ắ.n một miếng, nheo mắt cười nói: “Ta th ngon ạ, đa tạ phu nhân.”

Dáng vẻ ngoan ngoãn này khiến Huyện lệnh phu nhân lại thêm yêu thích một hồi.

Vừa hay Tần Hoành Dương đang ngồi phía bên kia bình phong, vốn là luyện võ nên tai thính mắt tinh, lại ngồi gần khu nữ quyến, nên đã nghe rõ mồn một từng lời của Huyện lệnh phu nhân.

nhíu mày Ngô Triển Bằng sai Ngô Cẩn Chỉ mang trà ểm vào.

Nụ cười trên mặt Ngô Triển Bằng, vừa đã biết gã đang toan tính ều gì.

Chẳng biết tại , th cả nhà họ đối với Ôn Tiểu Tình lại sốt sắng như vậy, trong lòng trỗi dậy một sự khó chịu vô cớ, hận kh thể lập tức kéo Ôn Tiểu Tình về Quế Hoa thôn.

kh biết cảm xúc này của từ đâu mà , chỉ là Ngô Cẩn Chỉ thế nào cũng th kh vừa mắt.

Chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, lại suy nghĩ như vậy, nhưng lại kh thể tự kiềm chế.

đã dùng hết sự tự chủ của , mới kh để bản thân làm khó Ngô Cẩn Chỉ ngay tại chỗ.

Mãi đến khi yến tiệc kết thúc, Tần Hoành Dương rời khỏi hậu viện nha môn, đứng ở cửa chờ đợi các nữ quyến ra.

Kh lâu sau, liền th Huyện lệnh phu nhân dắt tay Ôn Tiểu Tình, mặt mày tươi rói bước ra.

Còn Ngô Cẩn Chỉ thì tươi cười theo sau họ, chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện của hai , thỉnh thoảng lại kiên nhẫn đáp lời vài câu.

Ôn Tiểu Tình bước nhẹ nhàng, khóe môi luôn tươi cười, tr vui vẻ.

Đến cửa, Huyện lệnh phu nhân vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y , dặn dò thường xuyên đến chơi.

Ôn Tiểu Tình vẫn hiền hòa đáp lời, khoác tay Ôn Tiểu Vũ bước ra khỏi cổng lên xe ngựa.

Lúc này trời đã tối muộn, kh thể về nhà được nữa, mọi chỉ đành đến nghỉ ngơi tại sân viện sau phố Tế Thế Đường.

Đến hậu phố, Tần Hoành Dương và Ôn Tiểu Vũ từ biệt tại cổng viện.

Ôn Tiểu Vũ dẫn nhà và Dư Vi Tiếu về tiểu viện mà Tần Hoành Dương đã tặng khi lần trước dọn vào nhà mới.

Tần Hoành Dương thì dẫn các tướng sĩ đến tiểu viện của Từ Gia Bình ở kế bên để sắp xếp chỗ ở.

Trước khi bước vào cổng viện, Tần Hoành Dương đưa tay gõ nhẹ vào đầu Ôn Tiểu Tình.

“Ngươi kh tâm nhãn thế, coi chừng bị ta bán còn vui vẻ đếm tiền giùm họ.”

Ôn Tiểu Tình ôm đầu, trừng mắt Tần Hoành Dương nói: “ ca cứ gõ đầu ta mãi thế, lần sau ta mà ngốc kh thể học thuộc y thư được, thì cứ đổ lỗi cho ca đ!”

Nói đoạn, lại đắc ý nói: “Cái gì mà bị ta bán còn kh hay biết? Các lợi hại như vậy, ai dám bán ta? Hừ!”

Tần Hoành Dương dáng vẻ đáng yêu của , lại kh nhịn được đưa tay xoa xoa đầu .

“Tóm lại, lần sau hãy tránh xa những kh quen biết một chút, đừng ngây ngô cười với ai cũng được, ngươi nghĩ ai ai cũng đều lương thiện cả ?”

Tần Hoành Dương nói xong ngẩng đầu, vừa lúc th Dư Vi Tiếu đang cười cợt .

lười biếng chẳng buồn để ý tới nữ nhân ên rồ này, chỉ khinh bỉ liếc mắt một cái xoay thẳng sang tiểu viện bên cạnh.

Để lại Ôn Tiểu Tình đang ngây , bóng lưng , hỏi Dư Vi Tiếu và Ôn Tiểu Vũ: “Tần đại ca làm vậy? Ý là gì thế ạ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...