Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ
Chương 154: Ôn Tiểu Tuyết sao lại ở đây?
"Nàng ta lại ở đây?!" Ôn Tiểu Vũ ra ngoài cửa sổ, kinh ngạc đến mức đứng thẳng .
"Lúc tuyết tai kh tìm th nàng ta, ta đã th kỳ lạ. Nhưng cũng kh ngờ lại th nàng ta ở đây." Dư Vi Tiếu cười nói.
Tần Hoành Dương cũng kh nhịn được ra ngoài cửa sổ, khi th bóng dáng Ôn Tiểu Tuyết cũng sững sờ, "Ôn Tiểu Tuyết? Nàng ta lại ở đây?"
"Lập tức sai theo sát ều tra một phen. Xem nàng ta cùng ai, làm đến được đây, và đang làm gì ở đây." Ôn Tiểu Vũ lập tức nói.
"Ta tự xem một chút, Ôn Tiểu Tuyết nàng ta rốt cuộc tạo hóa gì? Quế Hoa thôn cách đây xa như vậy, nàng ta kh thể tự đến đây được, ta ều tra cho rõ ngọn ngành."
Dư Vi Tiếu mỉm cười nói xong liền nh như chớp biến mất khỏi cửa sổ.
Ôn Tiểu Vũ kh ngờ lại gặp Ôn Tiểu Tuyết ở đây. Nếu kh vừa đã rõ mặt nàng, xác định đúng là Ôn Tiểu Tuyết, Ôn Tiểu Vũ gần như kh dám nhận.
Ôn Tiểu Tuyết búi tóc theo kiểu phu nhân, khoác một chiếc áo lót màu hồng đào, vải váy hoa văn và kiểu dáng thời thượng. Trên đầu cài trâm ngọc quý, toàn thân châu ngọc lấp lánh.
Chỉ là nàng ta vẫn chỉ mới từ thôn quê ra, chưa từng thực sự th qua thế sự nhưng lại kh kìm được muốn khoe khoang với khác.
Dù ăn mặc phú quý bức đến m, vẫn khiến ta vào th như thể đeo hết cả gia tài lên , toàn thân toát lên vẻ quê mùa.
Ôn Tiểu Vũ trực giác Ôn Tiểu Tuyết xuất hiện ở đây là liên quan đến bản thân nàng và Cố Cảnh Minh, hơn nữa nhất định kh chuyện tốt lành gì.
Dư Vi Tiếu theo dấu Ôn Tiểu Tuyết đến trà lâu bên kia đường, th nàng ta dắt theo một nha hoàn, cùng một nam nhân trung niên ăn mặc gấm vóc lộng lẫy bước vào một phòng riêng.
Dư Vi Tiếu thi triển khinh c, nhẹ nhàng bay lên mái nhà, lật ngói ra một khe hở, lén lút quan sát động tĩnh trong phòng riêng.
Chỉ th Ôn Tiểu Tuyết thân mật khoác tay nam nhân, nũng nịu nói: “Ngày mai chúng ta sẽ vào kinh thành. Đây là lần đầu tiên ta đến kinh thành, nhất định dẫn ta dạo cho thật kỹ đó.”
Nam nhân cười tủm tỉm đưa tay vào trong vạt áo của nàng, cợt nhả nói: “Được, chuyện nàng dặn dò, ta tự nhiên sẽ kh từ chối. Chỉ cần nàng dỗ ta vui vẻ, khiến ta thoải mái, dẫn nàng dạo kinh thành đáng là gì, ta còn cho nàng một cái sân nhỏ để nàng ở phía sau nhà chúng ta.”
Dư Vi Tiếu nghe đến đây, trong lòng thầm nghĩ: Thì ra Ôn Tiểu Tuyết này đã trèo cao, trách kh được lại ăn mặc lộng lẫy như vậy. y phục của nam nhân kia, chắc hẳn thân phận kh tầm thường. Tuy nhiên, nàng ta vốn là nhà quê, thể quen biết nhân vật như vậy? Chắc c ều kỳ lạ.
Trong phòng riêng, nam nhân trung niên kéo Ôn Tiểu Tuyết ngồi lên đùi , đôi tay của nam nhân đã vùi sâu vào trong váy áo của Ôn Tiểu Tuyết.
Ôn Tiểu Tuyết vòng tay ôm l cổ nam nhân, kiều diễm cười khẽ hít thở, thân dán chặt vào lòng nam nhân.
Dư Vi Tiếu nghĩ, hai này sẽ kh trực tiếp tái diễn cảnh xuân cung ngay trong phòng riêng này chứ!!
Nàng nên tiếp tục xem hay tạm lánh ? Tiếp tục xem liệu bị mọc mắt kim kh?
Cho dù… cho dù… mọc mắt kim chăng nữa, với y thuật của Ôn Tiểu Vũ hẳn là cũng thể giúp nàng chữa khỏi kh?
Đây chính là do c việc! Ôn Tiểu Vũ kh chỉ chữa cho nàng, mà còn nên bồi thường cho nàng nữa!
Dư Vi Tiếu đang băn khoăn, bỗng nhiên nghe th Ôn Tiểu Tuyết nhắc đến Ôn Tiểu Vũ.
“ trong Khúc An quận chúng ta bình thường nhắc đến tỷ tỷ, đều khen ngợi kh ngớt đó.” Ôn Tiểu Tuyết nũng nịu nói.
“Ồ? Chính là Ôn Tiểu Vũ mà nàng thường nhắc đến đó ?” Nam nhân kia hứng thú hỏi.
“Đúng vậy, tỷ tỷ ta tên là Ôn Tiểu Vũ, là thần y nổi tiếng ở chỗ chúng ta. Kh ít đã vượt ngàn dặm xa xôi đến tìm tỷ khám bệnh đó.” Trong lời nói của Ôn Tiểu Tuyết tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dư Vi Tiếu càng nghe càng th kh ổn, Ôn Tiểu Tuyết này rốt cuộc muốn giở trò gì?
“Tỷ tỷ nàng lợi hại như vậy, nàng mau tìm cách để nàng đến với ta, hai tỷ nàng cùng nhau hầu hạ ta, cũng là một giai thoại đó.” Nam nhân kia dâm đãng Ôn Tiểu Tuyết.
“Tỷ tỷ ta đã phu quân , phu quân nàng trẻ trung lại tuấn tú, quả thực tựa như thần tiên trên trời vậy, ta thể theo chứ.” Ôn Tiểu Tuyết hờn dỗi nói.
Đôi tay nam nhân vẫn kh ngừng nghỉ, miệng cũng kh nhàn rỗi, “Nàng kh nói nàng cũng đã lên đường đến kinh thành ? Tìm cách nắm rõ hành tung của nàng , ta bắt nàng đến đây còn kh là muốn chơi đùa thế nào cũng được .”
Ôn Tiểu Tuyết vừa phối hợp với động tác của nam nhân, lại vừa khẽ thở dốc trò chuyện với về Ôn Tiểu Vũ.
“Bên cạnh tỷ tỷ ta nhiều cao nhân, tưởng thể dễ dàng bắt như vậy ? Nàng y thuật tốt như vậy, bên cạnh đều coi nàng như bảo bối mà che chở, đâu dễ dàng bắt được nàng .”
“ bên cạnh nàng đều là những nhân vật lai lịch lớn, làm tướng quân, còn cả những thần y khác. Hơn nữa ta th phu quân của nàng cũng là thân phận kh hề đơn giản, tướng mạo càng khiến ta kinh ngạc.”
“ tưởng thể dễ dàng khiến nàng hầu hạ , chỉ ta mới thật lòng yêu mà thôi.”
Ôn Tiểu Tuyết nói đến cuối, lại bắt đầu làm nũng với nam nhân trung niên kia.
Nam nhân kia dường như thích kiểu này của nàng, nghe nàng bày tỏ tâm ý xong, càng thêm động tình, ngay tại chỗ liền muốn chiếm đoạt nàng trong phòng riêng.
Ôn Tiểu Tuyết nửa đẩy nửa mời nói, “Xem vội vàng như khỉ thế kia. Đừng ở đây, kh nói đã chuẩn bị sân nhỏ ở kinh thành cho ta ? Vậy sau này muốn đến lúc nào mà chẳng được chứ?”
Dư Vi Tiếu th Ôn Tiểu Tuyết như vậy, da gà nổi lên từng đợt. Trong lòng lại kinh ngạc kh thôi, chẳng lẽ Ôn Tiểu Tuyết muốn lợi dụng Ôn Tiểu Vũ để l lòng nam nhân này?
Th vậy, nàng quyết định trước hết cứ tiếp tục quan sát xem Ôn Tiểu Tuyết muốn giở trò gì, sau đó sẽ quay về báo cáo với Ôn Tiểu Vũ, từ đó tính kế lâu dài.
Ngay lúc hai đang tình nồng ý mặn, bên ngoài cửa phòng riêng vang lên tiếng gõ cửa, hai nh chóng tách ra, ngồi ngay ngắn giả vờ.
đến đẩy cửa bước vào, nam nhân trung niên lập tức cung kính đứng dậy, hô: “Hầu gia, ngài đã đến.”
Dư Vi Tiếu vội vàng qua, chỉ th bước vào là một nam nhân còn lớn tuổi hơn nam nhân trung niên kia, mặc áo choàng màu mực, cài trâm ngọc bích, khí thế phi phàm, vừa đã th là phong thái của bậc thượng vị.
Dư Vi Tiếu nhíu mày chằm chằm m , muốn biết bọn họ đang âm mưu gì ở đây.
Đột nhiên nam nhân lớn tuổi kia ngẩng đầu lên, cảnh giác và chính xác về phía nàng.
Dư Vi Tiếu nh chóng đặt lại miếng ngói, dùng tốc độ nh nhất thi triển khinh c rút lui. Để đảm bảo an toàn, nàng còn vòng một vòng lớn mới trở về bên cạnh Ôn Tiểu Vũ.
“Thế nào ?” Th Dư Vi Tiếu vội vã lại lén lút lẻn đến bên cạnh họ, Ôn Tiểu Vũ và Tần Hoành Dương đồng th hỏi.
“Cho ta ly trà, từ từ đã.” Dư Vi Tiếu chụp l chén trà trên bàn uống cạn m ngụm, lại rót thêm một chén “ực ực” uống xong mới ngồi xuống nói chuyện.
“Ôn Tiểu Tuyết đang ve vãn một nam nhân trong phòng riêng, sau đó lại một nam nhân khác đến. Nam nhân đến sau kh đơn giản, vừa vào đã về phía ta, ta chưa kịp nghe họ nói chuyện gì thì đã buộc rút lui .”
“Ôn Tiểu Tuyết nhất định đã bán đứng nàng, trong cuộc trò chuyện của họ đã nhắc đến nàng m lần.”
Dư Vi Tiếu kể lại những gì đã th và nghe được cho bọn họ nghe từng ly từng tí.
Ôn Tiểu Vũ và Tần Hoành Dương nhau, kh biết rốt cuộc Ôn Tiểu Tuyết đã bán Ôn Tiểu Vũ thế nào.
“Kh được, ta xem đó là ai.” Tần Hoành Dương nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.