Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ

Chương 157: Liệu có truyền sang nàng không?

Chương trước Chương sau

Cung ện xảy ra chuyện gì? kh phái cứu tế?

Nghe Ôn Tiểu Vũ hỏi, bàn tay Cố Cảnh Minh đang vuốt ve mái tóc của nàng khẽ khựng lại, lo lắng nói: “Tiểu Vũ, phụ hoàng đột nhiên phát bệnh, phần lớn thời gian đều hôn mê. Khoảng thời gian trước còn thể thỉnh thoảng tỉnh lại một chút, giờ thì lại luôn hôn mê bất tỉnh. Ta chỉ thể vào thăm một lần, Triệu Quý phi luôn sai c giữ , kh cho chúng ta vào thăm bệnh.”

“Trong khoảng thời gian phụ hoàng lâm bệnh, do Đại hoàng giám quốc. Đại hoàng tàn bạo lại tự đại, muốn nhân lúc phụ hoàng hôn mê mà thuận lợi lên ngôi.”

“May mà phụ hoàng cái xa tr rộng, cũng biết tính tình của Đại hoàng , cho nên lại sai Hoàng thúc tạm thời nhiếp chính, cùng Đại hoàng kiềm chế lẫn nhau. Nhờ vậy mới kh thể để Đại hoàng trực tiếp nắm quyền.”

“Khi Hoàng thúc nhận được tấu chương tai ương, ngài đã triệu tập đại thần thương nghị việc cứu tế . Nhưng của Đại hoàng đã ém nhẹm tấu chương gửi tới Khúc An quận, lại c khai ngăn cản các triều thần cứu trợ. Đại hoàng và Hoàng thúc hai tr đấu lẫn nhau, cho đến giờ vẫn kh ai cứu tế.”

Cố Cảnh Minh càng nói càng tức giận, Đại hoàng muốn ép gây ra loạn lạc, để các triều thần buộc đứng ra thỉnh cầu lập thái tử, nhằm chấm dứt cục diện hỗn loạn hiện tại.

Còn Hoàng thúc thì hữu tâm vô lực, cứu tế kh là quyết định một ngài thể đưa ra. Để Hộ bộ trích một khoản bạc lớn như vậy để cứu trợ, nhất định cả hai cùng đồng ý mới được.

Vì thế cứ giằng co mãi ở đây, cuối cùng kh ai cứu tế, gây ra cái c.h.ế.t cho bao nhiêu bách tính.

May mà Ôn Tiểu Vũ kịp thời nghiên cứu ra phương t.h.u.ố.c trị ôn dịch, một đường cứu chữa mới khiến ôn dịch kh lan rộng, lại vật tư cứu trợ của Lan thị, mới khống chế được tai ương trong Khúc An quận.

“Tiểu Vũ, ta vừa nghĩ đến những tai ương, ôn dịch... mà nàng kể, cuối cùng Đại Viêm triều sẽ diệt vong, ta liền th sợ hãi. Nếu kh nàng, chúng ta kh kịp thời hành động, Đại Viêm triều ngày nay chỉ sợ đã..."

Cố Cảnh Minh ôm chặt Ôn Tiểu Vũ, may mắn nàng, đây nhất định là phúc vận và bước ngoặt mà trời cao ban cho , ban cho cả Viêm triều.

Kh Tiểu Vũ, chân sẽ kh lành, càng kh thể trải nghiệm sự viên mãn của tình yêu đôi lứa.

Ôn Tiểu Vũ cũng vươn tay ôm l , vỗ vỗ an ủi , tiếp tục hỏi: “Phụ hoàng bên đó, Cửu gia gia cũng kh thể đến gần xem ?”

“Cửu gia gia hiện đang trong cung, ở ngay tẩm cung của phụ hoàng, vẫn luôn kh thể ra ngoài. Triệu quý phi giam tất cả các thái y chữa trị ở thiên ện tẩm cung của phụ hoàng, kh cho ra.”

Từ Cửu từng là Viện chính Thái y viện, trong cung nhân mạch của riêng , hôm kia đã sai từ cung truyền ra một bản mạch án. kh dám để ngoài xem, chỉ chờ Ôn Tiểu Vũ đến thì đưa cho nàng.

“Đây là mạch án Cửu gia gia truyền về, nàng xem thể dựa vào đó mà kê đơn t.h.u.ố.c kh?” Cố Cảnh Minh rút một tờ gi từ ngăn bí mật trên tường ra, đưa cho Ôn Tiểu Vũ.

hy vọng Ôn Tiểu Vũ thể trực tiếp viết ra phương t.h.u.ố.c dựa trên mạch án Cửu gia gia cung cấp, như vậy Ôn Tiểu Vũ sẽ kh vào cung mạo hiểm.

Trong cung khắp nơi đều là nguy hiểm, mà ở trong cung lại bị kiềm chế quá nhiều, cũng kh thể mọi lúc mọi chuyện đều thể lo liệu cho nàng. kh muốn nàng vào cung mạo hiểm.

Trước kia mẫu hậu còn, còn thể bảo vệ nàng đôi chút, nhưng cung ện bây giờ đều là của Triệu quý phi. Vạn nhất ều gì kh chu toàn, hậu quả kh ều thể chấp nhận.

Ôn Tiểu Vũ nhận l mạch án, dưới ánh đèn chăm chú xem xét, biểu cảm càng lúc càng ngưng trọng.

“Cảnh Minh, xem ra phụ hoàng kh ổn lắm, e rằng khó mà khỏi hẳn được, ta cũng kh thể kê đơn thuốc. Ta vào cung châm cứu và cho ngài uống một ít d.ư.ợ.c tề, nhiều nhất cũng chỉ thể khiến ngài tỉnh lại, nhưng ngài sẽ kh chống đỡ được bao lâu nữa, cần chuẩn bị sẵn sàng.”

Tay Cố Cảnh Minh ôm Ôn Tiểu Vũ kh kìm được run rẩy, trầm mặc lâu mới nói: “Tiểu Vũ, nàng đừng vào cung, quá nguy hiểm.”

Ôn Tiểu Vũ ngồi dậy, hai tay nâng mặt nói: “Cảnh Minh, hãy nói thật với ta, nếu phụ hoàng tỉnh lại, ở bên cạnh, ngài thể sẽ... ân... truyền ngôi cho kh?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Ta đoán, phụ hoàng vẫn luôn kh hài lòng Đại hoàng , cho nên dù lúc tỉnh lúc mê cũng kh lập chiếu thư?”

“Nếu ta khiến phụ hoàng tỉnh lại, sẽ kh cần đổ m.á.u hy sinh, liền thể đoạt được đại vị đúng kh?”

Cố Cảnh Minh bị Ôn Tiểu Vũ nâng mặt, buộc thẳng vào mắt nàng, một lát sau, mới thở dài nói: “Nàng quá đỗi mẫn tiệp, kh thể giấu được nàng.”

“Tiểu Vũ, ta kh muốn nàng mạo hiểm, nàng thể đưa d.ư.ợ.c tề cho ta, vẽ đồ hình châm cứu để ta mang cho Cửu gia gia kh? Chỉ cần để ngài tỉnh lại một lát là được, dù thì dù nàng , ngài cũng kh chống đỡ được bao lâu.” Cố Cảnh Minh nói.

Ôn Tiểu Vũ hiểu rõ lo lắng của Cố Cảnh Minh, sợ nàng vào cung, nơi ăn thịt kh nhả xương, gặp nguy hiểm. kh trăm phần trăm nắm chắc thể bảo vệ nàng, nên trực tiếp cắt đứt cơ hội nàng tiến vào nguy hiểm.

Nhưng nàng , phụ hoàng ít nhất thể chống đỡ được một tuần. sự chỉ dẫn và giao phó của phụ hoàng, tương lai tiếp quản cái cục diện rối rắm này sẽ dễ dàng hơn nhiều, bằng kh sẽ gian nan.

thì đế vương chi uy của phụ hoàng vẫn còn đó, thể dễ dàng giúp dọn dẹp chướng ngại.

Huống hồ, nàng kh gian, lá bài tẩy bảo toàn tính mạng.

Vì vậy, chuyến này vào cung, nàng kh thể kh .

Đúng lúc hai đang giằng co, tiếng Tây Phong vang lên ngoài cửa: “Chủ tử, phu nhân, thể dọn bữa chưa ạ? Tần tướng quân và họ đã trở về.”

Cố Cảnh Minh hôn mạnh Ôn Tiểu Vũ một cái, lại nhéo nhéo mặt nàng nói: “Trước hết cứ dùng bữa, chuyện này trở về kinh thành xem tình hình bàn lại.”

Hai nắm tay nhau bước vào phòng ăn, chỉ th Tần Hoành Dương và Ôn Tiểu Vũ, kh th Tây Ảnh.

“Tây Ảnh đang theo dõi Bình Tây Hầu, vẫn chưa trở về. Ta đã an bài ổn thỏa của chúng ta, bảo họ tạm thời phân tán ẩn nấp, sáng mai chia nhau vào kinh.” Tần Hoành Dương nói.

Dư Vi Tiếu tiếp lời: “Ôn Tiểu Tuyết chiều nay vẫn luôn ở trong phòng cùng Hoàng Bách kh ra ngoài, Bình Tây Hầu cũng ở trong phòng cùng tiểu kh ra khỏi cửa. Tây Ảnh bảo ta cứ về trước báo cáo cho các ngươi, tiện thể dùng bữa, tiếp tục cùng theo dõi.”

“Nếu hôm nay vẫn kh ra ngoài, ta chỉ đành đợi tối lẻn vào phòng vác Ôn Tiểu Tuyết ra. Tiểu Vũ, nàng cho ta chút đồ tốt , tối vác cho thuận lợi.”

Ôn Tiểu Vũ quá nhiều d.ư.ợ.c phẩm hữu dụng, Dư Vi Tiếu tr thủ cơ hội này mà đòi thêm một ít, bằng kh sau này mọi đều tr giành, nàng sẽ chẳng l được bao nhiêu.

“Kh được khinh cử vọng động! Võ c của Hoàng Bách cũng kh yếu, hơn nữa bọn họ ra ngoài Chắc c còn mang theo hộ vệ, vạn nhất nàng đ.á.n.h rắn động cỏ thì sẽ khó xử lý.” Cố Cảnh Minh nhắc nhở.

Dư Vi Tiếu tuy võ c tốt, nhưng lại kh quen thuộc những trong kinh thành, càng kh hiểu rõ tâm tư vòng vo phức tạp của kinh. Cố Cảnh Minh sợ nàng khinh địch hỏng việc.

“Ngài cứ yên tâm, ta nhất định sẽ kh khinh cử vọng động, nhất định đảm bảo vạn vô nhất thất mới ra tay.” Dư Vi Tiếu trịnh trọng nói.

Ôn Tiểu Vũ l ra hai bình t.h.u.ố.c bột, mỗi một bình đưa cho Tần Hoành Dương và Dư Vi Tiếu: “Các ngươi cất kỹ , chưa đến vạn bất đắc dĩ thì đừng dùng, loại t.h.u.ố.c này quá khó chế, dùng hết là kh còn nữa.”

Tần Hoành Dương và Dư Vi Tiếu vội vàng giật l, lập tức cất kỹ bên , khiến Tây Phong, Tây Nguyệt đứng bên cạnh kh khỏi đỏ mắt.

M còn chưa dùng xong bữa tối, một ám vệ đã vác Ôn Tiểu Tuyết vào cửa.

Dư Vi Tiếu: Chậc, cướp c của nàng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...