Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ
Chương 163: Vào cung
Ôn Tiểu Vũ và Dư Vi Tiếu hai thay đồ xong ra, Tần Hoành Dương đang uống trà kh nhịn được ho sặc sụa, bật cười thành tiếng.
Hai này tr y như hai tiểu thái giám xinh đẹp, đặc biệt là Dư Vi Tiếu quyến rũ, thật sự quá mức trái ngược.
“Tiểu Vũ, nàng kh thay đổi một chút ?” Cố Cảnh Minh cũng nhếch khóe miệng nói.
Nhớ năm xưa, Ôn Tiểu Vũ từng giả nam trang x pha quân do, chút ngụy trang này thể làm khó nàng.
Nàng thoa thoa trát trát một hồi lên mặt hai họ, hai khuôn mặt vừa còn xinh đẹp quyến rũ, chốc lát đã trở nên bình thường vô cùng.
Dù rõ ràng vẫn là hai gương mặt cũ, nhưng tuyệt nhiên chẳng còn tìm th chút thần thái ban đầu nào.
M tên thị vệ chưa từng th nàng cải trang, nàng chỉ cần thoa m lượt lên mặt liền thay đổi, cứ thế kinh ngạc vây qu hai mà ngắm kh ngớt.
Cố Cảnh Minh th m cái đầu suýt nữa thì chạm vào mặt Ôn Tiểu Vũ, kh kìm được ho khan vài tiếng, ánh mắt tựa như vô tình liếc bọn họ một cái.
Linh hồn m tên thị vệ lập tức trở về vị trí, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
Đại ý ! C.h.ế.t mất! Đã chọc hũ giấm !
Nghỉ ngơi một lát, m liền thẳng tiến vào cung.
Khi xe ngựa đến cổng cung, lòng Ôn Tiểu Vũ kh kìm được mà thấp thỏm.
Nào ngờ, sự kiểm tra dự liệu kh hề xuất hiện, Cố Cảnh Minh chỉ thoáng hiện diện, xe của họ liền được cho vào cung.
Ôn Tiểu Vũ kinh ngạc Cố Cảnh Minh, lặng lẽ dò hỏi.
Cố Cảnh Minh ghé sát tai nàng khẽ nói: “Là của cữu cữu. Hiện giờ phụ hoàng kh khỏe, quy củ trong cung đã kh còn duy trì được nữa, vị trí nào của phe nào đều ngang nhiên sử dụng.”
“Thế lực của Quý phi và Hoàng chủ yếu tập trung vào việc khống chế triều đình và tẩm cung của phụ hoàng, những nơi khác tự nhiên sẽ yếu kém .”
Ôn Tiểu Vũ nghe xong lời này, càng thêm kinh hãi.
Giờ đây xe ngựa đều thể tùy tiện vào cung, nơi cung cấm này đã hoàn toàn mất trật tự.
Phụ hoàng sớm tỉnh lại, bằng kh khó tránh khỏi một trận ác chiến.
Ban đầu, nàng xét đến tình nghĩa giữa Cố Cảnh Minh và phụ hoàng, dùng t.h.u.ố.c ôn hòa hơn nhiều, chỉ mong kéo dài sinh mệnh của hết mức thể.
Bây giờ vẫn là nên để sớm tỉnh lại thì hơn, còn thể tỉnh bao lâu thì xem tạo hóa của .
Dù nàng ở đây, nhất định thể kéo dài thọ mệnh của cho đến khi Cảnh Minh nắm giữ cục diện.
Xe ngựa tiến vào cung, Cố Cảnh Minh tìm một nơi kh bắt mắt, đỡ Ôn Tiểu Vũ và Dư Vi Tiếu xuống xe.
“Nàng và Vi Tiếu xuống xe ở đây, để Hoàng c c dẫn các ngươi tìm Cửu gia gia.”
“Ta sẽ thẳng đến tẩm cung của phụ hoàng, thu hút sự chú ý của bọn chúng. Đến chỗ Cửu gia gia, sẽ biết nên sắp xếp thế nào.”
Dặn dò xong việc, Cố Cảnh Minh xoa đầu Ôn Tiểu Vũ, nghiêm túc nói: “Nhất định cẩn thận, bất cứ lúc nào cũng bảo toàn tính mạng trước.”
Ôn Tiểu Vũ kéo kéo tay áo , quyến luyến nói: “Ta biết, kh cần lo cho ta, ta thể tự bảo vệ , cũng cẩn thận. Gặp nguy hiểm, nhất định nhớ kỹ viên t.h.u.ố.c ta đưa cho .”
Cố Cảnh Minh gật đầu, lại Dư Vi Tiếu nói: “Tiểu Vũ giao cho nàng. Một khi gặp nguy hiểm, hãy đưa nàng ra khỏi cung.”
Sau lời tạm biệt đơn giản, Ôn Tiểu Vũ và Dư Vi Tiếu liền theo Hoàng c c về phía tẩm cung của hoàng đế, hướng đến thiên ện.
Còn xe ngựa của Cố Cảnh Minh cũng chỉ thể đến cửa ngoài, liền đổi sang kiệu nhỏ, thẳng tiến tẩm cung của hoàng đế.
Hai bằng những cách khác nhau, cùng hướng tới mục tiêu chung mà cố gắng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Tiểu Vũ và Dư Vi Tiếu đều cẩn trọng, cúi đầu rũ mắt theo Hoàng c c.
Hoàng c c quả kh hổ là già trong cung, suốt dọc đường dẫn các nàng toàn chọn những lối nhỏ hẻo lánh kh .
Tình hình trong cung hiện giờ là vậy, những đang trực trong cung cũng chẳng lòng dạ nào mà bon chen, chỉ nghĩ đến làm bảo toàn tính mạng khi sự việc xảy ra, nên nhiều con đường kh gặp được cung nhân.
Thỉnh thoảng gặp , mọi vừa th là Hoàng c c dẫn theo hai tiểu thái giám, ai n đều kh muốn quản chuyện bao đồng.
Ôn Tiểu Vũ và Dư Vi Tiếu cứ thế một đường th suốt đến được thiên ện của tẩm cung hoàng đế.
Thuận lợi đến mức hai nhau, chẳng biết nên nói gì.
Chỉ là càng thuận lợi như vậy, bất an trong lòng Ôn Tiểu Vũ càng mạnh mẽ.
Nàng luôn cảm th, mọi chuyện quá thuận lợi kh hợp lẽ thường.
Quả nhiên vừa đến thiên ện, liền nghe th chính ện ồn ào khóc lóc, kẻ thì bắt , kẻ thì xin tội.
Ôn Tiểu Vũ và Dư Vi Tiếu lén lút đến cửa, vén rèm che một khe hở vào chính ện.
Trong chính ện, kh khí vô cùng căng thẳng.
“Giải Từ Cửu cho ta, lũ lang băm! Lang băm! Một đám lang băm! Bệ hạ đã hôn mê lâu như vậy mà kh tỉnh lại, giữ các ngươi lại ích gì!” Hoàng Quý phi vừa giận dữ vừa bi thương mắng chửi.
Còn Từ Cửu và m vị thái y thì phủ phục quỳ trước mặt Hoàng Quý phi, dập đầu xin tội.
Cố Cảnh Minh xuyên qua đám , hành lễ với Hoàng Quý phi xong, lãnh đạm nói: “Nương nương đây là làm gì vậy? Bắt giữ những thái y này, là kh định chữa trị cho phụ hoàng nữa ?”
Đến nước này, cùng Đại hoàng t.ử và Hoàng Quý phi đã là tình thế kh đội trời chung, nên cũng chẳng gì che giấu nữa.
“Nhị hoàng t.ử thận trọng lời nói! Hoàng t.ử trưởng thành kh chiếu chỉ kh được vào cung, Nhị hoàng t.ử ở ngoài nhiều năm, kh học quy củ ?” Hoàng Quý phi cũng kh chút khách khí.
Cố Cảnh Minh cười vô lại: “Kh cách nào khác, phụ hoàng chưa từng ban phủ đệ cho ta, theo lý mà nói hiện giờ ta vẫn nên ở trong cung. Chỉ là mẫu hậu năm xưa đã dạy dỗ ta quá tốt, nên ta mới ra ngoài sống đó thôi.”
Vừa nói xong, lại liếc Đại hoàng một cái, tiếp tục nói: “Ta nào giống Đại hoàng , chậc chậc chậc, cái giáo dưỡng này thật sự là được chân truyền của Triệu gia các ngươi, phụ hoàng còn chưa thế nào mà đã sốt ruột như vậy, ăn nói thật khó coi.”
Từ Cửu quỳ trên mặt đất muốn trợn trắng mắt, thể đừng đấu khẩu trước hay kh, bước tiếp theo sắp xếp cho chúng ta thế nào mới là quan trọng chứ?
Bệ hạ của các ngươi rốt cuộc là còn cứu hay kh đây?
“Ngươi ” Đại hoàng t.ử mặt đầy phẫn hận chỉ vào Cố Cảnh Minh, “Ta lười tr cãi với ngươi, đợi ta đăng..."
“Hoàng nhi!” Hoàng Quý phi vừa nghe Đại hoàng t.ử sắp bu lời cuồng ngôn, lập tức quát lớn cắt ngang lời .
Đại hoàng t.ử chỉ đành bất mãn bĩu môi, mẫu phi cũng quá cẩn trọng , hiện giờ mọi đều ở đây, phụ hoàng Chắc c kh tỉnh lại được, đây chẳng là chuyện ván đã đóng thuyền ? Còn sợ nói ra.
Chỉ là bây giờ còn chưa thể đắc tội mẫu phi, đợi đăng lên ngôi vị hoàng đế, những này sẽ kh ai được bỏ qua.
Cố Cảnh Minh vừa kéo dài thời gian vừa ý thức liếc về phía thiên ện, th khe hở ở giữa rèm che, biết Ôn Tiểu Vũ và các nàng đã thuận lợi đến thiên ện, liền thở phào nhẹ nhõm, lập tức chuyển chủ đề.
“Quý phi nương nương vẫn chưa trả lời lời ta vừa nói, những thái y này định g.i.ế.c hết để kh cứu chữa phụ hoàng ?”
Lời Cố Cảnh Minh vừa dứt, cửa chính ện đột nhiên Tả Hữu Tướng và hoàng thúc Hành Vương của bước vào.
“Ta cũng muốn biết câu trả lời của Quý phi? hiện giờ đã bắt giữ thái y, là kh định cứu chữa Bệ hạ nữa ?” Hành Vương vừa bước những bước chân mạnh mẽ vào, vừa chất vấn.
Ôn Tiểu Vũ từ khe hở của rèm che vẫn luôn dõi theo Hoàng Quý phi và Đại hoàng tử, th Tả Hữu Tướng và Hành Vương bước vào, biểu cảm của họ đã thay đổi.
Nhưng kh là căng thẳng mà là thở phào nhẹ nhõm.
Ôn Tiểu Vũ thầm nghĩ: Hỏng ! Lập tức từ bên rèm che lui về cạnh Hoàng c c, thì thầm m câu với ta.
Hoàng c c đưa cho nàng một bọc đồ, lập tức quay chạy ra ngoài thiên ện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.