Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ
Chương 166: Dám tranh dược đồng với Bệ hạ ư?!
Triệu quý phi với vẻ mặt âm trầm quét mắt một lượt, th Hoành Vương, tả hữu tướng quốc cùng những khác đều mang vẻ mặt hớn hở.
Dường như họ chưa từng lo lắng về tiếng đ.á.n.h nhau bên ngoài ện.
Triệu Quý phi thể xưng bá trong cung nhiều năm như vậy, năm xưa còn thể bức t.ử Hoàng hậu xuất thân hiển hách, bản thân đã chẳng đơn giản.
Nàng ngồi trên ghế, nhắm mắt hồi tưởng lại toàn bộ quá trình xảy ra nơi đây hôm nay, bóc tách từng chi tiết nhỏ, cố gắng tìm ra những ểm bất thường.
Một lát sau, nàng bỗng mở mắt, ánh sắc bén như mũi tên b.ắ.n về phía Từ Cửu.
Từ Cửu và Dư Vi Tiếu đều là những luyện võ, ngũ quan đặc biệt nhạy bén, lập tức cảm nhận được sự dò xét của Triệu Quý phi, trong lòng cả hai đều "thịch" một tiếng.
Họ nghĩ thầm, hỏng , lẽ Triệu Quý phi đã nghi ngờ bọn họ.
Cả hai kh lộ vẻ gì, lặng lẽ chuyển sang trạng thái cảnh giác.
Quả nhiên, th Triệu Quý phi chầm chậm về phía họ, mỗi bước chân, mỗi ánh mắt đều đầy sự dò xét.
Nàng đến trước mặt Từ Cửu, nhưng ánh mắt lại kh Từ Cửu, mà sắc bén đảo qua Ôn Tiểu Vũ và Dư Vi Tiếu.
đàn bà cai quản hậu cung lâu năm, ánh mắt uy áp đó khiến Ôn Tiểu Vũ cảm th vô cùng khó chịu. Dường như bọn họ là cá nằm trên thớt, mặc xẻ thịt.
Sau khi qu họ hai vòng, Triệu Quý phi mới từ tốn mở miệng: “Từ lão, hai d.ư.ợ.c đồng phía sau ngươi tr lạ mặt quá vậy? Kh cùng ngươi tiến cung đó chứ?”
“Bẩm Quý phi nương nương, hai d.ư.ợ.c đồng này đích xác kh cùng thảo dân vào cung hôm đó, mà là hôm nay cùng Nhị hoàng t.ử vào.”
Nếu như bọn họ kh chú ý đến thời ểm Ôn Tiểu Vũ và những khác vào, cũng sẽ kh chủ động nhắc đến, nhưng giờ đây nàng đã để ý, kh thể tiếp tục lừa dối.
Nếu kh, nàng sẽ l cớ này để định tội , cũng hoàn toàn kh thể thoát tội.
“Vì kh bẩm báo?” Triệu Quý phi nghiêm giọng hỏi.
Từ Cửu “quỵt” một tiếng quỳ sụp xuống. vừa quỳ, các thái y bên cạnh cùng Ôn Tiểu Vũ và Dư Vi Tiếu phía sau cũng chỉ thể theo đó mà quỳ xuống.
“Kính xin Quý phi nương nương tha thứ, khi đó một lòng vì Bệ hạ trị bệnh, chưa kịp bẩm báo với .”
Bọn họ vừa mới khiến Hoàng thượng tỉnh lại, lúc này đã thêm tự tin, hơn nữa hiện giờ thể ở lại trong ện nói chuyện riêng với Bệ hạ chính là Cố Cảnh Minh, bọn họ lại càng thêm dũng khí.
Nhưng dù tự tin đến m, lễ nghi phép tắc cũng kh được sai.
Triệu Quý phi lạnh lùng chằm chằm Từ Cửu, nàng đương nhiên biết lời Từ Cửu nói chỉ là lời thoái thác, đang định gây khó dễ cho .
“Từ lão đứng dậy , Nhị hoàng t.ử đã thương nghị với ta trước khi đưa bọn họ vào cung , nay Bệ hạ tỉnh lại, các ngươi chỉ c chứ tội đâu mà ?” Hành Vương, vẫn im lặng nãy giờ, bỗng nhiên lên tiếng.
Mọi đều sững sờ, kh ai ngờ Hành Vương lại đột nhiên lên tiếng ủng hộ Từ Cửu lúc này.
Hành Vương vừa nói vậy, Triệu Quý phi liền kh còn cách nào để truy cứu tội của Từ Cửu nữa.
Dù Hành Vương tạm thời nhiếp chính, Cố Cảnh Minh đã thương nghị với y, tương đương với việc đã được c khai, kh ai thể nghi ngờ thêm.
Huống hồ, giờ đây Hoàng thượng đã được cứu tỉnh, chứng tỏ quyết sách ban đầu của Cố Cảnh Minh và Từ Cửu kh hề sai, còn lập được đại c.
Những mặt đều là tinh , liếc nội ện vẫn còn im ắng, lập tức hiểu ra nguyên nhân Hành Vương ra tay giúp đỡ Từ Cửu lúc này.
Từ Cửu chính là của Cố Cảnh Minh, lúc này để lại ân tình cho Cố Cảnh Minh, sau này khi sẽ đại cơ duyên.
Dù , Bệ hạ vừa tỉnh lại đã chỉ riêng kia ở lại nói chuyện.
Ấn tượng ban đầu đã định, lúc này Cố Cảnh Minh nói gì với Bệ hạ cũng lợi thế.
Thế là, tả hữu tướng khéo léo lập tức khen ngợi Cố Cảnh Minh là chí hiếu, lại ca tụng y thuật tinh xảo của Từ Cửu, quả kh hổ là y thuật tốt nhất được Đại Viêm triều c nhận.
Từ Cửu bĩu môi, trước đây đâu th các ngươi xun xoe như vậy, nay Cố Cảnh Minh tình thế đại hảo, bản lĩnh gió chiều nào xoay chiều của những kẻ này quả nhiên tăng tiến .
Khổ nỗi bọn họ vỗ m.ô.n.g ngựa lại vỗ trúng chân ngựa, lại còn dám trước mặt Ôn Tiểu Vũ mà khen y thuật của là tốt nhất.
Đây là khen ?! Đây là vả mặt thì !
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Triệu Quý phi tức đến méo mặt, chằm chằm mắt Hành Vương như muốn phun lửa.
Lúc này bên ngoài ện kh hề tiếng động, tính toán của bọn họ Chắc c đã bị phá hỏng, giờ đây nàng và Hoàng nhi nhất định kh thể ra ngoài tra xét, chỉ thể phủi sạch quan hệ.
Kẻ phá hỏng kế hoạch của bọn họ, ngoài Cố Cảnh Minh ra nhất định cũng bàn tay của Hành Vương.
Nếu kh thì bọn họ làm thể bình thản đến vậy, một chút cũng kh lo lắng đến tính mạng của .
Cùng với Từ Cửu lão già bất t.ử này, kh sớm trị khỏi cho Bệ hạ, lại cứ đợi bọn họ hành động mới mang theo d.ư.ợ.c đồng c.h.ế.t tiệt kia đến, bên trong nhất định nguyên do mà nàng kh hề hay biết.
Triệu Quý phi nén một hơi, ánh mắt âm u chằm chằm hai d.ư.ợ.c đồng kia, đột nhiên nhớ đến tin tức về Phù Lĩnh Trấn mà ca ca Triệu Khởi truyền vào cung, lập tức toàn thân chấn động.
Hai d.ư.ợ.c đồng này là do Cố Cảnh Minh mang vào, thời gian cũng trùng khớp.
Chẳng lẽ là đàn bà mà nghiệt chủng Cố Cảnh Minh đã cưới ở thôn quê?!
Nhất định là vậy , nếu kh trước đó Từ Cửu vì lại bó tay với bệnh tình của Bệ hạ, mà giờ lại đột nhiên khiến Bệ hạ tỉnh lại.
Nghe ca ca nói y thuật của phụ nữ thôn quê đó lợi hại, một đường hóa giải nạn ôn dịch.
Đáng tiếc là ca ca kh thể chặn nàng lại ở Phù Lĩnh Trấn.
Nghĩ vậy, Triệu Quý phi kh còn chằm chằm những khác nữa, mà chuyên tâm dò xét Ôn Tiểu Vũ.
Sau khi nghĩ th suốt mọi mấu chốt, Triệu Quý phi lại ba kia, trong lòng đã hiểu rõ. Từ Cửu và một d.ư.ợ.c đồng khác, từ vị trí đứng mà xét, đều là tư thế hộ vệ nàng ta, vậy thì nhất định là nàng ta.
Lòng cảnh giác của Từ Cửu và Dư Vi Tiếu lúc này đã đạt đến đỉnh ểm, còn nguy hiểm hơn cả cảm giác vừa .
“ đâu, mời hai d.ư.ợ.c đồng này đến cung của bổn cung chờ, đợi khi bổn cung và Bệ hạ nói chuyện xong, hãy giúp bổn cung chẩn mạch. Nếu thể chữa khỏi bệnh nan y của bổn cung, sẽ trọng thưởng.” Triệu Quý phi quả kh hổ là đàn bà th minh nhất trong cung.
Với thân phận của nàng, mời một d.ư.ợ.c đồng đến chẩn trị, ai cũng kh thể nói gì.
Hành Vương và tả hữu tướng đầy vẻ nghi hoặc, kh biết đàn bà này lại muốn gây chuyện gì.
Chẳng lẽ là muốn trước mặt Bệ hạ giả bộ yếu đuối, làm bộ mắc bệnh để Bệ hạ mềm lòng?
Chỉ là vì lại chỉ mời d.ư.ợ.c đồng? Kh Từ Cửu, chỉ riêng d.ư.ợ.c đồng thì ích gì?
Khác với sự nghi hoặc của Hành Vương và những khác, Ôn Tiểu Vũ cùng Từ Cửu, Dư Vi Tiếu đều biết Triệu Quý phi đã nghi ngờ thân phận của Ôn Tiểu Vũ.
“Quý phi nương nương lòng, thảo dân thụ sủng nhược kinh, chỉ là Bệ hạ vừa tỉnh, Bệ hạ nơi này...” Ôn Tiểu Vũ vừa mới đứng dậy, lại “quỵt” một tiếng quỳ xuống dập đầu nói.
Lúc này Ôn Tiểu Vũ trong lòng ngàn vạn lần thầm c.h.ử.i rủa, cái xã hội phong kiến đáng ghét này, cứ động một tí là quỳ xuống dập đầu, động một tí là nô tỳ, động một tí là mạng nhỏ khó giữ.
Nhưng chẳng còn cách nào khác, ai bảo nàng lúc này chỉ là một thân phận d.ư.ợ.c đồng ti tiện như cỏ rác, trước mặt những kẻ hoàng quyền tối thượng này, còn chẳng bằng con kiến.
Nàng đành cáo mượn oai hùm, dùng Hoàng thượng để đối phó Triệu Quý phi.
Là mạng của Quý phi ngươi quan trọng, hay mạng của Bệ hạ quan trọng?
Ta kh tin, ngươi dám giành bổn d.ư.ợ.c đồng với Bệ hạ ?!
Ôn Tiểu Vũ lúc này chỉ thể dùng chiêu trì hoãn, kéo dài đến khi Cảnh Minh ra thì sẽ cách.
Nàng dự cảm, Hoàng thượng lát nữa sẽ triệu kiến nàng, hôm nay thân phận của nàng e là kh giấu được.
Nàng nữ cải nam trang vào cung, nói dối là d.ư.ợ.c đồng của Từ Cửu, nói lớn ra là tội khi quân.
Chu nào buộc chu n, tội d này thể miễn trừ hay kh, chỉ thể xem Cố Cảnh Minh nói với Bệ hạ thế nào.
Nếu Bệ hạ nói kh truy cứu nữa, thì ai cũng kh thể làm gì nàng, Cố Cảnh Minh và Từ Cửu.
“Ôn Tiểu Vũ, cút vào đây cho trẫm!”
Th chưa, đến đến !
Xem ra y thuật của nàng hơi bị tốt quá , vừa mới tỉnh lại đã thể gầm lên với nàng đầy nội lực như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.