Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ
Chương 29: Sẽ không chê ghét nàng
Trong kh gian, kh khí trong lành hòa lẫn từng đợt hương cỏ x và hương hoa.
Ôn Tiểu Vũ hít sâu m hơi, dường như trọc khí trong cơ thể đều theo hơi thở mà thải ra ngoài, lập tức cảm th lòng dạ thư thái.
Con gà rừng được thả vào sớm nhất, bay thấp một chốc sà xuống vai Ôn Tiểu Vũ, hót lên vô cùng phấn khích như chào đón nàng.
L gà rừng dưới ánh nắng toát lên vẻ sáng bóng rực rỡ, thân hình lớn hơn trước một vòng, tinh thần phấn chấn, ý chí chiến đấu sục sôi.
Năm con gà con ban đầu, cũng đã lớn hơn nhiều, vây qu Ôn Tiểu Vũ, kêu cục ta cục tác kh ngừng.
Trên kh trung bảy con chim l x biếc bay lượn thấp, phụ họa theo tiếng gà gáy, vui vẻ cất tiếng hót.
"Ta muốn bay thật cao~~" Ôn Tiểu Vũ bị dáng vẻ vui vẻ của chúng lây nhiễm, hòa theo nhịp ệu của chúng mà cất cao giọng hát, vừa múa tay múa chân vừa lắc lư.
Hát vang một khúc xong, Ôn Tiểu Vũ cảm th sảng khoái tột độ. Nhảy nhót tung tăng về phía vườn t.h.u.ố.c của nàng.
Vườn t.h.u.ố.c nhiều hơn trước một luống đất trống, các loại d.ư.ợ.c liệu đã gieo trồng trước đó sinh trưởng tốt tươi, một cảnh tượng tràn đầy sức sống.
Ôn Tiểu Vũ đến luống đất mới thêm kia, sờ sờ mảnh đất màu mỡ, l các loại d.ư.ợ.c liệu Ngô huyện lệnh tặng nàng ra rắc xuống.
Kh gian tự động giúp nàng phân loại và gieo trồng hạt giống theo thuộc tính, căn bản kh cần nàng bận tâm vất vả.
Gieo trồng xong d.ư.ợ.c liệu, Ôn Tiểu Vũ men theo con đường nhỏ bên cạnh vườn thuốc, đến trước căn nhà gỗ nhỏ, vươn tay đẩy cửa.
"Kẽo kẹt~"
Cánh cửa được từ từ đẩy ra, ánh nắng ấm áp theo khe cửa dần mở rộng nghiêng nghiêng chiếu vào trong phòng.
Bụi trong kh khí hơi lay động trong nắng, một luồng hương gỗ thoang thoảng ập vào mặt.
Ôn Tiểu Vũ nhẹ nhàng bước vào nhà, cách trang trí theo phong cách thôn quê trong nhà hòa làm một với căn nhà gỗ.
Đồ nội thất màu gỗ tự nhiên, vải vóc bằng sợi b và sợi l trang nhã, ểm xuyết thêm cây x, th nhã mà thoải mái.
Tầng một là phòng khách, phòng ăn, nhà bếp và một phòng ngủ, đều thể sử dụng, tất cả vật dụng sinh hoạt cũng đều được trang bị đầy đủ.
Ôn Tiểu Vũ mở tủ lạnh, phát hiện bên trong đầy ắp nguyên liệu nấu ăn và trái cây, được phân loại và sắp xếp ngăn nắp gọn gàng.
Ôn Tiểu Vũ một vòng qu tầng một, phát hiện các loại vật dụng sinh hoạt đều đầy đủ.
Nàng vui vẻ cười toe toét xoay vòng trong nhà, sau này nhớ cuộc sống hiện đại thì thể vào kh gian mà tận hưởng.
Tắm rửa, vệ sinh gì đó đơn giản là quá tiện lợi.
Điều quan trọng nhất chính là băng vệ sinh.
Là nữ nhi thì đều hiểu mà?!
Ôn Tiểu Vũ sau khi thỏa chí đùa nghịch ở tầng một, liền vội vã chạy lên tầng hai.
“Ôi chao!”
Tại lối vào tầng hai, một tấm c vô hình đã cản lại Ôn Tiểu Vũ.
Ôn Tiểu Vũ lao thẳng tới, liền bị nhẹ nhàng bật trở lại.
Kh thể tiến vào tầng hai.
Ôn Tiểu Vũ chỉ đành đứng ở lối vào mà ngó nghiêng vào bên trong.
Dường như một phòng nghiên cứu y học, lại còn một thư phòng. Tầm hạn, nàng chỉ lờ mờ th một góc nhỏ.
Ôn Tiểu Vũ cũng kh nản lòng, bởi thể mở được ngôi nhà gỗ nhỏ và chiếm hữu kh gian tầng một, nàng đã đỗi thỏa mãn.
Cho đến nay, nàng vẫn chưa biết tiêu chuẩn để nâng cấp c năng kh gian là gì, chỉ đại khái biết được phương hướng.
Nàng chỉ biết rằng nỗ lực làm tốt bổn phận của bản thân, kh quá mức ỷ lại vào kh gian. Vạn nhất một ngày nào đó mất nó, chẳng lẽ nàng sẽ kh còn cách nào để sinh tồn nữa ư?
Nàng cảm th việc thể nhận được những tiện lợi trong cuộc sống từ kh gian đã là ều vô cùng tuyệt vời .
Nàng xưa nay vẫn vậy, đối với những gì đang sở hữu thì biết đủ, đối với những ều chưa biết thì giữ sự mong chờ.
Ôn Tiểu Vũ ở trong kh gian vệ sinh, tắm rửa, tận hưởng một cách sảng khoái một hồi lâu mới từ trong kh gian ra.
Khi Ôn Tiểu Vũ tỉnh dậy, trời đã sáng rõ, bên ngoài vọng vào tiếng đọc sách vang vọng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giờ đây, tiếng đọc sách trong nhà đã thêm của Ôn Tiểu Tình và Cố Th Thu.
Trước kia kh Ôn Tiểu Tình bầu bạn, Cố Th Thu chỉ xem sách nhận mặt chữ, kh tiện đọc thành tiếng.
Từ khi Ôn Tiểu Tình bái Từ Cửu làm sư phụ, Từ Cửu yêu cầu Ôn Tiểu Tình mỗi ngày đọc sách nửa c giờ, sau đó mới đến học y cùng ta.
Ôn Tiểu Tình chưa từng đọc sách, nay biết mỗi ngày nửa c giờ đọc sách, liền đỗi trân trọng.
Mỗi ngày nàng đều vui vẻ theo Từ Cửu nhận mặt chữ, mỗi khi nhận ra một chữ liền đọc to m lượt, tiến bộ nh, giờ đây đã thể đọc xong một nửa Tam Tự Kinh .
được sự bầu bạn và sự đối chiếu của Ôn Tiểu Tình, Cố Th Thu cũng thể thoải mái đọc thành tiếng, việc học hành càng thêm chăm chỉ, nghiêm túc.
đệ Cố gia thì kh cần nói, họ xưa nay vẫn luôn tự giác, nghiêm khắc trong việc học.
Đặc biệt là Cố Cảnh Minh, từ khi biết đôi chân của còn thể cứu chữa được, liền bắt đầu chuẩn bị trọng ểm cho kỳ khoa cử.
Bạch thị và Lý thị hai đang ở trong chính sảnh, vừa nói vừa cười giúp mọi may vá áo mùa đ.
“Trong phòng bếp cháo để dành cho con, con mau tắm gội, ta bưng tới cho con, đừng để đói nhé.” Th Ôn Tiểu Vũ thức dậy, Bạch thị đứng lên, dặn dò với nụ cười hiền hậu.
“Ngươi cứ ngồi đó, đừng để ý tới con khỉ lười này, ngủ đến giữa trưa mới dậy, kh đói được nàng ta đâu, cứ để nàng ta tự tới l.” Lý thị vừa kéo Bạch thị đang định vào phòng bếp, vừa cười mắng Ôn Tiểu Vũ.
Miệng thì chê bai vậy, song lại cầm chậu gỗ vội vàng vào phòng bếp, giúp Ôn Tiểu Vũ rót nước ấm rửa mặt, miệng vẫn lẩm bẩm kh ngừng.
“Trời lạnh , con xuất giá cũng nên để ý một chút, đừng động vào quá nhiều nước lạnh, sau này mà chịu đựng.”
“con cũng giữ chút hình tượng, Đại Lang lớn lên khôi ngô đến thế, ngươi cũng đừng quá xuề xòa, đến lúc bị chê bai thì xem ngươi tìm ai mà khóc lóc.”
Ôn Tiểu Vũ cứ thế trong lời lẩm bẩm của mẹ ruột, cùng sự quan tâm của mẹ chồng với nụ cười hiền hậu đưa bữa sáng, tắm gội xong xuôi ăn sáng, liền mau chóng chuồn mất.
Vừa bước ra khỏi nhà, nàng liền th Cố Cảnh Minh đã kết thúc buổi đọc sách sáng, đang đón ánh nắng ban mai mà nàng với nụ cười khó hiểu.
“Sớm an!” Nhớ lại lời nương vừa nói, Ôn Tiểu Vũ hiếm hoi chút kh tự nhiên mà giơ tay chào Cố Cảnh Minh.
Cố Cảnh Minh cũng kh trêu chọc nàng, mà xoay xe lăn lại gần nàng hơn một chút, đưa tới m tờ gi, tr như vẽ gì đó.
Là vật gì đây?
Chẳng lẽ ở cùng m ngày, bắt đầu phát hiện ra mị lực của ta , định vẽ chân dung cho ta ư?
Cứ nói vậy đó, mẹ ruột nói bậy bạ gì mà chê bai hay kh chê bai, kh hề chuyện đó!
Ôn Tiểu Vũ nhướn mày, lại bắt đầu quen thói tự giễu cợt bản thân trong suy nghĩ.
“Ôi chao, bản vẽ nhà mới.”
Ôn Tiểu Vũ kinh hỉ kêu lên thành tiếng, kh còn màng tới những ý nghĩ linh tinh bừa bộn vừa nãy trong đầu.
Nàng vội vàng đẩy Cố Cảnh Minh ra ngoài nhà nơi ánh sáng tốt nhất, lại quay về chính sảnh khiêng bàn ra đặt trước mặt , đoạn kéo một cái ghế ngồi phịch xuống, lập tức trải bản vẽ trên bàn ra xem xét kỹ lưỡng.
Cố Cảnh Minh Ôn Tiểu Vũ đang hớn hở, cũng vui vẻ xích lại gần, dùng ngón tay chỉ vào bản vẽ, chầm chậm giải thích thiết kế nhà cửa cho nàng.
Bản vẽ này kh giống như bản thiết kế mặt bằng hiện đại của chúng ta, mà hơi giống bản vẽ phối cảnh, thể hiện một cách trực quan phong cách tổng thể mong muốn, bố cục sân vườn và những thứ khác.
Đây là một bản vẽ Tứ Hợp Viện một gian tiến.
Tổng cộng bốn tấm bản vẽ, đều ghi rõ kích thước cụ thể.
Một tấm là bản đồ bố cục tổng thể nhà cửa sân vườn.
Một tấm là bản đồ bố cục chính phòng và sương phòng hai bên.
Một tấm là bản đồ bố cục sương phòng phía Đ và phía Tây.
Một tấm là bản đồ bố cục nhĩ phòng phía Đ và phía Tây.
“Cầm bản vẽ tìm thợ, bảo họ đo đạc định lượng đấu củng, xà, cột, gạch x các loại, định xong vật liệu, chọn ngày lành tháng tốt là thể động thổ thi c .”
Cố Cảnh Minh sau khi giải thích xong bản vẽ, lại đại khái nói qua một lượt quy trình cho Ôn Tiểu Vũ.
“Thật quá tốt! Ta vừa lúc kh chút m mối nào, ta thích thiết kế này, đa tạ .” Ôn Tiểu Vũ vui vẻ cảm ơn Cố Cảnh Minh.
Ôn Tiểu Vũ đôi mắt cười cong như vầng trăng khuyết, Cố Cảnh Minh ma xui quỷ khiến mà nói ra một câu:
“Ta sẽ kh chê bai nàng đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.