Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ
Chương 68: Ôn Tiểu Tình đánh đấm Ôn Hưng Vinh
“Ngươi làm gì vậy? Dựa vào đâu mà nói là bút gi của ngươi?” Ôn Hưng Vinh cứng cổ cãi lại.
Ôn Tiểu Tình một tay kéo toạc vạt áo ta, móc ra chiếc bút l, chỉ vào đầu bút khắc tên nàng: “Đây là lễ khai bút sư phụ tặng ta, còn đặc biệt khắc tên ta lên đó.”
“Vừa nãy ta sợ hiểu lầm, nên mới về phòng trước để xác nhận bút của ta còn đó kh, th bút kh còn mới đến tìm ngươi, ngươi thật sự nghĩ ta kh cách nào nhận ra ?!”
Ôn Tiểu Tình giận đến đỏ cả mắt, đây là lễ khai bút sư phụ tặng nàng, ngày thường nàng nâng niu vô cùng, vừa dùng xong liền cẩn thận rửa sạch đặt lên giá.
Giờ đây bị Ôn Hưng Vinh đối xử như vậy, lại bị rơi xuống đất, lại bị nhét bừa vào lòng, đầu bút l sói đều bị làm cho rối tinh rối mù.
Nàng cầm bút mà suýt khóc, tức giận trừng mắt Ôn Hưng Vinh, nhưng trên tay lại cẩn thận vuốt ve l bút, cố gắng làm cho nó gọn gàng lại.
Ôn Hưng Vinh tên khắc trên đầu bút, biết kh thể chối cãi, liền tức giận đến biến sắc, móc gi Tuyên Thành trong lòng ra tùy tiện ném xuống đất, còn dùng sức giẫm m cái.
Giẫm xong còn khiêu khích Ôn Tiểu Tình cười lạnh.
Ôn Hưng Vượng và Ôn Hưng Gia đứng một bên cũng giận đến kh chịu nổi, định x lên đ.á.n.h ta.
Còn chưa đợi họ kịp hành động, Ôn Tiểu Tình đã như phát ên x thẳng vào Ôn Hưng Vinh.
Ôn Tiểu Tình đang ở trong cơn thịnh nộ tột độ, sức lực lớn đến kinh . Ôn Hưng Vinh lớn tuổi hơn nàng nhất thời kh chú ý, liền bị nàng t ngã xuống đất, bị nàng dùng nắm đ.ấ.m mà đ.ấ.m túi bụi.
Ôn Tiểu Tình đ.á.n.h mệt vẫn chưa hết giận, móc kim bạc trong tay áo ra, từng mũi từng mũi châm vào các huyệt đạo trên tay ta, châm đến nỗi Ôn Hưng Vinh kêu la oai oái.
Lúc này, Ôn Hưng Vượng và Ôn Hưng Gia đứng một bên , kh hề ngăn cản, mặc kệ Ôn Tiểu Tình từng mũi từng mũi châm.
Ôn Tiểu Tuyết vừa nãy bị Ôn Tiểu Tình đẩy ra ngoài, đã tức đến kh chịu nổi, lúc này tức giận đến phát ên mà nói: “Kh chỉ một cây bút rách nát thôi ? cần thiết đến vậy kh chứ! Đừng châm c.h.ế.t ta!”
Vừa nói, nàng ta vừa định x lên kéo Ôn Tiểu Tình lại.
Ôn Hưng Vượng một tay giữ chặt cổ tay nàng ta, kh cho nàng ta x lên.
“Châm vào đầu nó! Đầu nó bị úng nước , để nó tỉnh táo một chút. Tránh cho việc ngày nào cũng mơ mộng làm tú tài.” Ôn Hưng Gia thì phấn khích chỉ vào đầu Ôn Hưng Vinh, nói với Ôn Tiểu Tình.
Ngay sau đó lại chỉ vào Ôn Tiểu Tuyết: “Cũng châm vào đầu nàng ta một chút , ham ăn biếng làm, cả ngày chỉ nghĩ đến việc gả vào nhà giàu thôi.”
“Đúng, châm , châm hết bọn chúng .”
Ôn Hưng Vượng cũng giận đến kh chịu nổi, lần này khó khăn lắm mới cơ hội hòa giải mối quan hệ với nhà thím, vậy mà hai đứa n cạn này lại gây chuyện.
ta hận kh thể để Ôn Tiểu Tình châm vào đầu chúng thành một cái lỗ.
Tần Hoành Dương đang ở trong sân viện khoe mẽ, chọc cười các cô các thím, tai khẽ động, nghe th động tĩnh bên này, cuối cùng nói một câu đùa vui liền đứng dậy về phía hậu viện.
Th Ôn Tiểu Tình tóc tai bù xù, tay áo vén lên đến khuỷu tay, trong tay cầm kim bạc, đang ngồi xổm dưới đất châm Ôn Hưng Vinh, Tần Hoành Dương vội vàng tiến lên kéo nàng dậy, cẩn thận kiểm tra nàng bị thương kh.
“Tướng quân––” Ôn Tiểu Tình vừa nãy còn vô cùng tức giận, th Tần Hoành Dương, kêu một tiếng xong liền cảm th tủi thân vô hạn, “òa òa” khóc lớn.
Ôn Tiểu Tuyết th một nam nhân tuấn lãng bước vào, lại nghe th tiếng “Tướng quân” mà Ôn Tiểu Tình gọi, tức thì mắt đảo tròn.
Nàng ta khẽ giãy thoát khỏi Ôn Hưng Vượng, nhích lại gần Tần Hoành Dương, làm bộ như muốn ngã vào .
Nói thì chậm, nhưng xảy ra nh.
Tần Vân ở phía sau bên cạnh Tần Hoành Dương, th Ôn Tiểu Tuyết sắp đổ vào lòng Tần Hoành Dương, một cước đạp nàng ta ra ngoài.
Tần Vân e là khách trong nhà, vẫn dùng chút xảo lực.
Nhưng thể làm đội trưởng thị vệ, dù dùng xảo lực, uy lực của cú đá này cũng kh thể xem thường.
Kèm theo một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, liền th Ôn Tiểu Tuyết như một khối giẻ rách bị đá bay , va vào tường gạch x lăn xuống, m.á.u chậm rãi rỉ ra từ khóe miệng.
Ôn Tiểu Tuyết đau đến tái mặt, trong lòng kh ngừng nguyền rủa tên hộ vệ lo chuyện bao đồng kia, nhưng trên mặt lại ra vẻ đáng thương Tần Hoành Dương, mong chờ y sẽ thương xót.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nào ngờ, Tần Hoành Dương kh thèm nàng ta một cái, chỉ chăm chú an ủi Ôn Tiểu Tình.
Ôn Tiểu Tuyết nhất thời cảm th mất mặt vô cùng, kh biết làm , bèn dứt khoát giả vờ ngất .
“Tiểu Tuyết” Ôn Hưng Vượng th Ôn Tiểu Tuyết ngất , vội vàng tiến lên ôm nàng ta dậy.
cũng tức giận vì bọn chúng kh biết xấu hổ, nếu kh là đệ đệ ruột thịt, thật sự kh muốn quản sống c.h.ế.t của bọn chúng.
Vừa Ôn Tiểu Tình ra tay như vậy, vừa đã biết sẽ kh khiến Ôn Hưng Vinh bị thương gân động xương, nên cũng vui lòng để Ôn Hưng Vinh chịu chút giáo huấn, sau này thể nhớ đời hơn.
Nhưng cảnh tượng Ôn Tiểu Tuyết bị đá bay quá kinh khủng, cần kiểm tra vết thương.
Nha đầu này vừa ý đồ gì, th rõ mồn một, hận kh thể tự tay bóp c.h.ế.t nàng ta, loại nhân vật như vậy là gia đình bọn thể chọc vào ?
ta chỉ cần vươn một ngón tay cũng thể nghiền c.h.ế.t bọn , hơn nữa còn là cái c.h.ế.t vô ích.
Ôn Tiểu Tình Ôn Tiểu Tuyết như búp bê rách rưới, liền quên cả khóc, thay vào đó là ánh mắt sùng bái Tần Vân.
thể một cước đá bay ta, thật lợi hại! thật muốn học!
Tần Hoành Dương dở khóc dở cười nàng, y an ủi nửa ngày cũng vô dụng, Tần Vân đá một cước thì nàng liền nín khóc.
Tiếng thét chói tai của Ôn Tiểu Tuyết quá lớn, thu hút sự chú ý của nhiều thôn dân phía trước, nghe tiếng bước chân, hình như khá nhiều đang về phía này.
“Hôm nay là ngày lành, ta kh muốn xung đột với các ngươi, để thôn dân chê cười. Các ngươi mau đưa bọn chúng cửa sau .”
Ôn Tiểu Tình mở cửa sau, để Ôn Hưng Vượng, Ôn Hưng Gia đưa Ôn Tiểu Tuyết và Ôn Hưng Vinh ra ngoài.
Tần Vân theo ra, nói với đệ Ôn gia: “Sức ta dùng bao nhiêu ta tự biết, nàng ta kh chuyện gì lớn, chỉ là giả vờ ngất thôi, các ngươi đừng mà vu oan cho chúng ta.”
Ôn Tiểu Tình quả thực muốn vỗ tay cho tên Tần Vân thẳng t kia, câu nói này thật khiến ta mất mặt, nàng thích.
đệ Ôn Hưng Vượng đang lúng túng, nàng cảm th hơi đáng thương, liền trực tiếp véo Ôn Tiểu Tuyết một cái.
“Á!” Ôn Tiểu Tuyết bị véo đau quá, kh giả vờ được nữa.
Ôn Tiểu Tình Ôn Hưng Vượng, xòe hai tay, nhún vai.
“Quả nhiên là giả vờ ngất.”
“Hưng Vượng ca ca và Hưng Gia ca ca, sau này hai đừng đưa bọn họ đến nhà nữa. Tỷ tỷ nói, ngươi vĩnh viễn kh thể đ.á.n.h thức một giả vờ ngủ.”
“Trước kia kh hiểu câu nói này, bây giờ vẫn chưa hiểu lắm. Nhưng th bọn họ như vậy, lại nhớ đến câu nói này.”
“ những ngươi vĩnh viễn đừng mong họ sẽ thay đổi, bởi vì họ kh muốn thay đổi.”
“Thay đổi cần nỗ lực và vất vả, bọn họ kh muốn vất vả chỉ muốn ngồi hưởng thành quả, nên vĩnh viễn đừng mong chờ vào bọn họ.”
Ôn Hưng Vượng và Ôn Hưng Gia Ôn Tiểu Tình với ánh mắt phức tạp, gật đầu.
Bọn họ kh ngờ, mà trước đây bọn họ chưa từng để vào mắt, giờ đã thể nói ra những lời như vậy.
Mỗi một đứa, bọn họ quay bỏ chạy một cách t.h.ả.m hại.
Bị Tần Vân và Ôn Tiểu Tình nói như vậy, bọn họ vô cùng xấu hổ.
lẽ Tiểu Tình nói đúng, bọn họ kh thể đ.á.n.h thức giả vờ ngủ, thật sự chỉ muốn đ.á.n.h cho bọn họ ngất thật để mà ngủ luôn.
Tần Hoành Dương cũng kh ngờ, tiểu nha đầu Ôn Tiểu Tình này lại thể nói ra những lời thâm thúy như vậy.
Đang định khen nàng vài câu, thì nghe th giọng của Cố Cảnh Hạo từ đằng xa vọng tới
“Tướng quân, Từ thiếu đ gia đã đến, đại tẩu bảo thuộc hạ th báo đến tiền viện.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.