Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ

Chương 75: Chữa chân cho Cố Cảnh Minh

Chương trước Chương sau

Lão phu nhân và Hầu gia sau những lần tiếp xúc trước, đã c nhận y thuật của Ôn Tiểu Vũ, nhưng d tiếng của Từ Cửu quá hiển hách, cho nên vừa khi bọn họ vừa th ngài , cũng đã suy nghĩ chủ quan rằng trong việc chữa trị Cố Cảnh Minh, Từ Cửu là bên chủ đạo.

Ai ngờ, lời nói của Từ Cửu trực tiếp vả mặt bọn họ.

Chuyện Từ Cửu chỉ hai phần nắm chắc, Ôn Tiểu Vũ lại thể tự tin như vậy nói thể hồi phục như ban đầu, hơn nữa chỉ cần một tháng.

Đến lúc này, bọn họ mới phát hiện ra, Ôn Tiểu Vũ còn mạnh hơn bọn họ tưởng tượng nhiều.

Vừa bọn họ dùng ánh mắt dò xét để Ôn Tiểu Vũ, xem nàng xứng với Cố Cảnh Minh hay kh. Mà giờ đây bọn họ lại bị vả mặt nặng nề, ta mạnh mẽ như vậy, kh đến lượt bọn họ đến dò xét.

Tạ hầu gia vì cháu ngoại mà đổ một phen mồ hôi lạnh, nữ t.ử như vậy, Cố Cảnh Minh được kh?

“Xin cữu cữu quay về thì dẫn biểu theo về , gặp biểu tẩu ngay cả cách xưng hô cũng kh biết, Ôn tiểu thư cũng là cách xưng hô ngươi nên gọi ?”

“Ngoại tổ mẫu nên mời một bà v.ú dạy dỗ cho biểu , dạy dỗ t.ử tế một phen. Bằng kh, ta sẽ nói khi nào gia phong Tạ gia lại trở thành như vậy.”

Tạ Thư Nhã hết lần này đến lần khác tìm cớ gây sự với Ôn Tiểu Vũ, Cố Cảnh Minh đã nhịn hết nổi, lời nói này thể nói là kh hề nể nang chút nào.

Nói thẳng đến nỗi lão phu nhân và Tạ hầu gia cũng cảm th mất mặt.

“Quả thật, nơi thôn dã như chúng ta, thật sự kh thích hợp với Tạ tiểu thư, nàng vẫn nên sớm ngày về kinh thành .” Ôn Tiểu Vũ cũng trực tiếp tiễn khách.

Đùa , đến nhà của nàng, lại còn dám giở trò với nàng, xem nàng là bùn nặn ?!

“Đi thì , ai thèm ở nơi cùng cốc hẻo lánh này, cùng với những thấp kém như các ngươi ăn ở.”

Bị lão phu nhân và Cố Cảnh Minh nói, Tạ Thư Nhã đã khó lòng chịu đựng, giờ lại còn bị Ôn Tiểu Vũ, mà nàng ghét nhất, c khai đuổi như vậy. Tạ Thư Nhã giận dữ đứng dậy, ném đũa một cái, bước ra ngoài cửa.

Lão phu nhân và Tạ hầu gia tức đến kh chịu nổi, thật như Cảnh Minh nói, kh giáo dưỡng!

“Tạ Hoài! Đưa tiểu thư đến huyện thành ở khách ếm, bảo hộ vệ tr chừng nàng cho kỹ, đợi Cảnh Minh ều trị xong, chúng ta ngày mai khởi hành về kinh.”

Tạ hầu gia mặt x mét lớn tiếng phân phó.

Trước đây vào thôn bọn họ sợ quá đ làm phiền dân, nên chỉ m bọn họ đến, đội hộ vệ và các nha hoàn hầu hạ lão phu nhân đều ở lại huyện thành.

Ngài nhất định đợi Cảnh Minh ều trị kết thúc xong, mới rời .

Còn về nương, khó khăn lắm mới chịu khó đường đến đây, nếu muốn ở lại thêm m ngày thì cứ để ở, kh muốn ở thì cùng .

“Được , dùng bữa .” Th chướng mắt đã , Cố Cảnh Minh vì phẫu thuật nên bị Ôn Tiểu Vũ yêu cầu nhịn ăn, lập tức gọi mọi dùng bữa.

Đây là lần đầu tiên trong nhà bọn họ, đối với món ăn Ôn Tiểu Vũ nấu mà kh tr giành ăn, mà lại lãng phí thời gian cãi vã.

“Ngoại tổ mẫu, đoán xem ngoài y thuật ra, Cửu gia gia còn một nguyên nhân gì nữa mà muốn ở lại bên cạnh Tiểu Vũ nhất?” Cố Cảnh Minh sợ ngoại tổ mẫu giận đến sinh bệnh, nh chóng chuyển đề tài chọc vui vẻ.

“Ngoại tổ mẫu, con biết con biết, muốn con lén nói cho biết kh?” Cố Cảnh Hạo từ trước đến nay là luôn ủng hộ, lập tức tiếp lời ca ca cùng chọc lão phu nhân.

“Con cũng biết, sư phụ chính là vì ham ăn một miếng đồ ăn tỷ tỷ con nấu, mới muốn ở nhà chúng con.”

“Ngoại tổ mẫu, đồ ăn đại tẩu nấu thật sự ngon, nhất định ăn nhiều một chút.”

Ôn Tiểu Tình và Cố Th Thu cũng lập tức hùa theo bọn họ cười đùa vui vẻ, kh khí trên bàn ăn dần trở nên náo nhiệt.

Lão phu nhân đã là tinh tường, mặc dù trong lòng vẫn còn khó chịu và áy náy, nhưng vẫn thuận theo ý muốn của bọn trẻ, bắt đầu dùng bữa.

Ban đầu, lão phu nhân và Tạ hầu gia chỉ là kh muốn bác bỏ ý muốn của bọn trẻ, nhưng ăn một miếng, thì thật sự kh thể dừng đũa lại được.

Bọn họ hàng ngày đều quen ăn đồ ăn tinh xảo, giờ đây món ăn gia đình này thật sự quá hợp khẩu vị của bọn họ .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nguyên liệu tươi ngọt, trong cách nấu nướng kh quá nhiều kỹ xảo và hoa văn, tr thì đỗi bình thường, món ăn nhà n thường ngày, nhưng lại cực kỳ tươi ngon sảng khoái.

Lão phu nhân lần đầu tiên ăn thêm một bát cơm, Tạ hầu gia lại càng ăn đến nỗi mặt mày bóng mỡ.

Bọn họ cuối cùng cũng hiểu Từ Cửu , đồ ăn như vậy bọn họ cũng muốn ở lại ăn hàng ngày.

Bữa cơm trưa này, ngoài Tạ Thư Nhã gây rối và Cố Cảnh Minh bị cấm ăn mà oán niệm kh ngớt, mọi ăn uống vui vẻ.

Ăn cơm xong, nghỉ ngơi và chuẩn bị một chút, Ôn Tiểu Vũ và Từ Cửu liền phẫu thuật cho Cố Cảnh Minh.

Lần này làm trợ thủ, thêm một Tôn thái y.

Lý thị và Bạch thị, lại lặp lại việc thành kính cầu thần bái Phật như buổi sáng, lão phu nhân ở một bên cũng gia nhập vào đội ngũ của họ, bái khắp các vị thần tiên.

Tạ hầu gia thì gia nhập vào đội ngũ chân tình bầu bạn của Cố Cảnh Hạo, vây qu Cố Cảnh Minh hỏi han ân cần kh ngừng.

Cố Cảnh Minh vốn dĩ còn một phần căng thẳng khi vào phòng y liệu, hoàn toàn bị đủ loại quan tâm của Tạ hầu gia và Cố Cảnh Hạo, khiến chỉ muốn nh chóng vào phòng y liệu.

Chờ mọi thứ chuẩn bị sẵn sàng, Cố Cảnh Minh cuối cùng cũng thoát khỏi sự quan tâm nhiệt tình của Tạ hầu gia và Cố Cảnh Hạo, thở phào nhẹ nhõm bước vào phòng y liệu.

Trong phòng y liệu, Ôn Tiểu Vũ và Từ Cửu đang bình tĩnh, trật tự tiến hành phẫu thuật, Tôn thái y hai mắt sáng rực, như đói khát mà ở một bên vừa vừa học, Ôn Tiểu Tình thì phối hợp với Từ Cửu làm trợ thủ.

Khác với sự ngăn nắp, trật tự trong phòng y liệu, kh khí bên ngoài phòng y liệu lại càng căng thẳng hơn.

Lão phu nhân và Bạch thị mỗi cầm một chuỗi tràng hạt, đối mặt phòng y liệu quỳ gối niệm kinh Phật. Lý thị thì ở một bên khác của lão phu nhân quỳ gối chắp tay cầu Ôn lão gia phù hộ.

Cố Cảnh Hạo ngồi xổm ở cửa phòng y liệu, tai dán vào cửa, lắng nghe kỹ động tĩnh bên trong.

Tạ hầu gia thì lại lại, thỉnh thoảng lại tiến lại gần cùng Cố Cảnh Hạo nghe ngóng động tĩnh trong phòng y liệu.

Cố Th Thu chạy chạy lại xem lửa đun nước chuẩn bị, lại đưa trà nước cho bọn họ uống.

Cho đến khi trời dần tối, cửa phòng y liệu mới đột ngột mở ra.

Cố Cảnh Hạo đang ngồi xổm trước cửa, trực tiếp bổ nhào vào trong cửa, bị Từ Cửu nh tay lẹ mắt đỡ l.

muốn đứng dậy, nhưng chân đã tê đến kh cử động được.

“Thế nào ?” Mọi bên ngoài kh để ý đến , cũng kh để ý đến bản thân, chỉ vội vàng hỏi.

Ôn Tiểu Vũ dáng vẻ của mọi , kh khỏi nhớ đến những nhà đứng trước cửa phòng phẫu thuật thời hiện đại, nàng mỉm cười nói với bọn họ: “Mọi cứ yên tâm, việc ều trị thành c.”

Mặc dù mọi đều biết hẳn là sẽ kh vấn đề gì, nhưng nghe Ôn Tiểu Vũ đích thân nói xong mới thực sự yên lòng.

Ôn Tiểu Vũ đã phẫu thuật xong, cũng hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Tạ Thư Nhã trong khách ếm ở huyện An Bình, càng nghĩ càng tức, lại đập vỡ tan tành chiếc chén trong tay.

Nàng đường đường là thiên kim của một hầu phủ, lại bị một thôn phụ làm nhục đến mức này, nàng há thể cam tâm?!

Chẳng qua chỉ là một thôn phụ biết một chút y thuật thôi, nàng kh tin kh đối phó được.

Chỉ là giờ đây nàng ở huyện An Bình này, làm cho .

Nàng trong phòng lại lại suy nghĩ, khi đến trước cửa sổ khách ếm, vừa hay th tiệm t.h.u.ố.c đối diện.

Tế Thế Đường?!

Hôm qua hình như Cố Cảnh Hạo khoe khoang về nữ nhân kia, nhắc đến việc nàng cứ năm ngày lại ngồi khám bệnh ở Tế Thế Đường?

đâu”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...