Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Đoạn Tuyệt Thân Thích, Ta Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Danh Chấn Thiên Hạ

Chương 91: Đánh gục Tần đại ca

Chương trước Chương sau

Th Cố Cảnh Minh kh vui, Tần Hoành Dương hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm để ý đến .

M ngày nay hai bọn họ ân ân ái ái, mới th khó chịu.

muộn màng nhận ra trước đây đã chút tơ tình mập mờ với Ôn Tiểu Vũ.

Nhưng khi biết được tâm tư của , cũng là lúc biết nàng đã xuất giá.

sau đó, chẳng còn gì nữa.

Cũng may khi đó chỉ là bởi nàng đã cứu , lại chưa từng gặp qua nữ t.ử nào đặc biệt như vậy, mới d lên một tia hiếu kỳ.

Qua thì thôi, hoàn toàn kh còn nảy sinh bất kỳ tâm tư nào nữa.

Chỉ là, Cố Cảnh Minh cũng quá đáng lắm .

Phòng , phòng cả Từ Gia Bình, đều như phòng trộm vậy.

Hừ, coi thường ai vậy chứ, đạo lý 'vợ bạn kh thể đùa giỡn' này bọn họ há chẳng hiểu .

cần làm vậy kh chứ.

Cố Cảnh Minh: Bọn ngươi m lão già cô độc nghìn năm thì hiểu cái gì, đây kh phòng bọn ngươi, mà là d.ụ.c vọng chiếm hữu tự phát, hiểu kh?

Thế mà những ngày này, hai họ còn quấn quýt kh rời, ngày ngày lượn lờ trước mặt cả nhà mà thể hiện tình cảm, hoàn toàn kh màng đến tâm trạng của bọn độc thân như bọn .

Càng nghĩ càng khó chịu, Tần Hoành Dương lườm Cố Cảnh Minh một cái thật mạnh, mới xoay trở lại chính sảnh.

“Ối!” Vừa đặt chân vào ngưỡng cửa chính sảnh, một thân ảnh nhỏ bé đã lao vào lòng , theo sau là tiếng Ôn Tiểu Tình kêu đau.

theo bản năng vươn tay ôm l, che chở tiểu nha đầu vào lòng, lườm Dư Vi Tiếu đang đuổi theo sau tiểu nha đầu một cái.

“Ngươi lớn tướng như vậy , còn bày trò gì với tiểu nha đầu nhà ta vậy chứ?”

Vừa nói vừa cúi đầu xem tiểu nha đầu bị đụng đau kh.

Chỉ th chóp mũi và trán của tiểu nha đầu đều đỏ ửng, là biết vừa bị đụng đau.

kh nghĩ nhiều liền đưa tay xoa xoa giúp tiểu nha đầu, vẻ mặt xót xa nói: “ đau kh, sẽ kh chảy m.á.u chứ?”

“Tần đại ca, n.g.ự.c cứng như tấm sắt vậy, đau c.h.ế.t ta .” Ôn Tiểu Tình mũi đỏ hoe, mắt đong đầy nước mắt lên tiếng tố cáo.

Tần Hoành Dương qu năm luyện võ, toàn thân cơ bắp rắn chắc, Ôn Tiểu Tình lại chạy vội lao đầu vào, chỉ cảm th mắt hoa đom đóm, đau đến muốn khóc.

“Bọn ngươi chạy loạn trong nhà làm gì chứ, chẳng sợ té ngã .” Tần Hoành Dương xoa xoa đầu Ôn Tiểu Tình, lại liếc mắt trách cứ Dư Vi Tiếu một cái.

Dư Vi Tiếu bị hai lần như vậy, kh khỏi th tay hơi ngứa ngáy, “? Muốn đ.á.n.h nhau ?”

Tần Hoành Dương nhướng mày, cũng muốn thử sức với nữ nhân tự xưng võ c giỏi này.

“Đánh thì đánh, ai sợ ai chứ!”

Hai ra ngoài nhà, đứng giữa sân tuyết bày ra thế trận, trong nháy mắt khí thế trên hai liền trở nên khác hẳn.

Ôn Tiểu Tình vội vàng gọi mọi trong nhà, khiêng ghế đẩu nhỏ ra ngồi xem trò vui.

Cố Cảnh Minh và Từ Cửu cũng muốn tìm hiểu thực lực của Tần Hoành Dương và Dư Vi Tiếu, hai họ cũng ngồi xuống chăm chú chằm chằm vào trận đấu.

Ôn Tiểu Vũ đang cán bột chuẩn bị gói sủi cảo trong nhà bếp, cũng bỏ lại bếp lò, xách theo một cây cán bột chạy ra xem bọn họ đối chiến.

Tần Hoành Dương luyện là võ c x trận g.i.ế.c địch, kh chiêu thức hoa mỹ, từng chiêu từng thức đều là thật chất, chiêu nào chiêu n đều ẩn chứa sức mạnh và sát cơ.

Còn chiêu thức của Dư Vi Tiếu lại phiêu dật tiêu sái, tự tại phóng khoáng như mây trời hạc nội, từng chiêu từng thức hóa giải c kích của Tần Hoành Dương, lại chớp l thời cơ tấn c.

Hai nhất thời giao đấu bất phân tg bại, vây xem kh ngừng reo hò cổ vũ.

Trải qua hơn trăm chiêu, thể lực của Dư Vi Tiếu dần kém hơn Tần Hoành Dương, bắt đầu lộ ra vẻ bại trận.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Tiếu Tiếu cố lên” Ôn Tiểu Vũ th vậy, vội vàng cổ vũ Dư Vi Tiếu.

Ôn Tiểu Tình nghe th tiếng tỷ tỷ gọi, cũng theo đó hô to: “Dư tỷ tỷ cố lên, đ.á.n.h cho Tần đại ca nằm sấp!”

Nghe th tiếng Ôn Tiểu Tình hô, Tần Hoành Dương chợt chút phân tâm, tiểu nha đầu vô lương tâm này, đ.á.n.h trận này là vì ai mà đòi c đạo chứ, vậy mà lại kêu đối thủ đ.á.n.h bại .

Cao thủ đối đầu, một chút phân tâm liền bị Dư Vi Tiếu chớp l, hiểm tg một chiêu.

Dư Vi Tiếu ôm quyền cười lớn: “Đa tạ nhường bước!”

Sau đó chạy tới nâng mặt Ôn Tiểu Tình lên, hôn liền hai cái, “Bảo bối, đúng là tiểu phúc tinh của ta.”

Hành động này, lại khiến Tần Hoành Dương muốn rút kiếm giao đấu với nàng một trận nữa.

ngoài xem náo nhiệt, trong nghề đường lối.

Tần Hoành Dương thua, chỉ Dư Vi Tiếu, Tần Vân, Cố Cảnh Minh và Từ Cửu ra được.

Những khác chỉ cho rằng Dư Vi Tiếu lợi hại hơn Tần Hoành Dương, nên đều vây qu Dư Vi Tiếu reo hò ca tụng.

Dư Vi Tiếu nhướng mày ôm Ôn Tiểu Tình kh bu tay, khiêu khích Tần Hoành Dương, mỉm cười đón nhận lời khen của mọi .

“Dư tỷ tỷ, sau này ta cũng muốn lợi hại như tỷ, ta muốn mỗi ngày đều cùng tỷ luyện c phu.”

Ôn Tiểu Tình càng chớp chớp mắt , vẻ mặt sùng bái Dư Vi Tiếu, giống như cái đuôi nhỏ cứ quấn quýt bên nàng.

Còn Cố Cảnh Hạo thì lúc thì đưa trà nước cho Tần Hoành Dương, lúc lại đưa khăn b cho lau mồ hôi.

Vẻ mặt xu nịnh như ch.ó săn, chỉ cầu Tần Hoành Dương dạy võ c.

vừa xem xong thì đã hiểu rõ, võ c của Tần tướng quân còn lợi hại hơn cả Hắc Bạch tướng quân mà từng th trong quân do, hơn nữa chiêu nào cũng thực dụng.

thể theo bên cạnh Tần tướng quân học được đôi chút, cũng đủ khiến hưởng lợi kh ít .

Ôn Tiểu Vũ xem xong một màn kịch hay, thỏa mãn xách cây cán bột của , lại quay về nhà bếp tiếp tục chuẩn bị vỏ sủi cảo và nhân.

Nàng vừa cán vỏ sủi cảo vừa thầm nghĩ, Cố Cảnh Minh cũng biết võ c kh?

Vừa th và Từ Cửu hai vừa xem vừa xì xào bàn tán, hẳn là cũng biết võ c, liệu là loại lợi hại kh?

Oa, nàng quả nhiên là mệnh số nữ chính, cưới bừa cũng thể gả cho một tướng c lợi hại.

Nàng trong lòng miên man suy nghĩ, nhưng động tác dưới tay lại kh chút chậm trễ.

“Mau tới cùng gói sủi cảo nào”

“Oa, tẩu tử, hôm nay là ngày lành gì vậy? Lại sủi cảo ăn.”

Cố Th Thu là đầu tiên đến nhà bếp, th nhiều vỏ sủi cảo và ba loại nhân sủi cảo khác nhau, nàng ta chảy nước miếng.

“Để mừng trận tuyết đầu tiên của mùa đ.” Ôn Tiểu Vũ cười hì hì đáp lời tùy tiện.

“Ha ha, ta thích buổi chúc mừng này.” Dư Vi Tiếu theo sau bước vào, vui vẻ nói.

Ôn Tiểu Vũ Dư Vi Tiếu phóng khoáng, thẳng t, trong lòng hân hoan trêu ghẹo: “Giờ còn thêm một cái là mừng ngươi đ.á.n.h bại Tần tướng quân nữa.”

“Vậy ta chẳng lẽ kh xứng được ăn sủi cảo này ?” Tần Hoành Dương vừa bước vào nhà bếp đã nghe th lời trêu chọc của Ôn Tiểu Vũ, liền giả vờ ấm ức nói.

Ôn Tiểu Tình vẻ mặt tủi thân của , liền đến gần cười hì hì nói: “Tần đại ca, ta sẽ nhường phần của ta cho ăn, lần sau thể đ.á.n.h tg Dư tỷ tỷ .”

Lời vừa dứt, đầu Ôn Tiểu Tình liền bị Dư Vi Tiếu đưa tay gõ một cái.

cái đồ cỏ đầu tường này, lại phản bội .”

Tần Hoành Dương thể chịu, lập tức kéo Ôn Tiểu Tình ra phía sau che chở, “ cái nữ nhân này lại thô lỗ đến vậy, nói chuyện thì nói, cứ động tay động chân làm gì chứ.”

Dư Vi Tiếu th che chở Ôn Tiểu Tình như vậy, liền dùng khuỷu tay huých nhẹ Ôn Tiểu Vũ, cười như kh cười bọn họ.

Lý thị và Bạch thị vừa bước vào nhà bếp, liền th cảnh Tần Hoành Dương đang giúp Ôn Tiểu Tình xoa đầu, hai nh chóng nhau, lại quay đầu muốn xem thần sắc và thái độ của Ôn Tiểu Vũ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...