Sau Khi Đổi Chồng Xong Ngày Nào Tôi Cũng Ăn Dưa [Thập Niên 70]
Chương 185
“Mỗi một đội sản xuất hằng năm đều các loại chỉ tiêu nhiệm vụ giao xuống.
Cái món lợn nhiệm vụ chính một loại trong đó.
Lợn nhiệm vụ hằng năm đều đem gửi tới lò mổ để tiến hành cân trọng lượng mới tiến h/ành h/ạch toán xóa nợ chỉ tiêu.”
Dùng bò để thế cho lợn nhiệm vụ, cũng thể coi một loại chuyện lành.
Dù thì, cái con bò giá trị kinh tế nó cao, trọng lượng còn nặng nữa chứ.
thể chống đỡ thế cho tận mấy con lợn nhiệm vụ liền chứ.
Giao nộp bớt vài con lợn, thì dân trong đại đội dịp cuối năm cũng thể chia thêm vài miếng thịt lợn để ăn tết .
Cố Lập Đông gắp cho Hà Ngọc Yến một miếng thịt bò còn đang nóng hổi bốc khói nghi ngút, tiếp tục lên tiếng :
“Chỗ thịt bò phân chia một phần ba lượng thịt tới nơi .
Bác La mối quan hệ quen thiết với vị đầu bếp chính cái tiệm cơm .
Liền chừa để dành cho hai đứa một cái chậu nhỏ như thế đây.
Cái thứ quý hiếm khó tìm lắm, em đang m/ang t/hai nữa chứ nên ăn nhiều một chút, để tẩm bổ cho cơ thể.”
, Cố Lập Đông phía bên ngoài bưng hai bát mì sợi bên trong.
Để cho Hà Ngọc Yến cứ thế ăn kèm mì sợi với thịt bò.
Mà chính bản thì đến một đũa cũng chịu gắp về phía chậu thịt bò .
“ cũng ăn một chút chứ!”
Hà Ngọc Yến hiểu rõ tâm ý tấm lòng đàn ông nhà .
Liền trực tiếp dùng đũa gắp cho liền mấy miếng thịt bò lớn.
“Đây đồ bổ dưỡng hảo hạng đấy.
đừng cứ nhường hết cho em ăn một như chứ.
Ăn hết , buổi tối về nhà vẫn còn thể ăn tiếp nữa mà.”
Hà Ngọc Yến ngọt ngào mỉm :
“Mau ăn nào!
Hai đứa cùng ăn, cái món thịt bò kho tàu chắc chắn ăn sẽ càng thêm ngon miệng hơn nhiều cho xem.”
Hai vợ chồng bọn họ bữa cơm trưa ngày hôm nay thể ăn trong miệng thì ngọt ngào mà trong lòng thì càng thêm ngọt ngào hạnh phúc hơn gấp bội.
khi ăn xong xuôi đấy, bọn họ cũng tiện chiếm dụng phòng nghỉ ngơi tiệm cơm quá lâu làm gì.
Đem bát đũa thìa dĩa đem gửi trả cho khu vực nhà bếp phía , chuẩn về nhà .
Kết quả , hai lúc vòng qua phía cửa lớn, thì liền thấy Cao Đức Tài cùng với một vị nữ đồng chí xa lạ quen , đang ở một cái góc nhỏ trong đại sảnh tiệm cơm để ăn cơm nước.
Hà Ngọc Yến lướt qua một cái, liền bọn họ cũng cố ý chạy tới đây để ăn thịt bò .
Gợi ý siêu phẩm: Bà Hoắc, Thân Phận Của Cô Đã Bị Lộ - Hoắc Vân Thành & Thư Tình đang nhiều độc giả săn đón.
cái điệu bộ hai bọn họ vô cùng vui vẻ , ước chừng vị nữ đồng chí đó chính mà Cao Đức Tài đem lòng yêu thích mến mộ .
Nữ đồng chí qua trông khuôn mặt khá hiền hậu dễ mến, chắc hẳn một hề khó chung sống hòa hợp .
Tuy rằng hai bọn họ ở bên cạnh , khí chất toát phần lệch tông ăn nhập cho lắm.
Thế qua thì thấy qua tiếp xúc với khá vui vẻ, hòa thuận.
Cố Lập Đông cũng thấy cảnh tượng .
Mỉm nắm thật chặt lấy bàn tay vợ .
Một cái tình tiết đan xen nhỏ nhặt như hai bọn họ cũng quá để tâm làm gì.
Buổi chiều, Cố Lập Đông trở về nhà máy để tiếp tục làm việc.
Hà Ngọc Yến thì ở trong nhà để thu dọn dẹp các loại vải vóc.
Cố Lập Đông kiếm ít vải gạc cotton từ chỗ thành phố Trịnh mang về đây.
Hà Ngọc Yến chuẩn cắt một ít, để may mấy cái khăn thấm nước bọt với tã lót cho đứa trẻ sắp chào đời.
Tuy rằng đẻ cô cùng với mấy thím các mợ trong đại tạp viện, đều tã lót đứa trẻ cứ dùng quần áo cũ thể .
Hà Ngọc Yến suy tính một hồi thấy vẫn thôi thì hơn.
Cái thời buổi làm gì ai thật sự quần áo cũ cơ chứ.
Quần áo cũ thông thường đều loại khâu vá chằng vá đục đầy những miếng vá thời, thậm chí còn loại quần áo rách rưới sờn rách bung hết cả sợi bông sợi chỉ ngoài nữa chứ.
Làn da đứa trẻ sơ sinh vốn vô cùng non nớt, nhạy cảm, vẫn nên dùng vải gạc cotton mới tinh cho nó an tâm, đảm bảo vệ sinh hơn.
Ngay cái thời điểm , phía bên ngoài một nữa trở nên nhộn nhịp huyên náo hẳn lên.
Cái buổi chiều muộn ánh nắng mặt trời phần chiếu sáng hơn đôi chút.
Nhiệt độ khí ở phía bên ngoài qua vẻ đến mức lạnh lẽo thấu xương cho lắm.
Hà Ngọc Yến xuyên qua lớp cửa kính cửa sổ, thấy mấy thím hàng xóm đang tụ tập ở mái hiên chuyện phiếm với .
Mà ở bên trong đám đông đó mà sự xuất hiện thím Khổng vốn im lặng tiếng từ bấy lâu nay.
“ cho các chị nhé, thằng ba nhà cũng tìm một đối tượng đấy.
mới trò chuyện tìm hiểu hai ngày ngắn ngủi thôi, mà cả hai bên đều cái ý tứ loại đó với đấy nhé!”
Lời khiến cho xung quanh đều cảm thấy vô cùng hiếu kỳ và hiếm lạ.
Dù thì lúc thím Phùng mời mai mối đến nhà, chuyện thím Khổng chạy qua đó để ké chực mai mối, ai nấy đều thấy rành rành đó còn gì.
“Úi chà chà, đây thật chuyện vui lớn nha.
Đến lúc nhà chị tổ chức tiệc mừng tiệc cưới, nhớ mời tới ăn ké đấy nhé!”
Thím Trịnh lời mới thốt khỏi miệng, lập tức khiến cho thím Khổng nghẹn họng trân trối cả .
Nếu như đặt ở thời điểm hồi con trai kết hôn, thím chắc chắn nhất định tổ chức tiệc tùng linh đình cho mà xem.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-doi-chong-xong-ngay-nao-toi-cung-an-dua-thap-nien-70/chuong-185.html.]
hiện tại tình hình cảnh gia đình, đừng đến chuyện tiệc tùng ăn uống.
Ngay cả cái khoản tiền sính lễ đứa con trai út đều còn đang chạy vạy vay mượn khắp nơi mới cơ mà.
Thế thím Khổng vẫn cố gồng chống đỡ vẻ cứng cỏi, tiếp tục ở đó khoe khoang khoác lác về chuyện đứa con trai nhà .
Đối với những lời nhảy lên nhảy xuống thím Trịnh đòi tới ăn tiệc , thím coi như thấy cái gì hết.
Màn đáp trả qua hai bọn họ rơi trong mắt những thím hàng xóm khác, chỉ khiến cho cảm thấy buồn vô cùng.
Hồi hai mối quan hệ thiết bao nhiêu, suốt ngày cứ tụ năm tụ ba nhà bàn tán nhà nọ.
khi xảy chuyện một cái lập tức lật mặt biến sắc nhanh như lật bánh tráng nực thật mà.
Hà Ngọc Yến thấy tới nơi , chỉ cảm thấy cái tòa đại tạp viện kỳ diệu thật đấy.
m/ang t/hai thì cứ rủ tụ tập m/ang t/hai cùng một lượt.
Bây giờ đến chuyện xem mắt hẹn hò cũng rủ tụ tập xem mắt cùng một lúc nữa chứ.
Ngày tháng cứ thế trôi qua một cách êm đềm bình lặng suốt hai ngày liền, thấm thoắt một cái bước sang ngày Đông chí .
cái ngày Đông chí cái phong tục tập quán ăn sủi cảo.
Hà Ngọc Yến cùng với Cố Lập Đông ngày hôm nay mới sáng sớm tinh mơ thức dậy, mặc quần áo ấm áp chỉnh tề chuẩn ngoài.
Sáng ngày hôm nay bọn họ sẽ trở về nhà họ Hà để ăn sủi cảo, cả gia đình đoàn viên sum vầy cùng ăn một bữa cơm thật ngon lành ấm cúng.
Buổi chiều thì trở về nhà để tận hưởng gian thế giới riêng tư ba bọn họ.
Bởi vì nguyên do trời đổ mưa tuyết rơi đầy đường, hai bọn họ bắt xe buýt để trở về.
Suốt một quãng đường vô cùng thuận lợi suôn sẻ tới nhà họ Hà, trong nhà đều thức dậy từ sớm cả .
cả Hà đang xổm ở trong gian nhà chính để băm thịt làm nhân sủi cảo.
hai Hà thì đang trông nom dắt díu ba đứa nhỏ chơi đùa.
Hà thì đang dẫn theo chị dâu hai Hà chuẩn cán bột làm vỏ bánh.
thấy hai vợ chồng bọn họ bước chân trong nhà, chào hỏi bọn họ ăn uống nghỉ ngơi một chút liền trở bắt tay làm việc tiếp luôn.
Cố Lập Đông tiến lên phía để phụ giúp một tay, thấy chị dâu hai cũng đang ở ngay nơi đó phần thuận tiện cho lắm.
Liền chạy tót sang một bên để chuyện phiếm với cha Hà.
Hà Ngọc Yến thì ở một bên cạnh để xem gói sủi cảo.
Ngay cái thời điểm , từ phía nhà họ Liêm ở ngay sát vách bên cạnh truyền tới những tiếng cãi vã tranh chấp vô cùng gay gắt.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hà lập tức lên tiếng chê bai cằn nhằn:
“ tới nữa đấy.
Nhà bọn họ suốt ngày ngày nào cũng cãi ỏm tỏi ngừng nghỉ như , thấy thú vị cái nỗi gì nữa?”
Hà Ngọc Yến khẽ vểnh tai lên ngóng, liền thấy trai lớn Liêm Lệ Lệ, đang ở đằng gầm rú gào thét lớn tiếng:
“Cái con ranh con ch/ết tiệt nó đều cùng với nhà họ Bao cắt đứt đoạn tuyệt quan hệ sạch sẽ còn gì nữa.
Hai cha nó, mau chóng kéo cổ nó đến bệnh viện phá bỏ cái đứa đứa trẻ trong bụng cho xong chuyện.
đem cái công việc làm với căn nhà căn hộ đòi đây cho con.
đó gả tống gả tháo nó nơi khác chứ gì nữa.
Suốt ngày cứ mở miệng cái , cái xong.
Làm hả?
Chẳng nhẽ hai thật sự trơ mắt con chịu cảnh sống độc thắt lưng buộc bụng cả đời chứ!”
Lời mà thấy thật sự quá mức khốn nạn ích kỷ ăn thối hoắt làm buồn nôn kinh khủng.
Hà Ngọc Yến trực tiếp lên tiếng hỏi:
“ ơi, Liêm Lệ Lệ thời gian gần đây từng trở về nhà nào ạ?”
Hà:
“ từng thấy về nào con!
Cứ cái bộ dạng quỷ quái đức hạnh nhà họ Liêm xem, trong cái khu nhà tập thể hình ống mà vẫn còn lên tiếng Liêm Lệ Lệ đứa con gái bất hiếu đạo đức nữa cơ đấy.
Nó trở về mới nhất đấy con ạ.
Trở về một cái sợ rằng sẽ bọn họ ép uổng đem gả cho khác để lấy tiền sính lễ ngay lập tức cho mà xem.”
đến nơi , Hà cũng chỉ thở dài thườn thượt một tiếng đầy ngao ngán.
“Dạo gần đây trong khu nhà tập thể chúng khá nhiều đều xem mắt thành công đấy chứ.
Con trai con gái đều cả.
Cái nhà họ Liêm chẳng đang cuống cuồng sốt ruột lên đó ?”
khi ăn xong sủi cảo, Hà Ngọc Yến cùng với Cố Lập Đông bước khỏi nhà họ Hà, chuẩn bắt xe buýt để trở về nhà.
bộ ríu rít trò chuyện tán gẫu về cái chuyện tìm đối tượng kết hôn .
Dù thì, lúc hai bọn họ ở nhà họ Hà, thỉnh thoảng hàng xóm láng giềng chạy tới sang chơi cửa, những lời miệng bộ đều xoay quanh cái chuyện tìm đối tượng kết hôn mà thôi.
“ em thật sự hề tới chuyện đấy.
Hóa ai nấy đều tranh thủ dồn dập cái thời điểm khi bước sang năm mới để cưới vợ về nhà.”
Cố Lập Đông cẩn thận từng li từng tí một che chở bảo vệ cô bước đường, thấy lời thì mỉm lên tiếng :
“Thì chính cái kỳ nghỉ tết nguyên đán cũng chỉ vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi mà thôi.
ai nấy đều tụ tập dồn dập cái thời điểm đó để tổ chức kết hôn cưới hỏi.
Cái đại tạp viện chúng đây xem như lượng còn ít ỏi chán đấy em ạ.
Giống như cái khu vực phía tây thành phố mấy cái tòa đại tạp viện tới tận vài chục hộ gia đình cùng chung sống chen chúc với .
Cứ hễ đến dịp kết hôn một cái thì cái đó mới thật sự gọi tụ tập dồn dập đông đúc kinh khủng khiếp.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.