Sau Khi Đổi Chồng Xong Ngày Nào Tôi Cũng Ăn Dưa [Thập Niên 70]
Chương 272
“Chị dâu Sái ở phía cùng đám , thấy bọn họ từng một đều địu lưng một cái bọc hành lý lớn như , liền cảm thấy cái lồng ng/ực vô cùng nghẹn ứ luôn đó.”
Bà dựa cái việc dẫn đến chỗ , để mà cùng những giữ gìn tạo dựng mối quan hệ cơ mà.
cũng nghĩ tới bọn họ thể cần cái mặt mũi như thế nhé.
Cái đồ đạc rẻ rúng như , mà thể hổ một mua nhiều đến thế cơ chứ.
Chị dâu Sái mở miệng mắng ch/ửi lắm đó chứ.
nghĩ nghĩ một hồi thì nuốt ngược trở trong bụng .
Chuyện vẫn làm xong xuôi đấy cả, bà nhẫn nhịn thêm chút nữa mới .
Thế , khi những hàng xóm láng giềng ở đại tạp viện , thấy bọn họ từng một đồ đạc lớn đồ đạc nhỏ trở về , ngay lập tức liền sôi sục bùng nổ hẳn lên luôn đó.
Hà thấy cái đồ đạc ở trong tay con gái nhà cầm mang về , ngay lập tức liền lên đón lấy đỡ hộ cho một tay liền hà:
“Ui cha ơi, con mới sinh đẻ xong còn đầy nửa năm nữa cơ mà, mà thể xách đồ nặng như thế hả?"
Hà đưa tay lên nhấc một cái lên, thắc mắc nghi ngờ:
“ mà nặng thế hả?"
thấy cái bọc đồ đạc con gái mang về khá lớn đấy chứ, Hà còn tưởng rằng vô cùng nặng nề cơ đấy chứ.
Hà Ngọc Yến hì hì :
“ nghía thử xem bên trong đó rốt cuộc cái thứ gì nào?"
Hà mở một cái xem , phần lớn đều mấy cái thứ nấm hương mộc nhĩ nặng cân gì mấy nha.
Cái gì mà nấm hương mộc nhĩ khô chứ.
Ui cha ơi, thể còn cả mộc nhĩ trắng nữa cơ chứ.
Mấy cái thứ đồ khô đặc sản vùng núi quả thực đều đồ cả đấy nhé.
Ngày thường mà mua thì cũng khó khăn mới thể gặp cái loại đấy chứ.
ngờ tới con gái nhà thể mua cả một bọc lớn như thế luôn cơ đấy.
“Cháu nghĩ bụng dù thì đều qua đó nữa , liền cẩn thận một cái mà mua nhiều một chút ạ.
Mấy cái thứ nấm khô ngửi cái mùi vị thấy chuẩn lắm đấy ạ.
Hơn nữa còn phơi vô cùng khô ráo nữa cơ chứ.
Chỉ cần cất giữ bảo quản cho thật , thì ăn trong vòng một hai năm trời thành vấn đề gì nha.
ơi, đến lúc đó về nhà thì cũng mang một ít về cho nhà dùng nhé."
Hà liên tục gật đầu lia lịa:
“ , cái thứ quả thực tồi nha."
Phía bên ngoài , thím Trịnh cái theo qua đó , thấy bọn họ mang đồ đạc lớn đồ đạc nhỏ trở về như thế , kinh ngạc đến mức suýt chút nữa thì cái tròng mắt rớt luôn xuống mặt đất luôn đó chứ.
“ chứ!
còn thể một mua nhiều đến thế cơ á?"
Ngày hôm qua lúc bọn họ qua đó , cái chị dâu Sái liền đó cơ mà.
nhất đừng mua nhiều đến thế làm gì cả, đỡ cho một cái vui lên , bán cho bọn họ nữa nhé.
Cho nên ngày hôm qua bà mua nhiều thêm mấy cân thịt nữa cơ đấy, mà thì cũng đều nhịn xuống cả đó chứ.
Nghĩ bụng qua hai ngày nữa réo chị dâu Sái dẫn bà qua đó tiếp .
nghĩ tới những từng một đều mua nhiều đồ đạc đến thế luôn cơ chứ.
Cái ...
Trong một cái chớp mắt, thím Trịnh liền cảm thấy bản giống như bỏ lỡ mất một cái kho báu trị giá cả trăm triệu bạc đó cơ chứ.
Những bà thím khác qua đó thì cũng đồng thời vô cùng kinh ngạc hết sức luôn hà.
Trong lòng thầm tự đưa quyết định liền hà, ngày mai bọn họ thì cũng nhất định qua đó mới .
Một đem đồ đạc ở cái chỗ đó thể mua thì đều mua sạch sành sanh mang về nhà hết luôn cho .
Khăn mặt cứ gọi làm luôn một thể hai ba mươi cái luôn cho bõ công.
Kem đ.á.n.h răng thì cũng kiếm luôn một thể mười cái tám cái luôn chứ lị.
Tranh thủ phấn đấu cho trong vòng mấy năm tới đây đều cần sầu muộn lo lắng về mấy cái thứ đồ dùng nữa .
Chị dâu Sái nếu như mà cái suy nghĩ ở trong lòng những , thì chắc chắn phát điên phát cuồng lên mất thôi hà.
bà tạm thời thì vẫn nhé.
Hơn nữa đồ đạc mua thì cũng mua mất còn nữa cơ chứ.
Cái lúc đây thì cùng những tạo dựng mối quan hệ cái mới .
Thế , bà vui vẻ hớn hở cùng những xung quanh bắt chuyện năng qua với .
Một lát thì cái miếng thịt chọn lựa thấy tồi chút nào nha.
Một lát thì cái khúc vải cái màu sắc trông chuẩn chỉnh lắm cơ đấy.
Hà Ngọc Yến cái bộ dạng gì bà , nghía nghía sang cái biểu cảm vô cùng cuồng nhiệt các bà thím ở trong sân viện nữa chứ.
Trong lòng thầm lặng lẽ thắp cho chị dâu Sái một nén nhang thầm cầu nguyện liền hà.
Ngày mai , kịch để mà xem đây nha.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-doi-chong-xong-ngay-nao-toi-cung-an-dua-thap-nien-70/chuong-272.html.]
Bạn thể thích: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ngày hôm ngày cuối tuần, những đàn ông đại tạp viện đều cần làm nữa .
Đừng bỏ lỡ: Sau Ba Năm Xa Cách, Anh Ấy Đã Hối Hận Khi Ly Hôn, truyện cực cập nhật chương mới.
đây, tiến về phía chợ đen liền biến thành một nửa các đồng chí nam, một nửa các đồng chí nữ đó cơ chứ.
Các đồng chí nam chủ yếu xem thử xem cái địa bàn rốt cuộc an thôi hà.
Bởi vì bọn họ ở chỗ sinh sống suốt mấy mươi năm trời nay , thì cũng từng qua một cái chợ đen như thế tồn tại nhé.
Chị dâu Sái cái đám nam nam nữ nữ theo ở phía lưng như thế .
Trong lòng bỗng nhiên cảm thấy cái gì đó cho lắm đó cơ chứ.
Đợi đến khi dẫn đến chợ đen , thấy bọn họ giống hệt như cái đàn cào cào châu chấu đó cơ chứ, cứ hễ thấy cái thứ gì đều vơ vét nhét hết trong lòng ng/ực như .
Bà ngay lập tức liền hiểu cái điều gì đó nha.
Mà gã đàn ông vạm vỡ những cái mà chị dâu Sái dẫn qua đây như thế , cái sắc mặt khó coi đến mức phảng phất giống như g/iết đến nơi đó cơ chứ.
Cụ Tào đây thì cũng theo qua đây luôn đó nha.
thấy cái biểu cảm gã đàn ông vạm vỡ , cùng với cái dáng vẻ chị dâu Sái xong , trong lòng liền sự tính toán đôi chút đó cơ chứ.
Ngay lập tức bắt đầu lưu ý để mắt đến tình hình xung quanh xem .
Thấy một hồi lâu mà cũng chẳng ai ngoài để mà ngăn cản bọn họ cả.
Thế với cái tâm tư vốn dĩ hời mà chiếm thì đồ ngốc nghếch , cụ Tào đem cái tiền năm mươi đồng bạc mà bà lão nhà chuẩn sẵn cho một cái chớp mắt liền tiêu sài sạch sành sanh hết luôn đó chứ lị.
Những khác thì cũng chẳng chịu nhường nhịn kém cạnh gì mấy nha.
Cái tay hào phóng rộng rãi nhất chính Thẩm Thiết Sinh kìa, thậm chí tiêu tốn những hơn hai trăm đồng bạc để mà mua đồ đạc cơ đấy chứ lị.
Trong đó liền một chiếc đồng hồ đeo tay Hải Thành vô cùng đẽ nữa cơ chứ.
Đợi đến khi mang đồ đạc lớn đồ đạc nhỏ vui mừng hớn hở ngoài , cụ Tào ngay lập tức liền sán gần bên cạnh Thẩm Thiết Sinh, nhỏ giọng lên tiếng hỏi:
“Thế nào hả?"
Thẩm Thiết Sinh lắc lắc đầu một cái:
“Trở về hẵng ."
khi trở về nhà , thấy nhiều đồ đạc đến thế luôn cơ chứ, cái đó gọi vui mừng khôn xiết bao nhiêu mà kể cho xiết nữa đây chứ lị!
“Cái khăn mặt lớn nếu như mà đến hợp tác xã cung tiêu thì cũng tốn những một đồng hai bạc cơ đấy chứ lị, còn kèm theo cả phiếu vải nữa cơ chứ.
Khổ nỗi cái chỗ quả thực bao nhiêu cơ chứ, cần phiếu vải gì cả nha, chỉ cần một đồng năm bạc ."
Thím Khúc vui mừng hớn hở mở một chiếc khăn mặt lớn màu hồng phấn xem xem kìa.
Cái chất lượng chiếc khăn mặt vô cùng luôn đấy nhé, sờ thấy dày dặn chắc chắn luôn hà.
Cái diện tích thì cũng vô cùng lớn nữa cơ chứ, đại khái thể đạt tới cái mức độ làm thành cái chăn khăn mặt cho một đứa trẻ đắp luôn đó nha.
Hà Ngọc Yến đối với cái thứ quả thực khá hứng thú đấy nhé.
qua đó sờ sờ một chút xem , đó tìm thấy cái nhãn hiệu thương hiệu in đóng dấu ở phía chiếc khăn mặt liền hà.
Cái khăn mặt ở cái thời buổi , khâu đính cái nhãn mác thương hiệu gì nhé.
Ngược trực tiếp in đóng dấu cái tên tuổi cùng với địa chỉ nhà máy sản xuất ở ngay hai đầu chiếc khăn mặt luôn đó cơ chứ.
một chuyến qua đó , Hà Ngọc Yến quả thực chú ý đến mấy cái nhãn hiệu thương hiệu nha.
khi xem xong chiếc khăn mặt lớn , cô chạy qua đó xem xem những cái đồ đạc mà những khác mua mang về xem kìa.
Giống như vải vóc , đồ ăn thức uống , nhiều thứ đều nhãn hiệu thương hiệu gì nhé.
Trái thì mấy cái thứ như kem dưỡng da tuyết hoa , kem đ.á.n.h răng , khăn mặt các loại đồ dùng , thì ở đó nhãn hiệu thương hiệu đàng hoàng t.ử tế đấy nhé.
Thừa dịp lúc các bà thím đang cùng khoe khoang so bì cái thu hoạch với , cô vòng quanh một lượt xem hết sạch sành sanh những cái đồ đạc mà bọn họ mua mang về đó cơ chứ.
đó, trong lòng thầm lặng lẽ ẩn ẩn nảy sinh một vài cái suy nghĩ ý tưởng đó nha.
mà mấy cái thứ thì đều đợi đàn ông nhà trở về , thì mới để mà xác nhận làm rõ ràng chuyện cơ chứ lị.
Tuy nhiên, cô phóng tầm mắt quanh một vòng đám xem , phát hiện chị dâu Sái theo cùng trở về nhà nhé.
Chị dâu Sái lúc đây thì gã đàn ông vạm vỡ mắng ch/ửi cho một trận vuốt mặt kịp luôn đó cơ chứ.
“Nếu vì đàn ông nhà cô làm việc nhanh nhẹn tháo vát khéo léo .
Cô tưởng cô còn thể yên t.ử tế mà ở chỗ nữa hả?"
Chị dâu Sái cái miệng mấp máy cái gì đó, dám hắng giọng lên tiếng lời nào cả.
Nếu như mà cái bà cụ , thì bà sợ hãi gì nhé.
mà đổi thành cái gã đàn ông vạm vỡ , thì bà vẫn cứ chút sợ hãi kiêng dè trong lòng đấy chứ lị.
Dù thì đàn ông nhà bà cũng ở ngay bên cạnh đây cơ mà, chỉ đành nhẫn nhịn cam chịu xuống thôi hà.
“ Hổ , những cái đều lũ nghèo kiết xác cả thôi mà.
Mua một đồ đạc cần dùng cho cả nửa đời , thì chắc sẽ đến đây nữa mà sợ chứ lị.
cũng đừng quên mất cái điều nhé, trong thành phố thì cũng vì một bản chứ lị.
Cái chuyện việc ở chỗ đây thì vẫn còn bắt đầu làm cả đấy nhé."
Cái gã đàn ông gọi Hổ xong cái lời , hừ lạnh một tiếng rõ to liền hà.
Tổng kết thì cũng coi như bình tĩnh trở đôi chút đó cơ chứ.
Thôi thì cũng , mấy cái thứ đồ lặt vặt thì cũng chẳng tính cái thá gì cả nha, chịu lỗ một chút thì chịu lỗ một chút chứ lị.
Trong lòng thầm nghĩ ngợi như đấy chứ, mà gã đàn ông vạm vỡ thì vẫn cứ lên tiếng cảnh cáo một câu:
“ đừng mà dẫn qua đây nữa đấy hả."
Chưa có bình luận nào cho chương này.