Sau Khi Hạ Thuốc Cưỡng Bức Nam Chính
Chương 8: Sau Khi Hạ Thuốc Cưỡng Bức Nam Chính
Ngu Phi cởi bộ váy màu đào trên ra, gọi Đinh Hương vào giúp nàng mặc đồ.
"Mau đưa đồ đây."
Nàng tụt cả chiếc quần lót trắng ra.
Đinh Hương nh chóng l từ trong n.g.ự.c ra một hũ m.á.u gà đã đóng chặt, mở nắp, rắc rào rào xuống vạt váy hồng và đáy quần lót.
giúp Ngu Phi mặc lại một chiếc váy khác.
Sau đó làm theo những gì chủ tớ đã bàn, ra giữa cửa hàng, nhỏ giọng nói: "Bà chủ, ở đây bà bán quần lót và nguyệt kinh bố* kh ạ, tiểu thư nhà ta đến kỳ ..."
Bà chủ nói: "Quần lót thì , nguyệt kinh bố thì kh, nhưng ta còn hai cái mới chưa dùng, để ta l cho tiểu thư một cái."
Đinh Hương cầm quần lót và nguyệt kinh bố trở lại phòng thử đồ.
Ngu Phi mặc quần lót vào, bảo Đinh Hương cất nguyệt kinh bố chô kĩ.
Lại dùng phấn thoa lên khuôn mặt hơi ửng đỏ cho tái một chút, tr như mất m.á.u quá nhiều.
Đây là plan B của nàng, nếu ra đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nàng sẽ giả vờ đau bụng kinh dữ dội, yếu ớt kh chịu nổi, về nhà.
Nàng cược Cảnh Thương sẽ thương hoa tiếc ngọc, dù vẫn đang nương tựa dưới mái nhà của nàng.
Ngu Phi được Đinh Hương dìu trở lại cửa hàng, nàng quay lại dặn dò: "Mau mang quần áo bẩn của ta , đừng để bà chủ dọn dẹp."
"Vâng, vâng." Đinh Hương vội vàng tới.
Ngu Phi dựa vào quầy, e lệ Cảnh Thương, nhỏ giọng nói: " này, ta kh khỏe, sợ kh thể chợ cùng được..." Nàng nhíu mày, ôm bụng, vẻ mặt đau đớn.
"Kh ." Cảnh Thương bình thản nói.
Chỉ cần hộ vệ cùng, một cũng được.
"Thật ?" Đôi mắt ngấn lệ của Ngu Phi bừng sáng, vẻ mặt vui mừng: "Vậy để m ngày nữa ta khỏe lại, chúng ta cùng nhau nha. ta muốn về nhà uống c gà ác hầm táo đỏ, trưa nay muốn ăn gì?"
Cảnh Thương th Ngu Phi vui vẻ nói chuyện ăn uống, hình như nàng đã hiểu lầm ều gì đó ? kh ý định về cùng nàng mà.
"Ta..."
"Ôi, xấu hổ quá, Đinh Hương mau vứt ."
Vừa lúc Đinh Hương cầm bộ quần áo dính m.á.u ra, Ngu Phi che mặt ngắt lời Cảnh Thương.
Đinh Hương kẹp bộ váy áo đã gói lại thành một cục ra cửa, vô tình để lộ một góc chiếc quần lót, chất liệu trắng tinh ban đầu đã bị nhuộm đỏ tươi.
Cảnh Thương th, nghiêng đầu sang một bên.
Ngu Phi khẽ cười, bảo hộ vệ th toán tiền và l đồ.
" này, chúng ta về nhà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ha-thuoc-cuong-buc-nam-chinh/chuong-8-sau-khi-ha-thuoc-cuong-buc-nam-chinh.html.]
Nàng đến bên cạnh Cảnh Thương.
–
(*) Nguyệt kinh bố là một miếng vải dài, dùng để quấn chặt phần thân dưới vào những ngày "đến tháng". Những tấm vải này sau khi sử dụng thể giặt sạch và tái sử dụng nhiều lần.
Lời từ chối, nếu kh nói ra ngay từ đầu thì sau sẽ càng khó mở miệng.
Cảnh Thương th mặt Ngu Phi tái nhợt, đôi mắt long l, dáng vẻ vừa yếu ớt lại vừa tr ngóng, đúng là kh tiện nhắc đến chuyện tự dạo phố nữa.
Dù , nàng là chủ, là khách ở nhờ, khách theo ý chủ.
Tuy nhiên trong lòng vẫn th nghi hoặc lại trùng hợp thế?
Ra ngoài mới nửa ngày mà chuyện gì cũng "tình cờ" quá .
Thị vệ dắt xe ngựa tới trước cửa tiệm, Ngu Phi và Cảnh Thương cùng lên xe.
ngồi ở một bên ghế nhỏ, nhắm mắt, kh nói một lời.
Ngu Phi biết đang nghi ngờ. Nàng đã m lần ngăn đến chợ, lúc quan sai tìm còn để lộ vẻ hoảng loạn.
Dù sau đó nàng cố gắng diễn lại cho tròn vai, nhưng tin được m phần thì khó nói. Dù cũng đã lừa được về phủ, tạm thời coi như an toàn.
Lúc này nàng hơi lo, kh biết đã nhớ được những gì nữa!
Bên cạnh một con hổ đang nửa tỉnh nửa mê, ai mà kh cảm th bất an.
Ngu Phi quyết định thăm dò.
“ à, ta đau bụng quá à...”
Nàng giả vờ kh chịu nổi sự lắc lư của xe ngựa, ôm bụng, nghiêng ngả đụng vào vai .
“Chút nữa về phủ gọi lang trung đến xem xem.” Cảnh Thương đỡ nàng ngồi ngay ngắn lại, sợ nàng lại ngả vào tiếp còn dựng một cái gối tựa ở giữa hai .
Ngu Phi: “……”
Yếu ớt cao quý vậy cơ à, bị đụng một cái thì c.h.ế.t ?
Tránh nàng như rắn rết thế kia, chẳng lẽ nhớ lại gì ?
Ngu Phi kh thèm để ý đến tình hình, cố ý vượt qua gối tựa, lớn gan nắm nàngy Cảnh Thương, giọng mềm mại đáng thương: “ này, thật sự đau mà... Ta muốn xoa bụng cho ta ...” Đầu ngón tay mềm mại khẽ lướt trên da .
Cảnh Thương như bị côn trùng cắn, hơi giật định rút tay lại, nhưng nàng nắm quá chặt. Bàn tay bị giữ cuộn thành nắm đấm, tay kia đưa sang kẹp l nàngy nàng ép nàng bu ra.
“Ta kh biết y thuật.” Giọng lạnh như băng.
Thăm dò vòng một, Ngu Phi tạm thời thua trận.
Nhưng nàng kh nản lòng, ngước đôi mắt long l tội nghiệp , tự trách : “ này, ghét ta đang đến kỳ, th xúi quẩy nên kh muốn dính vào kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.