Sau Khi Hạ Thuốc Cưỡng Bức Nam Chính
Chương 99: Sau Khi Hạ Thuốc Cưỡng Bức Nam Chính
“Cô nương mặc áo nâu kia, đứng lại cho ta!’
Kh kịp suy nghĩ, Ngu Phi xoay bỏ chạy.
“Mau, bắt l nàng ta!”
“Chính là vương gia muốn bắt, bắt sống!”
–
Đám thị vệ hò hét inh ỏi, lao tới như ong vỡ tổ.
Ngu Phi ở hiện đại vốn dĩ đã là loại chẳng giỏi vận động, xuyên tới cổ đại cũng chẳng hơn gì, thể chạy thoát đám thị vệ tập luyện võ nghệ qu năm? Họ càng lúc càng gần, vừa đuổi vừa giương cung b.ắ.n tên về phía nàng.
Nàng kinh hoàng muốn rớt tim, chỉ sợ một mũi tên lạc nào đó xuyên qua thì đời nàng cũng chấm dứt!
Đến đường cùng, nàng quyết định liều mạng, giật phăng chiếc áo nâu đang vướng víu trên , lộ ra chiếc váy đỏ rực, vừa chạy vừa hét: “ của Đ cung đâu ? Ta là Ngu Phi, mau tới cứu ta…”
Lời vừa dứt, hơn chục mặc áo đen, đeo mặt nạ từ trên kh trung đáp xuống, hệt như các hiệp khách trong phim ảnh, rút kiếm múa lượn, c.h.é.m tan lớp lớp mưa tên phía sau nàng, chặn đứng thế truy kích của thị vệ vương phủ.
“Thái tử đâu? Ta muốn gặp thái tử!” Ngu Phi vội vàng hỏi một trong số đó.
“Đã báo cho ện hạ .” Gã áo đen thu kiếm, giơ cánh tay lên ra hiệu. “Thần đưa nương nương rời khỏi nơi này trước.”
Nàng ngạc nhiên một giây vì cách xưng hô kia, nhưng nh chóng đặt tay lên tay . Chỉ th khẽ ểm mũi chân, mang nàng phi thân một đoạn, mượn lực đáp xuống, tiếp tục lướt sát mặt đất.
Bọn họ tuy nh, nhưng kh ngờ cảnh quân của Cảnh Dật còn nh hơn. cưỡi ngựa, dẫn đầu đám binh sĩ phủ vương gia, ép cho nhóm ám vệ Đ cung ngã xuống liểng xiểng, thậm chí vài kh dậy nổi.
Cảnh Dật vượt qua lớp phòng thủ, nhằm thẳng hướng họ chạy mà đuổi tới.
Mưa tên như trút về phía áo đen bên cạnh, nghiêng , mang theo Ngu Phi lách trái lách , cuối cùng buộc đáp xuống đất, rút kiếm chống đỡ.
“Nương nương mau chạy !” quát lên.
Ngu Phi muốn hỏi, chẳng lẽ Thái tử kh bố trí binh lực ở đây ? bị đánh tả tơi thế này, chẳng ai ra giúp?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ha-thuoc-cuong-buc-nam-chinh/chuong-99-sau-khi-ha-thuoc-cuong-buc-nam-chinh.html.]
Chợt nhớ ra, ở thời cổ muốn ều binh chắc lệnh hoặc hổ phù, nếu Cảnh Thương kh cho, thì chẳng ai dám hành động tự ý. Huống chi ám vệ Đ cung và cấm quân triều đình vốn là hai phe khác nhau.
Nghĩ đến đó, nàng lại dốc toàn lực mà chạy.
Thế nhưng một kh ngăn được binh mã hung tàn của Cảnh Dật, ngã xuống dưới vó ngựa, bị vô số binh sĩ giẫm lên. Cảnh Dật th nàng ngoái đầu lại thì nhếch môi cười lạnh, giương cung cưỡi ngựa lao tới!
Ngu Phi cảm th như con thú nhỏ bị thợ săn khóa chặt mục tiêu, làm thế nào cũng trốn kh thoát khỏi lòng bàn tay .
Chỉ nghe “vù” một tiếng, một mũi tên sắc nhọn rít gió lao thẳng về phía nàng, chân nàng như bị đóng nh xuống đất, chẳng nhấc nổi lên, hoặc là... nàng căn bản kh thể tránh kịp. Trong chớp mắt, mũi tên xuyên thẳng vào vai trái, lực đạo mạnh mẽ kèm theo cơn đau thấu xương khiến nàng ngã sấp xuống đất.
Cảnh Dật thúc ngựa phi đến.
Ngu Phi cố gượng đứng lên, nhưng trước mắt chợt vang lên tiếng tù và trầm hùng, tiếp đó là tiếng ầm ầm như sấm rền dưới đất, dường như ngàn quân vạn mã từ bốn phương tám hướng tràn tới như nước vỡ bờ.
Nàng kh nhịn được mà trào nước mắt, Cảnh Thương đã nhận được tin và tới cứu nàng !
Ngu Phi ngẩng đầu, th Cảnh Thương ngồi trên lưng một con tuấn mã trắng muốt, phi nh về phía nàng.
Nàng bật cười trong đau đớn mà nghĩ: Bảo m tình tiết "bạch mã hoàng tử cứu mỹ nhân" lại sống mãi với thời gian trong ngôn tình. Thử hỏi cô gái nào sau khi từ cõi c.h.ế.t trở về mà lại kh rung động trước khung cảnh này chứ?
Nhưng ánh mắt Cảnh Thương nàng lại chẳng hề chút niềm vui mà chỉ toàn là lo lắng và sợ hãi, giận dữ chằm chằm ra phía sau nàng.
Ngu Phi như linh cảm ều gì đó.
Nàng ngoái đầu thì th Cảnh Dật đã giương cung, mũi tên nhắm thẳng vào nàng. Nếu nàng và Cảnh Thương chút động tĩnh gì, thì mũi tên kia sẽ xuyên thẳng qua nàng kh chút do dự.
Hành động lần này của Cảnh Dật kh khác nào một sự khiêu khích trắng trợn đối với đại quân do Cảnh Thương dẫn đầu. Cảnh Thương khẽ gật đầu, vô số mũi tên bén nhọn chĩa thẳng vào Cảnh Dật cùng đám thuộc hạ của .
Cảnh Thương lạnh giọng: “Cảnh Dật, nếu ngươi thả Ngu Phi, Bổn thái tử thể tha cho ngươi và đám của ngươi một con đường sống.”
Cảnh Dật kh m để tâm, bật cười ha hả: “Tha cho ta? Hoàng tin chỉ cần ta bu tay thả , sẽ lập tức nhân d triều đình và phụ hoàng tiêu diệt phủ vương gia kh? Binh bất yếm trá, ai tin kẻ đó là kẻ ngu.”
Sắc mặt Cảnh Thương kh đổi, trầm ngâm một lúc: “Nếu còn lo ngại, ta sai vào cung xin thánh chỉ của thiên tử.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.