Sau Khi Hòa Ly, Ta Dẫn Cả Nhà Ngày Ngày Được Ăn Thịt!
Chương 74:
Lần đầu tiên ăn ở đây, vốn dĩ kh ăn cay, đã nói với nữ chủ quán kia , nhưng kết quả nàng ta vẫn cho ớt vào. Với thái độ phục vụ như thế này, bọn họ tuyệt đối sẽ kh quay lại lần thứ hai.
“Ta nói bà, lại nói lời quá đáng như vậy? Quán ta kinh do tốt là bản lĩnh của ta. Ngươi l tự tin ở đâu ra mà vu oan cho khác? thể lo cho chuyện nhà cho tốt hẵng đánh giá khác được kh? Ta chẳng đã nói với bà là ta kh ăn cay ? Vì bà vẫn cho vào? Trong tình cảnh này, ta kh ăn nữa mà kh trả tiền, bà làm gì được ta?”
Ra ngoài ăn cơm vốn dĩ đang vui vẻ, nay lại bị hủy hoại hết. Lúc này cũng kh thèm bận tâm đến chuyện kh gây chuyện nữa, chỉ muốn phàn nàn về cái quán mì kỳ quái này.
đồng hành với cũng vô cùng bất mãn. đã nói thể giảm bớt rau, thêm nhiều mì, nhưng kết quả nữ chủ quán chẳng những kh nghe mà còn đưa cho một bát ít, ngay cả nước dùng cũng chẳng m, tr như đồ thừa của khác. Thật khó tin đây là một quán ngon, lại còn nằm cạnh tửu lầu nổi tiếng nhất trong trấn.
Dương Tg Nam th m này chỉ gọi một bát mì chay nước trong mà lại lắm yêu cầu như vậy, lửa giận trong lòng lập tức bốc lên: “Các ngươi làm gì mà lớn tiếng vậy? Ta bận rộn như thế, mắc sai sót là ều khó tránh. Ta th các ngươi là chó được quán bên cạnh mời đến đây sủa giúp đ à, chỉ mua một bát mì rẻ nhất mà lắm lời, cuộc sống kh như ý nên chạy đến chỗ ta kiếm chuyện kh hả?”
Chồng nàng ta, tức là nam chủ quán, th tình hình kh ổn liền vội vã chạy đến xoa dịu cơn giận của nàng ta. Dù làm nghề ăn uống mà tr chấp với khách thì khác nào tự đập phá bảng hiệu của .
“Được , việc ta nói là do chúng ta sơ suất, đó là lỗi của chúng ta, đừng cãi cọ nữa.” Dương Tg Nam kh chịu bu tha, cũng hết cách nên đành đích thân xin lỗi hai vị khách.
“Thật xin lỗi hai vị, hai bát mì hôm nay ta xin miễn tiền. Hy vọng hai vị đừng chấp nhặt với nội nhân của ta, nàng ta tính khí nóng nảy, nhưng bản tính kh xấu.” Trời đất chứng giám, khi nói những lời này, lòng vô cùng khổ sở, quả thực chẳng lời nào là sự thật.......
Hai kia cũng chẳng thèm nể tình , ném tiền mì xuống rời . Một quán ăn như thế này cộng thêm chủ quán như vậy, van xin bọn họ đến lần thứ hai cũng sẽ kh đến. Làm gì chuyện chê khách hàng gọi món rẻ? Chẳng giá cả do chính các định ra ?
Sau khi khách , nam chủ quán liền giáng cho Dương Tg Nam một bạt tai giòn giã.
“Ngu phụ nhà ngươi, hiện giờ tình cảnh chúng ta đã khó khăn đến mức này, ngươi còn chỉ biết mắng chửi khác. Ngươi muốn chúng ta thật sự kh còn đường lui ? Ta th ngay cả m vị khách này cũng bỏ , chúng ta còn l gì để kiếm tiền!”
Hứa Hoan Thủy ở đây bận rộn làm chưởng quỹ cho quán nhỏ nhà , đương nhiên kh biết việc làm ăn phát đạt của lại bị khác ghen ghét. Nàng chỉ lo lắng kh biết tính nhầm tiền cho khách kh.
Sau chuyện buổi sáng, nàng trở nên cẩn thận hơn nhiều. Xem ra tường rào nhà vẫn chưa đủ cao, độ an toàn cũng chưa đủ. Nàng nghĩ cách làm thêm những vật sắc nhọn ngăn kẻ khác leo trèo lên trên tường rào.
Thế là, vừa kết thúc việc kinh do buổi chiều, nàng liền tìm thợ hồ đến, nói ý tưởng của cho đối phương nghe. Chuyện như vậy kh chưa từng , thợ hồ nh chóng hiểu ý nàng.
Dùng những th sắt nhọn chống trộm chuyên dụng lắp thêm vào vòng tường rào qu sân, như vậy sẽ kh sợ những tên trộm vặt bình thường. Nhưng kh thể ngăn được những tên trộm tuyệt kỹ, vì vậy nàng dự định mỗi ngày trước khi kinh do đều kiểm tra kỹ lưỡng đồ đạc trong quán một lượt mới mở cửa.
Dù lòng đố kỵ của con là đáng sợ. Việc làm ăn của nàng quá tốt, đương nhiên sẽ chiêu mời sự căm ghét vô cớ từ khác. Kh vì ều gì khác, chỉ vì nàng sống tốt hơn ta.
Vài ngày sau, vừa đúng dịp Tứ Nha ở nhà đọc sách hai ngày, Đại Lang cũng đến thời gian nghỉ ngơi. Hứa Hoan Thủy nghĩ Tam Lang cũng đến ngày về nhà, bèn tính toán xong xuôi giờ trưa sẽ đón nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-hoa-ly-ta-dan-ca-nha-ngay-ngay-duoc-an-thit/chuong-74.html.]
Kết quả còn chưa kịp đến giờ nghỉ trưa, Tam Lang đã tự đến .
Cùng với nó còn Tiêu Viên và Nhị Ngưu, cùng với....... Tiêu Hàn.
Hứa Hoan Thủy chút kinh ngạc, này chẳng nói đã về biên quan ? giờ lại xuất hiện ở quán của nàng? Nàng kh nhớ đã mời ngài tới.
Tiêu Hàn một thời gian kh gặp Hứa Hoan Thủy, cảm th ánh mắt của nàng còn sắc sảo hơn trước.
“Hứa phu nhân, chúng ta lại gặp nhau. Lần này ta quay lại là để đích thân xử lý chuyện chiêu binh ở Lạc Châu phủ thành. Nghe nói nhà nàng mở quán mới, thằng nhóc Tiêu Viên này cứ làm ầm lên đòi qua đây xem thử.”
Tiêu Viên chút bất đắc dĩ. Nó thật sự muốn đến xem, nhưng chưa từng nói sẽ kéo tiểu thúc cùng! Rõ ràng là nó đã hẹn Tam Lang và Nhị Ngưu cùng đến, nhưng tiểu thúc lại cứ đòi chen chân vào, hừ, tiểu thúc nói dối!
Nhưng nó lại kh dám nói kh , chỉ sợ tiểu thúc lại tìm thêm hai giáo viên dạy chữ nữa, thế thì xong đời, nó sẽ kh còn chút thời gian rảnh rỗi nào nữa.
“Vâng, là con kéo tiểu thúc cùng. thẩm ơi, hai hôm nay con thèm c.h.ế.t mất, nghe nói nhà thẩm mở quán nhưng con kh thể cùng Tam Lang đến xem, nên cứ nghĩ đến món lẩu Thượng Hải ngon lành mà chúng nó kể mãi thôi.”
Tam Lang kéo tay Hứa Hoan Thủy: “Nương gần đây Nương kh đến thăm con, con ăn cơm ở thư viện mà gầy rộc , bụng nhỏ cũng kh còn nữa .”
Nhị Lang mới kh tin lời nói dối của tiểu tử này, vươn tay muốn sờ bụng nó, kết quả đúng là kh sờ th cục mỡ nhỏ trước kia nữa.
Thế là Nhị Lang vẻ mặt khó tả: “Cơm ở thư viện của các ngươi rốt cuộc khó ăn đến mức nào chứ, ngay cả cũng ăn kh vô. Đúng là bị đói gầy , Tam Lang, chịu khổ .”
Tam Lang nhíu mày: “Nhị ca biết ăn nói kh hả, cái gì mà ‘ngay cả cũng ăn kh vô’, khẩu vị của cũng đâu khác gì bình thường!”
Tiêu Hàn đứng bên cạnh cả nhà họ trêu chọc nhau, khóe miệng khẽ nhếch lên. lẽ chỉ những khoảnh khắc đơn giản như thế này mới khiến quên những chuyện phiền nhiễu.
Hứa Hoan Thủy đương nhiên hiểu ý m đứa nhỏ, bèn cười nói: “Vị này là Nhị Ngưu đúng kh? thẩm biết con, Tam Lang đã nhắc đến con với bọn ta. Đợi đ, ta sẽ làm đồ ăn cho các con ngay. Các con đều ăn cay được kh? Hay là muốn ăn vị gì?”
Nhị Ngưu cảm động đến sắp khóc: “Tam Lang, ta biết coi ta là đệ thật , ngay cả thẩm cũng biết đến ta, thật khiến ta cảm động quá. Sau này ba chúng ta mãi mãi là đệ tốt.”
Trong lúc cảm động vẫn kh quên nói lời cảm tạ với Hứa Hoan Thủy: “Cảm ơn thẩm, con ăn vị Kim Thang là được ..........”
Tiêu Viên và Tam Lang đều lặng lẽ lùi lại một bước. Bọn chúng chút hối hận vì đã đưa Nhị Ngưu đến. th nó vẻ hơi mất mặt vậy nhỉ?
Những lớn trong quán chỉ th đứa trẻ này thật đáng yêu, mũm mĩm lại tính cách tốt, kết bạn được với nó cũng là một chuyện đáng mừng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.