Sau Khi Hòa Ly, Ta Dẫn Cả Nhà Ngày Ngày Được Ăn Thịt!
Chương 98:
Hứa Hoan Thủy lúc này mới nhớ ra lần trước xây nhà đúng là còn thừa lại một ít gạch, nàng còn nói với trong thôn nếu nhà ai cần thì cứ l dùng. Kết quả là chẳng ai chịu đến chiếm tiện nghi. Khi đó nàng còn nghĩ một số trong thôn đã thay đổi tính nết, lợi mà cũng kh chiếm.......
“Vậy thì chắc là đồ của nhà . Các con đừng bận tâm nữa, rửa tay sạch sẽ , phần còn lại cứ giao cho Nương là được. Chúng ta sẽ dựng một cái bếp nướng đơn giản thôi.”
Đại Lang dường như nghĩ ra ều gì đó, liền đề nghị: “Nương dù giờ trời còn sớm, còn chút thời gian trước bữa tối. Hay là chúng ta lên núi sau dạo một vòng , con biết một số loại rau thể ăn được trong mùa này, biết đâu trên núi lại .”
Tam Lang và Tiểu Viên vừa nghe nói được lên núi thì mắt sáng rực lên vì phấn khích. Lên núi sau! Đã lâu lắm bọn trẻ chưa được . Thế là cả hai đều hướng ánh mắt mong chờ về phía Hứa Hoan Thủy.
Hứa Hoan Thủy nghĩ một chút chấp nhận thỉnh cầu của bọn trẻ. Dù bây giờ cũng đang nghỉ, lên núi sau dạo một vòng cũng kh .
“Vậy được thôi, đeo gùi lên lưng, chúng ta cùng lên núi.”
Giờ này nhiều trong thôn vẫn còn làm việc trên đồng, nên m cùng nhau ra ngoài cũng kh tính là muộn. Dù nhà bọn họ cũng gần núi sau.
Dọc đường , thể th rõ măng đ ở khu vực gần đã bị thu hoạch gần hết. Kể từ lần trước Hứa Hoan Thủy nói cho dân làng biết măng này thể ăn được, về cơ bản nhà nào cũng hái nhiều về phơi khô để dành.
Kh chỉ măng đ vị tươi ngon, mà ngay cả khi phơi khô vẫn ngon, thảo nào mọi ra sức đào bới, khiến khu vực mới vào núi đã trở nên trọc lốc.
Vì trong núi dã thú, nên dân làng kh dám sâu vào trong, về cơ bản chỉ hái một ít rau dại ở phía trước núi về nhà. Cho dù như vậy, thỉnh thoảng vẫn chuyện dân làng bị dã thú cào xước.
Hứa Hoan Thủy nghĩ còn dẫn theo m đứa trẻ, nên chỉ định dạo qu gần đây xuống núi, tránh gặp nguy hiểm kh hay, kh thể sâu vào trong.
“M đứa nhỏ các con ngàn vạn lần kh được chạy lung tung, biết chưa? theo ta và Đại Lang. Trong núi nguy hiểm, kh thể xem thường.”
Th vẻ mặt nghiêm túc của Hứa Hoan Thủy, m đứa trẻ đều nghiêm chỉnh đáp lời, đảm bảo sẽ kh chạy lung tung.
Hứa Đại Lang vừa vừa lẩm bẩm, chỉ cho các em xem nhiều loại thảo dược thể ăn được. Thế là m đứa nhỏ cũng bắt đầu bắt chước hái hái lượm lượm.
Chiếc gùi nhỏ của nàng cũng dần chứa đầy đồ, tuy đều là những thứ thể ăn được nhưng kh thích hợp để làm rau ăn kèm. Hứa Hoan Thủy thầm thở dài, sau đó đến một bên, âm thầm l ra một bó rau diếp tươi rói từ siêu thị kh gian.
nàng kinh ngạc quay sang nói với m đứa trẻ: “Ôi chao, ta phát hiện ra loại rau ăn được này, nhưng ta đã hái hết cả , Đại Lang các con mau lại xem.”
Vốn dĩ nàng đã từ bỏ ý định dùng rau diếp , nhưng m đứa nhỏ cứ đòi lên núi sau, thế nên nàng đành miễn cưỡng sử dụng kh gian một lần vậy.
Đại Lang nghe vậy liền chạy tới, th loại rau x biếc trong gùi của Hứa Hoan Thủy, liền lộ ra vẻ hiếu kỳ: “Cái này? Đúng , Nương loại rau này hình như gọi là Ngọa Thái (rau diếp), trong sách viết còn biệt d là Thiên Kim Thái (cải ngàn vàng). Đây là loại con th trong sách của Ngô đại phu đưa cho con đó. Nghe nói giá trị của nó kh hề nhỏ.”
Hứa Hoan Thủy: ??? Rau diếp lại giá trị kh nhỏ ? Là cải vàng ?
Nàng lập tức quay sang Tiểu Viên: “Tiểu Viên, con kiến thức rộng rãi, loại rau này giống như Đại Lang nói kh?”
Tiểu Viên gật đầu: “Đúng vậy. Thật ra con cũng kh thường xuyên vào cung, nhưng loại rau này con hay th trên bàn ăn của Vương phủ. Đúng là loại Đại Lang nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-hoa-ly-ta-dan-ca-nha-ngay-ngay-duoc-an-thit/chuong-98.html.]
Hứa Hoan Thủy thầm nghĩ phen này rắc rối , loại rau này lại là cống phẩm của nơi khác chứ. Thật khiến ta cạn lời.
“Thế thì vận may của ta tốt quá , cái này cũng bị ta nhặt được. Chẳng là phát tài lớn . Nhưng rau này cũng chỉ thường thường thôi, đâu khác gì rau dại bình thường. Điều này chứng tỏ rau này cũng kh gì đặc biệt.”
Tiểu Viên đồng tình gật đầu: “Con cũng nghĩ như thẩm Nương Cống phẩm gì chứ, loại rau chúng ta thể tùy tiện nhặt được, Hoàng thượng nhất định là bị lừa .”
Cùng lúc đó, tại Hoàng cung Kinh thành xa xôi, Hoàng đế: “Hắt xì!”
“Là kẻ nào đang nói xấu Trẫm! Đừng để Trẫm bắt được!! Trẫm sẽ đánh ba mươi trượng!”
Hứa Hoan Thủy cũng kh muốn thảo luận quá nhiều về chủ đề này. May mắn là vào thời ểm này quả thật loại rau diếp này.
Muốn ăn một bữa thịt nướng yên ổn thôi mà khó khăn đến vậy!
Đại Lang cũng vui vẻ cười hì hì, kh chỉ vì đã dẫn các đệ đệ em gái hái được kh ít thảo dược, quan trọng nhất là Nương nhà cũng tìm được rau dại để ăn.
“Nương cho dù loại rau này trên núi nhà , dù là Thiên Kim Thái thì cũng kh . Chúng ta cứ tự ăn, ăn ngay hôm nay.”
Tứ Nha đưa cái gùi nhỏ đầy ắp đồ của ra, vui vẻ nói: “Nương xem, Tứ Nha cũng nhặt được nhiều đồ nè. Đại ca nói những thứ này đều thể bán l tiền, chờ Tứ Nha bán được tiền sẽ mua trâm hoa thật đẹp cho Nương ”
Đôi mắt cô bé lấp lánh, một chút cũng kh giống nói đùa, ngược lại còn mang theo vẻ nghiêm túc chững chạc.
Hứa Hoan Thủy nở một nụ cười thật tươi: “Ồ? Vì Tứ Nha lại muốn mua trâm hoa cho Nương ”
Lúc này Tam Lang đã vội vàng chen lời: “Đương nhiên là vì Nương xinh đẹp ! Đeo thêm trang sức đẹp chắc c sẽ càng mỹ miều hơn! Chỉ là bình thường Nương bận quá nên kh thời gian chăm chút cho . Con th những cô Nương ở trấn trên đều kh đẹp bằng Nương đâu.”
Một tràng khen ngợi l lòng của Tam Lang khiến Hứa Hoan Thủy bật cười, nàng đưa tay lên xoa xoa khuôn mặt nhỏ n của nó.
M đứa trẻ bây giờ đều kh còn vẻ mặt vàng vọt gầy gò như trước nữa, đứa nào đứa n đều được nuôi dưỡng trắng trẻo, khỏe mạnh.
“Cái thằng nhóc này, m lời tán tỉnh này con học ở đâu ra vậy. Còn đem ta so với m cô Nương mười m tuổi ? Nhưng ta vẫn vui, cảm ơn lời khen của con.”
Tam Lang kho tay sau lưng, rụt rè nói: “Lời con nói đều là thật mà. Hơn nữa, đâu chỉ những cô gái trẻ tuổi mới được gọi là xinh đẹp, trong mắt con Nương là đẹp nhất.”
Hứa Hoan Thủy cười tít mắt. Nàng phát hiện ra tài ăn nói của Tam Lang khá tốt, biết trò chuyện, kh biết sau này l vợ nói những lời này với vợ nó kh.
“Thôi được , lời khen tặng cứ đến đây là kết thúc. Chúng ta cũng nên xuống núi thôi. Trên chúng ta đều đeo gùi, lát nữa xuống dốc ta sẽ dắt Tứ Nha, hai đứa con thì theo sát Đại Lang chậm thôi. chú ý an toàn biết chưa?”
M đứa nhỏ đều ngoan ngoãn gật đầu, sợ làm phiền Hứa Hoan Thủy, nếu kh vất vả vẫn là Nương nhà . Thế nên an toàn của bản thân tự chịu trách nhiệm.
M xuống núi vừa lúc gặp giờ tan tầm của xưởng. Hứa Hoan Thủy là kh thích trò chuyện với khác, may mà nhà nàng ở khá xa, lúc này qu nhà cũng chẳng m .
Chưa có bình luận nào cho chương này.