Sau Khi Hủy Hôn Cô Ấy Quay Sang Kết Hôn Với Chồng Ẩn Danh
Chương 109: Anh ấy cứ gọi mẹ trong mơ
Hứa Dao và Cố Tuấn đứng một bên, th niên quay đầu lại, đôi mắt ta như kh tiêu cự, hốc mắt sâu hoắm và đầy những tia m.á.u đỏ.
ta như đang Hứa Dao và Cố Tuấn, hoặc chỉ là vô thức quay đầu, nh sự chú ý của ta lại quay về với bức vẽ của .
Hứa Dao vừa nãy chỉ cảm th th niên nghiêng chút giống Cố Tuấn, đối phương vừa quay đầu lại, Hứa Dao lập tức sững sờ.
Kh chỉ là đường nét khuôn mặt nghiêng, mà cả l mày và đôi mắt cũng giống Cố Tuấn!
Cố Tuấn rõ ràng cũng nhận ra ều này.
Cố Tuấn vốn định hỏi đối phương là họa sĩ Jason kh, nhưng đột nhiên lại kh muốn hỏi nữa.
Cố Tuấn nắm tay Hứa Dao, "Trời tối , chúng ta ở ngoài quá lâu kh an toàn, về khách sạn thôi."
"Nhưng mà"
Hứa Dao ngập ngừng, Cố Tuấn im lặng kh nói, Hứa Dao chỉ thể liên tục quay đầu lại, cho đến khi kh còn th th niên đang vẽ nữa.
Đêm đó, Hứa Dao tràn ngập hình ảnh th niên gặp ở bến cảng, và biển đen đã xem ở triển lãm tr của Jason, hai hình ảnh luân phiên trong đầu cô. Cô nằm trên giường đột nhiên kh kìm được hỏi Cố Tuấn:
" nghĩ chúng ta gặp ở bến cảng là Jason kh?"
Cố Tuấn kh trả lời, Hứa Dao tưởng đã ngủ.
Cố Tuấn trên chiếc giường khác thở đều, mắt thực ra vẫn mở.
Cố Tuấn chằm chằm trần nhà trong bóng tối, cũng đang nghĩ về th niên gặp ở bến cảng, nghĩ mãi, trần nhà trong bóng tối dường như biến thành biển đen trong tr của Jason, và th niên gặp ở bến cảng biến thành con cá đang cố gắng thở... Đêm đó, Cố Tuấn gặp ác mộng liên miên, trong mơ nghe th tiếng cãi vã và m.á.u lênh láng khắp nơi, m.á.u đặc quánh phủ kín cả căn phòng, màu m.á.u từ đỏ tươi chuyển sang đỏ sẫm, dần dần biến thành một màu đen. Trong mơ, Cố Tuấn biến thành một con cá nhỏ, dù cố gắng giãy giụa thế nào cũng kh thể tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng.
"Cố Tuấn, Cố Tuấn!"
Hình như đang gọi .
Là một giọng nữ quen thuộc.
Một đôi tay nhẹ nhàng lay , Cố Tuấn dùng hết sức lực mở mắt ra, th Hứa Dao đang ngồi bên giường .
" gặp ác mộng à?"
"...Kh."
Hứa Dao vạch trần sự cứng miệng của Cố Tuấn, cô đặt tay lên trán Cố Tuấn vuốt nhẹ, " ướt đẫm mồ hôi, em còn nghe th nói mê, gọi một lúc lâu mới tỉnh. Cố Tuấn, chúng ta nói chuyện, sau khi xem triển lãm tr của Jason hôm qua kh được bình thường, vì triển lãm tr mà nghĩ đến chuyện kh vui kh? Tr của Jason thực sự thể gây ấn tượng mạnh cho xem, em xem th chấn động, đồng thời cũng chút khó chịu."
Hứa Dao đêm qua cũng ngủ kh được ngon, nhưng cô vốn lạc quan, khả năng tự ều chỉnh khá mạnh, sau một giấc ngủ, ảnh hưởng của tr Jason đối với cô đã kh còn lớn nữa.
dáng vẻ của Cố Tuấn, rõ ràng là đã bị ảnh hưởng kh nhỏ.
Tính cách của Cố Tuấn vốn đã khá khó chịu, Hứa Dao vẫn khá lo lắng cho .
Th Cố Tuấn kh nói gì, Hứa Dao chút tức giận, "Chúng ta đã thỏa thuận thế nào, làm vợ chồng giao tiếp, kh nói gì với em mà chỉ đưa em ăn uống, đây được coi là giao tiếp vợ chồng kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-huy-hon-co-ay-quay-sang-ket-hon-voi-chong-an-d/chuong-109--ay-cu-goi-me-trong-mo.html.]
Cố Tuấn xoa xoa thái dương, một đêm ác mộng khiến dù đã tỉnh nhưng tinh thần vẫn mệt mỏi.
" đã nói mê gì?" hỏi Hứa Dao, Hứa Dao hơi chần chừ một chút: " cứ gọi mẹ."
Hứa Dao và Cố Tuấn đã kết hôn chớp nhoáng lâu như vậy, cô đã kể hết chuyện nhà họ Hứa phá sản, kinh nghiệm tình cảm của cho Cố Tuấn, nhưng Cố Tuấn chưa bao giờ nhắc đến chuyện gia đình với cô. Khi Cố Hải Sơn được an táng, Hứa Dao còn th bà nội và bố đã mất của Cố Tuấn ở nghĩa trang. Trong nghĩa trang kh bia mộ của mẹ Cố Tuấn, Hứa Dao còn từng mừng thầm cho Cố Tuấn – kh bia mộ, mẹ Cố Tuấn chắc vẫn còn sống, Cố Tuấn chưa bao giờ nhắc đến mẹ, lẽ bố mẹ ly hôn khá sớm?
Dù nữa, nếu mẹ Cố Tuấn vẫn còn sống, thì Cố Tuấn vẫn còn thân trên đời này.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Hứa Dao tôn trọng sự riêng tư của Cố Tuấn, cô muốn đợi Cố Tuấn chủ động kể cho cô nghe chuyện trước đây.
Nếu kh sự cố ở bến cảng ngày hôm qua, kh việc Cố Tuấn gặp ác mộng gọi "mẹ", Hứa Dao vẫn sẽ kh truy hỏi đến cùng, cô vẫn thể kiên nhẫn chờ đợi.
Nhưng Hứa Dao bây giờ kh thể chờ đợi, vì tình trạng của Cố Tuấn rõ ràng kh ổn.
Đi du lịch kh là thời ểm tốt để tìm hiểu chuyện quá khứ của Cố Tuấn, nhưng kh còn cách nào khác, những chuyện đã xảy ra thì đã xảy ra, trốn tránh mãi cũng kh là cách.
Hứa Dao nói thật, nhưng Cố Tuấn lại như bị ghê tởm: "Kh thể nào!"
Hứa Dao cười kh nói gì, trực tiếp mở phần mềm ghi âm trên ện thoại và nhấn phát.Giọng của Cố Tuấn vang vọng rõ ràng trong phòng, đúng là gọi "mẹ", Cố Tuấn kh thể phủ nhận, mặt ta đen lại.
Hứa Dao đặt ện thoại xuống, "Em nhà hàng ăn sáng đây, tự bình tĩnh lại , trong lúc em ăn thể suy nghĩ xem nói hay kh."
Cố Tuấn lập tức ngồi dậy khỏi giường: " rửa mặt nhà hàng cùng em. Em đừng bằng ánh mắt đó, ăn xong sẽ nói cho em biết."
Đợi hai ăn sáng xong quay về phòng, Hứa Dao rót cho Cố Tuấn một tách trà.
Cố Tuấn ngồi trên ghế sofa, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ lạnh lùng, ta nói với Hứa Dao rằng đã hơn hai mươi năm ta kh gặp mẹ .
"Năm đó ba tuổi, thường xuyên nghe họ cãi nhau vào nửa đêm, lần sau một trận cãi vã mẹ biến mất. Bà mang theo một ít quần áo, xách vali rời khỏi nhà trước khi trời sáng, hàng xóm dậy sớm tập thể d.ụ.c hỏi bà đâu, bà nói trường cử bà c tác, bà kh bao giờ quay về nữa. Nửa năm đó, bố khắp nơi tìm bà bỏ nhà , nhưng vẫn kh tìm th. Một đêm nọ nửa năm sau, bố lại ra ngoài, khóa trong nhà dặn đừng chạy lung tung, nửa đêm say xỉn về nói đã tìm th mẹ , nhưng bà kh chịu về, bà mắng bố là đồ vô dụng, nói chúng làm liên lụy bà ... Đó là lần cuối cùng bố nói chuyện với , đêm đó dùng d.a.o rọc gi mẹ để lại cắt động mạch cảnh của ."
Cố Tuấn ngẩng đầu Hứa Dao, "Bố khi còn sống là giáo viên toán, mẹ là giáo viên mỹ thuật, nếu bà kh bỏ nhà , cũng kh tự sát, vốn dĩ kh cần là học sinh nghèo."
Hứa Dao kh nói được lời nào, lồng n.g.ự.c như bị đè nặng bởi tảng đá ngàn cân.
Cô cứ nghĩ đó là chuyện ly hôn đơn giản của bố mẹ, kh ngờ lại xen lẫn một vụ án mạng.
Hứa Dao nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Tuấn kh bu.
Trong phòng ấm áp, nhưng tay Cố Tuấn lại lạnh.
Hứa Dao nửa quỳ trước mặt , kéo tay áp vào mặt , để Cố Tuấn cảm nhận hơi ấm của cô, nhẹ nhàng hỏi: "Sau này bà kh bao giờ quay về nữa ?"
Trên mặt Cố Tuấn hiện lên nụ cười mỉa mai: "Bà dám quay về ? Trí nhớ của tốt, kh quên được nội dung họ cãi nhau vào nửa đêm, bố nói bà m.a.n.g t.h.a.i con hoang của khác, bà đã bỏ nhà khi bụng to."
Cố Tuấn vốn sống trong khu nhà tập thể của trường, sau khi bố ta tự sát, ta được nội Cố Hải Sơn đón về nhà cũ của họ Cố.
Cố Hải Sơn chưa bao giờ dạy ta hận mẹ bỏ nhà , chính Cố Tuấn tự khó lòng bu bỏ.
Giống như ta đã nói với Hứa Dao, ta vốn một gia đình trọn vẹn, vốn dĩ kh cần là học sinh nghèo, chính hành động của mẹ ta đã hủy hoại tất cả!
Chưa có bình luận nào cho chương này.