Sau Khi Hủy Hôn Thập Niên Tám Mươi, Cô Nàng Thắng Lợi Dễ Dàng
Chương 134:
Tuy nhiên bà ta vẫn đổi cách xưng hô: “Con bảo Đoàn trưởng Tống nói giúp một tiếng với bên Văn phòng Chuyển ngành Quân đội chỗ Lão Diêm, chuyển Lão Diêm sang bên C An, Kiểm sát, Pháp viện , chúng cũng kh đòi hỏi cao, chỉ cần cấp khu vực là được .”
Ngô Mỹ Lệ: “Như Ý còn chưa kết hôn với Đoàn trưởng Tống mà chị đã nhờ ta giúp chuyện này, chị kh cố tình làm khó Như Ý ?”
Liễu Thải Phượng: “Nói chuyện trước khi cưới mới tác dụng chứ, đang lúc gấp gáp muốn được ta, còn chẳng là Tiểu Nhan nói gì thì ta cũng nghe theo ? Đàn đều cùng một kiểu thôi, là từng trải , nghe lời kh sai đâu, yêu cầu gì thì tốt nhất là nói trước khi kết hôn, chờ kết hôn , thành của nhà ta , ai còn quan tâm đến cô nữa.”
Ngô Mỹ Lệ vô cùng cạn lời: “Đoàn trưởng Tống với Lão Diêm nhà chị đâu cùng một quân khu, chị lại bảo Đoàn trưởng Tống nói giúp…”
“Thì chẳng còn nội Đoàn trưởng Tống , cụ ở đó, dù kh cùng quân khu, Đoàn trưởng Tống nói một câu cũng trọng lượng. Tiểu Nhan, lát nữa Đoàn trưởng Tống tỉnh rượu , con nhắc chuyện này. Trước đây với Lão Diêm thân như em ruột thịt, chuyện của Lão Diêm chắc c sẽ giúp. Chuyện này mà thành, chúng chắc c sẽ hậu tạ hậu hĩnh.”
Nhan Như Ý từ chối thẳng thừng: “Việc này cháu kh thể giúp được. Phân c về phòng ban nào đều là do tổ chức quyết định cả . Nếu Dật Bình thật sự nói giúp với Văn phòng Chuyển ngành Quân đội, xếp Lão Diêm nhà chị vào C An, Kiểm sát, Pháp viện, thì Dật Bình chính là lạm dụng quyền hạn mưu lợi cá nhân. Sau này nhỡ nói nhận hối lộ thì ? chưa từng làm chuyện đó, cháu là vị hôn thê cũng kh thể cản trở, bôi nhọ , càng kh thể lén nhận ơn huệ của khác.”
Liễu Thải Phượng th Nhan Như Ý còn trẻ, trẻ tuổi thường mặt mũi mỏng, ngại từ chối.
Hơn nữa, trên bàn tiệc bà ta đã quan sát kỹ , Tống Dật Bình dù đang uống rượu nhưng cũng kh quên chăm sóc Nhan Như Ý, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Nhan Như Ý.
tình hình là biết, hai đang quấn quýt bên nhau, lúc này Nhan Như Ý nói trọng lượng nhất.
Vì thế bà ta mới tìm đến Nhan Như Ý, nhờ cô giúp nói giúp.
Bà ta còn hứa hẹn lợi ích, nhưng kh ngờ Nhan Như Ý lại từ chối thẳng thừng, chẳng hề khách sáo chút nào.
Bà ta th hơi ngượng nghịu: “Con nói quá lời . Chỉ là giúp chiến hữu một việc nhỏ, lại nói thành lạm quyền mưu lợi cá nhân được.”
Ngô Mỹ Lệ: “Liễu Thải Phượng, chị làm thế là kh hay . Hôm nay mọi đến đây chỉ muốn gặp mặt, cùng nhau vui vẻ chút. Thế mà chị cứ lôi chuyện riêng của nhà chị ra nói mãi, hơn nữa ta Tiểu Nhan đã từ chối rõ ràng , chị còn cứ đeo bám kh bu. Lần sau những buổi tụ họp như thế này, chị và Lão Diêm nhà chị khỏi cần đến nữa, nếu kh thì chẳng đủ để làm mất hứng.”
Liễu Thải Phượng cũng tức giận: “ chỉ tiện miệng nói thôi, kh muốn giúp thì thôi, chúng sẽ tự tìm cách khác.”
Bà ta tự chuốc l sự khó chịu nên cũng kh tiện ở lại với hai họ nữa, đành tìm cớ bỏ .
Sau khi bà ta , Ngô Mỹ Lệ mới nói với Nhan Như Ý: “Chị nghe Trần Phi Dũng nói về Lão Diêm. ta và Đoàn trưởng Tống cùng nhập ngũ một đợt, cả hai cũng xuống cùng một đại đội. Đoàn trưởng Tống làm tiểu đội trưởng, Lão Diêm làm phó tiểu đội trưởng. Sau đó hai cùng được thăng cấp, Đoàn trưởng Tống làm đại đội trưởng, Lão Diêm làm phó đại đội trưởng. Đoàn trưởng Tống ra tiền tuyến, Lão Diêm ở lại hậu phương.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thật ra bộ phận Lão Diêm chuyển về cũng kh tệ, nghe Trần Phi Dũng nói là chuyển về Cục Quản lý Nhà đất. Nhưng vợ ta lại một mực muốn ta vào C An, Kiểm sát, Pháp viện. Chắc là kh tiện trực tiếp tìm Đoàn trưởng Tống nên mới tìm đến con.
Sau này con kết hôn với Đoàn trưởng Tống , sợ rằng những chuyện như thế này sẽ còn nhiều hơn nữa. Dù thân phận và địa vị của Đoàn trưởng Tống đặt ở đó. Họ kh tiện tìm Đoàn trưởng Tống thì sẽ tìm đến con. Vì con đã gọi chị một tiếng chị, chị xin phép mạo nhắc nhở con một câu, cái gì nên từ chối thì cứ từ chối thẳng, đừng sợ đắc tội khác. Đoàn trưởng Tống ở đây, dù con từ chối thẳng, họ cũng kh dám làm gì con.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ban đầu Nhan Như Ý còn hơi lo lắng kh biết cô làm đắc tội chiến hữu của Tống Dật Bình hay kh.
Dù những đến hôm nay đều là chiến hữu của Tống Dật Bình, lại còn mối quan hệ khá tốt.
Ngô Mỹ Lệ nói vậy, cô mới chợt bừng tỉnh.
Sau này Tống Dật Bình là đàn của cô, trong những chuyện như thế này, cô hoàn toàn thể cứng rắn một chút.
Kh phục à, cứ mà nói với Tống Dật Bình nhà cô .
Dù tôn chỉ của cô là kiên quyết kh được cản trở Tống Dật Bình nhà cô.
Nhan Như Ý và Ngô Mỹ Lệ dạo hai vòng qu hồ nước nhân tạo trong c viên nhỏ, th đã gần đến giờ nên quay về.
Vừa đến nhà khách, Tống Dật Bình cũng đã tỉnh ngủ, bước ra khỏi phòng.
Ngô Mỹ Lệ bây giờ th Tống Dật Bình lại nhớ đến câu “muốn hôn em” của .
Điều này khác quá xa so với hình tượng Tống giáo quan trong ấn tượng của cô, khiến cô hơi kh dám thẳng.
Nhan Như Ý dám chắc, Ngô Mỹ Lệ đã nghe th câu nói đó của Tống Dật Bình.
Thật là quá xấu hổ, mặt cô lại đỏ lên lần nữa.
Tống Dật Bình bước đến, th mặt Nhan Như Ý hơi đỏ, hỏi: “ mặt em lại đỏ thế này, bị nắng chiếu kh?”
--- Chương 42 ---
Chưa có bình luận nào cho chương này.