Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Hủy Hôn Thập Niên Tám Mươi, Cô Nàng Thắng Lợi Dễ Dàng

Chương 179:

Chương trước Chương sau

Vừa hôn thì kh dứt ra được, Nhan Như Ý sắp thở kh nổi, đẩy ra, ra lệnh: "Từ giờ trở , cách ít nhất ba bước chân, đừng ảnh hưởng đến việc viết bài phát biểu."

Tống Dật Bình tuân lệnh, bu cô ra, ngồi về chỗ tiếp tục làm việc.

Nhan Như Ý lại khiêm tốn hỏi : "C thức vừa nói là c thức gì vậy?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Viết bài phát biểu, thường là mở đầu giới thiệu bản thân, sau đó kể lại những thành tích và kinh nghiệm đạt được trong c việc, mới về tương lai, trình bày nguyện vọng, cuối cùng là cảm ơn các vị lãnh đạo. Độ dài khoảng 800 đến 1000 chữ, thời gian phát biểu kiểm soát trong 5 đến 6 phút."

Chỉ vài lời, Tống Dật Bình đã đưa ra được hướng cho Nhan Như Ý.

Cô cảm th Đoàn trưởng Tống nhà thật giỏi giang, văn võ song toàn.

Thế là cô quên luôn lệnh cấm vừa ban ra, chủ động chạy đến bên Tống Dật Bình, hôn một cái, quay lại viết bài phát biểu.

được hướng , Nhan Như Ý chợt cảm th ý tứ tuôn trào như suối.

thì c việc đều do chính cô làm, làm những gì đều nằm sẵn trong đầu cô.

Việc cảm ơn lãnh đạo cũng là cảm ơn thật lòng, vì lãnh đạo của cô đều là những tốt, kh những kh gây khó dễ mà còn ủng hộ c việc của cô, hơn hẳn lãnh đạo của La Tuệ Tuệ.

thì mỗi lần gặp La Tuệ Tuệ, cô đều mắng lãnh đạo vài câu.

nh chóng, một bài phát biểu dài hơn 800 chữ đã được hoàn thành.

Cô vẫn còn cảm th chưa đã, nghĩ rằng thể viết thêm 800 chữ nữa.

Nhưng Đoàn trưởng Tống nhà cô nói thời gian phát biểu tốt nhất nên kiểm soát trong 5, 6 phút, nếu kh sẽ dễ khiến nghe cảm th phiền.

Đứng ở góc độ nghe, cô cũng kh thích nghe khác nói dài nói dai.

Tống Dật Bình khen ngợi cô: "Lời lẽ nội dung, viết hay chứ."

Nhan Như Ý cũng hài lòng, cô gấp bài phát biểu lại và bỏ vào túi đeo chéo.

Gục nửa ngày, tay chân cô hơi cứng, đứng dậy hoạt động chân tay một chút.

Tống Dật Bình kéo cô vào lòng, xoa bóp cổ tay cho cô: "Viết lâu , ra ngoài thư giãn một chút nhé?"

Nhan Như Ý suy nghĩ một lát, chủ động đề nghị: "Hay là thăm nội ."

Nói đến chuyện này, Nhan Như Ý cảm th khá áy náy.

Ông nội Tống là trưởng bối, lẽ ra cô đến thăm từ lâu , nhưng vì nhiều lý do mà vẫn chưa được.

Tống Dật Bình đương nhiên đồng ý, cụ mỗi lần gọi ện đều càu nhàu hỏi bao giờ mới được gặp cháu dâu.

Nhan Như Ý đứng dậy: "Em về nhà một chuyến, em mua quà cho nội, để ở nhà ."

Tống Dật Bình đưa Nhan Như Ý về.

Diệp Hồng Trân vừa hấp xong bánh bao nhân thịt, nghe nói Nhan Như Ý thăm nội Tống, liền l một cái giỏ mây sạch, đựng đầy một giỏ bánh bao thịt, vào phòng khách l hai hộp sữa bột.

Sữa bột là do Nhan Như Ý mua, tổng cộng 4 hộp, 2 hộp đưa cho Lý Yến (đang mang thai, để bồi bổ),

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

hai hộp còn lại là cho Diệp Hồng Trân và Nhan Quốc Cường uống.

Nhan Như Ý mua toàn sữa bột cao cấp, Diệp Hồng Trân và Nhan Quốc Cường kh nỡ uống, vốn định để dành cho Miêu Miêu, nhưng giờ nhân tiện đem biếu nội Tống.

Bà còn l thêm hai hộp mứt sơn trà tự làm.

Khi vào đ, ở quê thường vào thành phố bán sơn trà, bà mua một giỏ lớn, dùng phương pháp dân gian nghe được để nấu mứt sơn trà. Nếm thử th vị khá ổn, chua chua ngọt ngọt, phết lên bánh bao, ăn được thêm hai cái bánh bao trắng lớn.

Nghĩ bụng lớn tuổi khẩu vị kh tốt, sơn trà lại giúp kích thích vị giác, nên bà đưa hai hộp cho nội Tống.

Trời lạnh kh dễ hỏng, ăn dần thể ăn hết cả mùa đ.

Đây đều là tấm lòng của Diệp Hồng Trân, Tống Dật Bình kh từ chối, mang hết đồ lên xe.

Lên xe, Tống Dật Bình hỏi Nhan Như Ý: "Em mang quà gì cho nội thế?"

"Nghiên mực Đoan Khê."

Tống Dật Bình gật đầu.

Thật ra hoàn toàn kh biết Nghiên mực Đoan Khê là cái gì.

Nhan Như Ý liếc xéo một cái: "Biết ngay là nói ra cũng kh hiểu mà."

Tống Dật Bình cảm th vẻ mặt lúc này của Nhan Như Ý giống với nội .

Cứ như thể Nhan Như Ý mới là cháu gái ruột được truyền dạy.

Ông nội Tống sống ở thôn Lưu Trang, về mặt hành chính thuộc quản lý của trấn Vu Lý, cách khu vực thành phố khoảng hơn trăm dặm.

Từ khu vực thành phố đến trấn Vu Lý đều là đường nhựa, qua trấn Vu Lý trở xuống thì toàn là đường đất.

Đường khá bằng phẳng, nhưng nếu trời mưa tuyết, nó sẽ biến thành đường bùn lầy.

Lần trước Nhan Như Ý đến nhà Tống Dật Bình, vì tuyết rơi dày nên nội Tống bị kẹt ở nhà kh ra ngoài được.

Nếu kh, lần trước hai đã thể gặp mặt .

Tống Dật Bình đã qua con đường này nhiều lần, nhưng lần này thì khác, từ trấn Vu Lí đến làng Lưu Trang, đội thi c đang sửa đường, một nửa đã làm xong nền đường, nửa còn lại đã bắt đầu trải nhựa đường.

Con đường mới được sửa thẳng đến cổng làng Lưu Trang.

Tống Dật Bình chỉ vào một cái sân nhỏ ở cổng làng nói với Nhan Như Ý: "Đó là căn nhà nội ở."

Trời lạnh, gần như kh th bóng nào trong làng.

Tống Dật Bình đỗ xe trước sân nhỏ, mở cửa bước xuống xe.

Đây là một ngôi nhà sân vườn ển hình ở n thôn, ba gian nhà chính, hai gian nhà phía Tây, và hai gian nhà phía Đ.

Trong sân được chia thành từng luống, lẽ trước đây dùng để trồng rau, nhưng giờ trời lạnh nên để trống.

Hai vừa xuống xe, một từ nhà chính bước ra, đó là cảnh vệ viên của cụ, th Tống Dật Bình thì nghiêm trang chào quân đội: "Đoàn trưởng Tống!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...