Sau Khi Hủy Hôn Thập Niên Tám Mươi, Cô Nàng Thắng Lợi Dễ Dàng
Chương 181:
Tống Du Minh nhận hết quà, nói với Nhan Như Ý: "Mẹ cháu lòng quá, về nhớ thay ta cảm ơn bà ."
Nhan Như Ý l chiếc Đoan Nghiễn từ túi xách ra, đặt trước mặt nội Tống: "Ông nội, đây là quà cháu tặng ạ."
Mắt nội Tống sáng lên, một cái đã nhận ra: "Đây là Đoan Nghiễn kh?"
Nhan Như Ý: "Là Đoan Nghiễn ạ, cháu tìm th ở một chợ đồ cổ."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô kh dám nói rõ là tìm được ở chợ đồ cổ nào, may mà cụ cũng kh hỏi.
Cụ cầm nghiên mực lên ngắm nghía một hồi: "Xem tạo hình và kỹ thuật mài giũa, vẻ là từ thời kỳ Trung Hậu Đường, nghiên đá thời kỳ này phần lớn kiểu hình sàng, hơn nữa kích thước khá nhỏ, thiết kế chân nghiên so với thời kỳ đầu thì bằng phẳng hơn."
Nhan Như Ý: "Thiết kế này quả thực tiện dụng hơn, những chiếc nghiên thời kỳ đầu sự chênh lệch giữa mực trì và đuôi nghiên quá lớn, kh tiện cho việc mài mực, mãi đến Trung Hậu Đường mới dần hạ thấp chiều cao chân nghiên."
Vì vậy, về cơ bản ta dựa vào đặc ểm này để xác định niên đại của Đoan Nghiễn.
Hai từ Đoan Nghiễn thời Đường nói sang Hấp Nghiễn, Đào Nghiễn, Trừng Nê Nghiễn, lại từ nghiên mực cổ nói sang đồ sứ đời Minh, đời Đường, đời Tống...
Tống Dật Bình nghe như vịt nghe sấm, th hai nói chuyện hăng say đến mức kh thèm uống một ngụm nước.
Vừa lúc Chu Hồng Vận mang bánh bao đã hâm nóng đến, Tống Dật Bình muốn hai nghỉ ngơi một chút, bèn nhắc nội: "Ông nội, bánh bao nóng ạ."
Ông nội Tống: "Con đừng ngắt lời."
Cụ tiện tay l một cái bánh bao, vừa ăn vừa hỏi Nhan Như Ý: "Bánh bao này thêm củ cải khô kh, ăn thơm ghê... Vừa nãy nói đến đâu nhỉ, tại thằng nhóc này, làm ta quên mất."
"Ông nội vừa nói đến đồ sứ đời Tống ạ."
"Đúng , trong đồ sứ đời Tống, ta thích nhất là Tống Th Từ. Nghe Dật Bình nói, lò gốm cổ Triệu Gia Cương là nhờ cháu mới phát hiện ra. Lúc đó ta đã muốn tìm cháu trò chuyện , hây, thằng nhóc này kh cho, nói là chưa đến lúc."
Thường ngày, bữa ăn của nội Tống là do một thím trong làng đến nấu.
Ông nội Tống sinh hoạt ều độ, thường ăn tối lúc 5 giờ rưỡi, ăn xong sẽ dạo qu làng, đến 8 giờ tối thì lên giường nghỉ ngơi.
thím nấu cơm cũng họ Tống, Tống Dật Bình gọi là Chị Tống.
Chị Tống thường đến nấu cơm lúc 4 giờ rưỡi, hôm nay cũng đến đúng giờ.
Tính chị Tống xởi lởi, th nhà khách thì lớn tiếng hỏi nội Tống: "Ông nội, nhà khách ạ, vậy hôm nay nấu món gì đây?"
Thường ngày nội Tống ăn uống đơn giản, cơ bản là một món mặn một món chay.
Món mặn cũng là để ý đến Chu Hồng Vận, th niên lớn tướng, kh ăn thịt thì kh chịu nổi.
Tống Dật Bình hay đến, Chị Tống quen , nhưng kh quen Nhan Như Ý, tưởng là khách đến chơi, kh biết họ ở lại ăn cơm kh nên mới hỏi nội Tống một tiếng.
Ông nội Tống đồng hồ, đã 4 giờ rưỡi .
Cụ mải mê nói chuyện với Nhan Như Ý mà quên dặn Chu Hồng Vận nói với Chị Tống sớm hơn, rằng cụ muốn giữ cháu dâu tương lai ở lại ăn cơm nên cần chuẩn bị thêm vài món.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-huy-hon-thap-nien-tam-muoi-co-nang-thang-loi-de-dang/chuong-181.html.]
Kh tự kiểm ểm , cụ lại mắng Tống Dật Bình trước: "Thằng nhóc nhà mày, giờ này mà kh nhắc ta một tiếng!"
Tống Dật Bình: "..."
Mắng xong Tống Dật Bình, cụ nói với Chị Tống: "Ta mải nói chuyện nên quên dặn cô trước, hôm nay yêu của Dật Bình đến chơi, cô cứ liệu làm thêm vài món nhé."
Tống Dật Bình nói với nội Tống: "Trời tối quá , cháu và Như Ý còn về thành phố, nên kh ăn tối ở đây đâu ạ."
Mùa đ trời tối nh, lái xe vào ban đêm quả thực kh an toàn, nội Tống đành kh giữ Tống Dật Bình và Nhan Như Ý lại.
"Chờ một lát hẵng ."
Nói xong, nội Tống vào phòng ngủ l một chiếc phong bì đỏ đưa cho Nhan Như Ý: "Đã chuẩn bị từ lâu , chỉ là kh dịp để đưa cho cháu."
Cụ là tác phong quân nhân ển hình, làm việc nói năng dứt khoát, kh thích khác qu co.
Nhan Như Ý kh từ chối, nhận l phong bì ngay: "Cháu cảm ơn nội ạ."
Ông nội Tống càng thêm hài lòng: "Trời tối , hôm nay ta kh giữ hai đứa lại nữa. Khi nào rảnh thì bảo Dật Bình đưa cháu qua chơi, nếu Dật Bình bận thì cháu tự đến, nhớ gọi ện thoại trước, ta sẽ bảo Tiểu Chu đón cháu."
Tống Dật Bình: "Cháu biết ạ."
Ông nội Tống: "Ta đang nói chuyện với Như Ý, đâu nói với con."
Nhan Như Ý cố nhịn cười, chào tạm biệt nội Tống cùng Tống Dật Bình rời .
Lên xe Nhan Như Ý mới th khát.
Cô và nội Tống nói chuyện gần như cả buổi chiều, kh kịp uống m ngụm nước.
Tống Dật Bình như làm trò ảo thuật, l từ túi áo khoác ra một chiếc bình giữ nhiệt đưa cho Nhan Như Ý: "Khát kh, uống chút nước ."
Nhan Như Ý thắc mắc: " l bình giữ nhiệt này ở đâu ra vậy?"
Tống Dật Bình: "Của nội, hỏi Tiểu Chu , nói là quân đội vừa cấp phát, nội còn chưa dùng bao giờ."
Nhan Như Ý cảm th Đoàn trưởng Tống nhà quả thực là đẹp trai, tốt bụng lại còn biết quan tâm khác.
Nước trong bình kh lạnh kh nóng, vừa vặn, cô uống nửa bình ừng ực mới vặn nắp lại.
Chiếc phong bì nội Tống cho cô vẫn được cô cầm trên tay.
Lúc uống nước, cô đặt phong bì lên đùi.
Uống nước xong cầm phong bì lên, cảm th nó dày hơn cả phong bì bố mẹ Tống Dật Bình cho.
Mở ra đếm, hóa ra là 5.000 đồng!
Nhan Như Ý lẩm bẩm: "Nhiều quá."
Tính cả tiền bố mẹ Tống Dật Bình cho, sắp được một vạn đồng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.