Sau Khi Hủy Hôn Thập Niên Tám Mươi, Cô Nàng Thắng Lợi Dễ Dàng
Chương 7:
Th Diệp Hồng Trân đặt đồ thêu thùa trong tay xuống, định l chổi, Thẩm Xảo Tú đứng dậy chạy ra ngoài: “Cứ chọn , chọn ! xem cô thể chọn được con rể tốt nào cho con gái cô, cứ đợi con gái cô chọn đến khi thành gái lỡ thì, e rằng mù què cũng đã nơi chốn hết . Hôm nay đặt lời ở đây, nếu Như Ý mà tìm được đối tượng tốt hơn Quách Thiên Lượng, vặn đầu xuống làm bô đêm cho cô, cứ đợi đ mà xem!”
Trước khi cây chổi của Diệp Hồng Trân hạ xuống, Thẩm Xảo Tú đã chuồn mất dạng!
Diệp Hồng Trân xách chổi đuổi ra đến cửa sân, Thẩm Xảo Tú đã chạy mất hút!
Diệp Hồng Trân tức muốn nổ gan, đêm đó kể tội với Nhan Quốc Cường: “Con gái lớn chưa được bao lâu, Thẩm Xảo Tú đã dám nguyền rủa nó kh gả được, kh gả được thì , nuôi nó cả đời, đâu ăn hạt cơm nào nhà bà ta, can hệ gì đến bà ta!”
Nhan Quốc Cường tuy thương con gái, nhưng việc nhà vốn kh quan tâm nhiều, dù đã vợ lo liệu hết .
Hơn nữa, cãi nhau giữa hai thím dâu, là đàn cũng kh tiện nói gì, kh thể hùa theo vợ cùng chỉ trích chị dâu.
Ông an ủi vợ: “Tiểu Dì của nó chẳng đã nói là sẽ tìm cho Như Ý một nhà chồng tốt , cứ chờ tin của Tiểu Dì .”
Diệp Hồng Trân cũng vơi phần nào.
Em gái bà, Diệp Hồng Quyên, làm việc tại Bệnh viện số Một thành phố, lại còn là y tá trưởng, quen biết rộng, lại hết lòng vì con gái bà, đảm bảo sẽ tìm được một đối tượng tốt cho con gái, ít nhất cũng tốt hơn Thẩm Chí Dân.
Bà cũng bị Thẩm Xảo Tú chọc tức đến hồ đồ . Con gái bà xinh đẹp như vậy, lại là sinh viên đại học, sau khi tốt nghiệp là cán bộ nhà nước, ều kiện tốt như thế, kh chỉ chọn, mà còn chọn cho thật kỹ!
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nhan Như Bình muốn kén chọn cũng được ều kiện như con gái bà đã!
Nghĩ như vậy, Diệp Hồng Trân thoải mái hơn nhiều, nhưng trong lòng vẫn còn ấm ức: “Như Ý vừa mới chia tay Thẩm Chí Dân, Thẩm Xảo Tú đã chạy đến nói những lời này, chẳng là chọc thẳng vào tim con bé ? Con bé kh nói ra, nhưng trong lòng chắc c khó chịu. Hôm qua con bé đã khó chịu đến mức kh ngủ được, sáng ra quầng mắt đều thâm đen, tối nay chắc lại khó ngủ nữa cho xem.”
Bà càng nghĩ càng kh yên tâm, nói với Nhan Quốc Cường: “ xem nó thế nào.”
Diệp Hồng Trân xuống giường, lén lút đến cửa phòng Nhan Như Ý, lắng nghe một lúc, kh th động tĩnh, kh yên tâm, bà vặn mở cửa nhẹ nhàng bước vào, một lúc sau lại nhẹ nhàng trở ra.
Nhan Quốc Cường: “Con bé ngủ chưa?”
Diệp Hồng Trân: “… Ngủ .”
Ngủ còn ngon, ôm gối, ngáy khẽ, bà đến cạnh giường mà nó còn kh tỉnh.
Đêm hôm trước kh ngủ ngon, nên đêm nay Nhan Như Ý gần như vừa chạm gối đã ngủ.
Cũng kh nằm mơ, ngủ một giấc đến sáng, ngày hôm sau tinh thần sảng khoái.
Vừa ăn sáng xong, La Tuệ Tuệ đã đạp xe đến cửa nhà, chu xe kêu leng keng, gọi Nhan Như Ý: “Như Ý, thôi!”
La Tuệ Tuệ và Nhan Như Ý là bạn học cấp ba, hai đã chơi thân với nhau từ thời cấp ba, lại cùng nhau thi đậu đại học, cùng khoa nhưng khác chuyên ngành. Nhan Như Ý học Văn vật học, La Tuệ Tuệ học Lịch sử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-huy-hon-thap-nien-tam-muoi-co-nang-thang-loi-de-dang/chuong-7.html.]
Sau khi tốt nghiệp, Nhan Như Ý được phân c về Cục Văn vật, La Tuệ Tuệ được phân về Sở Giáo d.ụ.c thành phố. Hai cơ quan cùng nằm trên một tuyến đường, vừa hay thể cùng nhau làm.
Hôm nay là ngày đầu tiên làm, Nhan Như Ý l sổ ghi chép, bút, và cốc uống nước, tất cả nhét vào túi xách, treo túi xách lên ghi đ xe.
Chiếc xe đạp 26 inch màu cam là món quà mà hai trai tặng cô khi cô đậu đại học. Nhan Như Ý xe giữ gìn, đã bốn năm mà vẫn như mới.
Diệp Hồng Trân, “Bằng tốt nghiệp, gi báo nhập ngạch đều cầm chứ?”
Nhan Như Ý, “Con cầm .”
Diệp Hồng Trân kh yên tâm, còn muốn kiểm tra lại, Nhan Quốc Cường từ trong nhà ra, “Lo hão, nó đâu là trẻ con nữa, cầm thứ gì mà tự nó kh biết à?”
Diệp Hồng Trân, “Cái đồ phó mặc vô trách nhiệm như , kh bận tâm một chút nào, còn trách ư, hôm nay là ngày đầu tiên nó làm, lỡ quên thứ gì, giữa trời nắng nóng thế này lại chạy chạy về thêm chuyến nữa, cảm giác nóng nực là đâu!”
Nhan Quốc Cường, “ kh hỏi han thì bà bảo phó mặc vô trách nhiệm, nói hai câu thì bà lại trách lắm lời.”
…
Nhan Như Ý thừa lúc hai cãi nhau, đạp xe mất.
Diệp Hồng Trân đuổi ra đến cửa, “Đi chậm thôi đ!”
Nhan Như Ý và La Tuệ Tuệ đã đạp xe xa .
Cục Văn vật thành phố nằm trên đường Trung Hưng, con đường này gần như tập trung toàn bộ các cơ quan văn hóa: Cục Văn vật, Cửa hàng Văn vật, Sở Giáo dục, Cung Văn hóa C nhân, Tòa soạn Báo Nhật báo đều ở trên con phố này.
Chỉ Đại viện Quân khu nằm ngay sát bên cạnh Cục Văn vật là vẻ hơi lạc lõng.
Kh rõ khi chọn địa ểm, ta đã cố tình đặt hai cơ quan này cạnh nhau hay kh.
Bởi lẽ, trong kho của Cục Văn vật vô số bảo vật vô giá, làm hàng xóm với Đại viện Quân khu, ít nhất kh cần lo lắng về sự an toàn của những di vật này.
Nếu quả thực trộm đến, chưa kịp cạy cửa kho thì đã bị các đồng chí Giải phóng quân chĩa s.ú.n.g vào đầu .
Ngày đầu tiên làm, Nhan Như Ý tr rạng rỡ.
Vừa bước vào đại viện của Cục Văn vật, phía sau gọi cô, “Như Ý!”
Tác giả lời muốn nói:
--- Chương 4 ---
Nhan Như Ý và Thẩm Chí Dân đến gần như cùng lúc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.