Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Hủy Hôn Thập Niên Tám Mươi, Cô Nàng Thắng Lợi Dễ Dàng

Chương 79:

Chương trước Chương sau

Nhan Quốc Cường, “Con hỏi mẹ con mà xem, hồi trẻ mẹ con chợ, bị ba tên du côn chặn đường kh cho , bố ngang qua, chỉ cần vài chiêu đã hạ gục cả ba tên du côn đó. Nếu kh thì mẹ con cũng chẳng l bố đâu.”

Diệp Hồng Trân, “Ông thử xem hồi đó bao nhiêu tuổi, giờ bao nhiêu tuổi.”

Nhan Quốc Cường hừ hừ, “ vẫn còn cường tráng lắm.”

Nhan Như Ý tưởng tượng cảnh bố cô và Tống Dật Bình đ.á.n.h nhau.

Bố cô chắc c kh đ.á.n.h lại Tống Dật Bình.

Vương Tư Thành đủ cao đủ khỏe chứ, đứng đó như một cái tháp đen, tr vạm vỡ hơn Tống Dật Bình nhiều, vậy mà chẳng vẫn bị Tống Dật Bình dễ dàng khống chế đó . Kh biết Tống Dật Bình dùng khéo léo gì kh, nhưng dù thì Vương Tư Thành cũng kh hề động đậy được.

Thể chất của Đoàn trưởng Tống kh hề tầm thường chút nào.

Ba về nhà. Đến khi vào phòng , Nhan Quốc Cường mới nói với Diệp Hồng Trân, “Vừa nãy là họ Tống đó đưa con gái về.”

Diệp Hồng Trân ngạc nhiên, “Đoàn trưởng Tống ư? lại là đưa con bé về?”

“Như Ý nói tối nay cũng xem diễn xuất, hai đứa về cùng nhau. sợ trên đường kh an toàn nên đưa con gái về.”

“Ông th mặt à?”

Nhan Quốc Cường, “Th , cao ráo, tr còn tinh thần hơn cả trong ảnh, còn gọi là chú Nhan nữa. Hai đứa nó rốt cuộc thế nào , bà kh bảo là chưa hẹn hò .”

Diệp Hồng Trân hơi hối hận vì đã kh cùng Nhan Quốc Cường ra ngoài.

Tr tinh thần hơn cả trong ảnh, vậy thì tuấn tú đến mức nào chứ.

Nhưng bà cũng kh vội, nếu thật sự thành với con gái, sớm muộn gì cũng gặp.

Nếu kh thành, thì cũng chẳng cần gặp làm gì.

“Con bé kh nói, cũng đừng hỏi, chúng ta cứ coi như kh biết gì .”

Mặc dù Nhan Như Ý luôn tự cổ vũ bản thân, nhưng cô vẫn hơi lo lắng trong lòng.

Chủ yếu là vì cô kh tự tin.

Cô tự tập luyện trước gương ở nhà m lần, mẹ cô vỗ tay cổ vũ, nói cô đọc tốt.

Lời mẹ cô kh thể tin, dù cô đọc lắp bắp thì mẹ cô cũng sẽ vỗ tay bảo con gái mẹ đọc hay lắm.

Lời hai cô cũng kh thể tin, hai cô y chang mẹ, chỉ biết nói hay.

Còn chị dâu cô, nói mười câu may ra lọc được nửa câu ích, mà nửa câu đó lại là nhận xét lung tung.

Vì vậy, cô kh biết rốt cuộc đọc tốt hay kh.

Giá mà cô thể nghe được bản ghi âm lại thì tốt biết m.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đang buồn bã, ện thoại văn phòng reo lên, Hạ Bằng Phi nghe ện thoại, lát sau gọi cô, “Tiểu Nhan, ện thoại.”

Nhan Như Ý tưởng là La Tuệ Tuệ, cầm ện thoại lên gọi một tiếng “Tuệ Tuệ.”

Cô muốn rủ La Tuệ Tuệ tan làm qua nhà cô, giúp cô đ.á.n.h giá một chút.

Kết quả nghe th đầu dây bên kia nói “Là , Tống Dật Bình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-huy-hon-thap-nien-tam-muoi-co-nang-thang-loi-de-dang/chuong-79.html.]

Đây là lần đầu tiên Tống Dật Bình gọi ện cho cô, cô theo bản năng qu văn phòng, th kh ai chú ý đến , mới khẽ nói, “Đoàn trưởng Tống, chuyện gì vậy?”

Tống Dật Bình nói rằng đã tìm cho Nhan Như Ý một chiếc máy ghi âm, bảo cô tan làm ghé qua một chút, sẽ hướng dẫn cô cách sử dụng.

Nhan Như Ý đã từng th máy ghi âm, hồi còn học đại học, giáo viên tiếng của họ một chiếc, khi lên lớp, thỉnh thoảng sẽ mang máy ghi âm đến phòng học, mở băng tiếng cho họ nghe.

Thỉnh thoảng cũng ghi âm lại cách đọc tiếng của họ, sau đó mở lại cho họ nghe.

Nhưng bản thân cô chưa từng dùng.

Nếu cô thể dùng máy ghi âm để ghi lại lúc luyện tập, mở lại để tìm ra khuyết ểm, chắc c cô sẽ đọc ngày càng tốt hơn.

Hôm qua cô nói với Tống Dật Bình rằng cô luyện tập trước gương ở nhà, nhưng kh biết rốt cuộc là đọc thế nào, tiện miệng nói giá mà được nghe lại thì tốt.

Hôm nay Tống Dật Bình đã tìm cho cô một chiếc máy ghi âm.

Cô kh cưỡng lại được sự cám dỗ, cũng kh hẹn La Tuệ Tuệ qua nhà nữa, tan làm liền chạy ngay đến văn phòng Tống Dật Bình.

Vì đã tan làm, hầu hết các cửa văn phòng đều đóng, chỉ cửa văn phòng Tống Dật Bình mở. Khi Nhan Như Ý tới, đang đứng trước bàn làm việc, quay lưng lại phía cửa, cúi xuống, kh biết đang làm gì.

Nhan Như Ý gõ cửa, “Đoàn trưởng Tống.”

Tống Dật Bình quay đầu lại, Nhan Như Ý th một chiếc máy ghi âm đặt trên bàn làm việc, tr còn khá mới.

Tống Dật Bình, “Vào .”

Nhan Như Ý bước vào, tò mò sờ vào chiếc máy ghi âm, “Cái này dùng thế nào ạ?”

Tống Dật Bình nhấn một nút.

“Đoàn trưởng Tống.”

“Mời vào.”

“Cái này dùng thế nào ạ?”

Hóa ra, vừa nãy Tống Dật Bình đã ghi âm lại cuộc đối thoại giữa hai .

Nhan Như Ý tự ái th rằng, nghe thế này, giọng thực ra cũng khá hay, kh hề thua kém cô phát th viên nữ của Đoàn Văn c Liên Xô tới biểu diễn chút nào.

Giọng Tống Dật Bình cũng hay, giọng trầm, ấm áp, hơi giống giọng của nam phát th viên đọc tin tức trên TV.

Nhan Như Ý nhận ra suy nghĩ của hơi lạc đề, mặt cô hơi nóng lên.

Tống Dật Bình kh th sự ngại ngùng của cô, tắt máy ghi âm, sau đó giải thích cách sử dụng cho Nhan Như Ý.

Chỉ vài nút, Nhan Như Ý nh chóng ghi nhớ.

Tống Dật Bình hỏi lại một lần, th Nhan Như Ý đã nhớ rõ, l hai tờ gi bản trên bàn làm việc đưa cho Nhan Như Ý.

Nhan Như Ý cầm l xem, đó là lời dẫn của buổi báo cáo lần này của họ.

nét chữ, chắc là do Tống Dật Bình chép lại.

Chắc là chép từ chỗ cán bộ Tiền.

“Cô thể đọc thử, lát nữa sẽ phát lại cho cô nghe thử.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...