Sau Khi Hủy Hôn Thập Niên Tám Mươi, Cô Nàng Thắng Lợi Dễ Dàng
Chương 82:
Nhan Như Ý ngáp một cái, “Hôm qua tổng duyệt cả ngày, còn chưa kịp lĩnh.”
M ngày nay đầu óc cô toàn là buổi liên hoan, suýt nữa thì quên cả chuyện phát lương.
La Tuệ Tuệ hối thúc cô, “Vậy mau dậy , ăn cơm xong thì đến chỗ làm lĩnh lương, xem lĩnh được bao nhiêu.”
Diệp Hồng Trân ở ngoài tiếp lời, “Cũng đợi giữ tiền làm mới phát được.”
La Tuệ Tuệ cười khúc khích.
Cô bé chỉ muốn cùng vui vẻ với bạn thân.
Đây là lần đầu tiên cả hai lĩnh lương, từ nay về sau, họ cũng là những lương bổng .
Lương của Nhan Như Ý nh chóng được nhận.
Lương cơ bản của cô là 57 đồng, thành phố thưởng 50 đồng, Cục thưởng 20 đồng, trợ cấp xe đạp là 1 đồng 5 hào, trừ phí c đoàn, phí báo chí, phí Đoàn, cô nhận được tổng cộng 128 đồng 2 hào 0 xu 3 phân.
Xa so với số tiền cô kiếm được từ việc giám định cổ vật cho khác.
Hà Tại Hiền và Lý Quảng Diên tuyên truyền giúp, d tiếng của cô trong giới sưu tầm cổ vật đã được lan truyền, tìm cô giám định đồ cổ tới tấp, ai n đều tr nhau nhét tiền vào tay cô.
Phần lớn những tìm cô là nước ngoài hoặc Hoa kiều.
Những này tiền, tiêu xài cũng hào phóng. Hôm kia một Mỹ, qua sự giới thiệu của Hà Tại Hiền, nhờ cô giám định một bức thư pháp và hội họa đời Đường, cô giám định ra là đồ thật, đó vui vẻ đưa thẳng cho cô 300 tệ Phiếu Ngoại tệ.
Hào phóng hơn cả Hà Tại Hiền.
Nhan Như Ý hy vọng này thể tìm cô thêm vài lần.
Đây là lần đầu tiên cô biết Phiếu Ngoại tệ tr như thế nào, cầm Phiếu Ngoại tệ mà vui vẻ suốt m ngày.
Cô từng nghe hai nói, trên đường Tùng Thủy lén lút thu mua Phiếu Ngoại tệ, 1 hào Phiếu Ngoại tệ thể đổi được 1 hào 5 xu tiền Nhân dân tệ.
300 tệ Phiếu Ngoại tệ chính là 450 đồng tiền mặt.
Nhưng cô kh mang đổi, cô dùng số phiếu đó mua hết thành vàng thỏi ở Tiệm Hữu Nghị.
Việc này là do Hà Tại Hiền nói với cô, “Đồng chí Tiểu Nhan, cô đổi thành Nhân dân tệ gửi ngân hàng kh bằng mua vàng thỏi. Bất kể ở thời đại nào, vàng cũng là tiền tệ cứng, cất vàng thỏi chắc c lời hơn gửi tiền ngân hàng.”
Nhan Như Ý th Hà Tại Hiền nói lý.
Tuy nhiên, hiện tại trên thị trường chưa cho phép cá nhân mua vàng thỏi, muốn mua vàng thì cầm Phiếu Ngoại tệ đến Tiệm Hữu Nghị.
Thế là cô dùng hết số Phiếu Ngoại tệ mua thành vàng thỏi.
Giá vàng ở Tiệm Hữu Nghị là 15 đồng một gram, 300 tệ vừa đủ mua 20 gram.
Những thỏi vàng sáng loáng, chỉ cần thôi tâm trạng đã đặc biệt tốt.
M ngày đó cô mơ th nằm trên một đống vàng thỏi mà cười, cười đến mức tỉnh cả ngủ.
Tuy nhiên, dù giám định đồ cổ kiếm được nhiều đến đâu, cũng kh thể sánh bằng lần đầu tiên cô nhận lương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-huy-hon-thap-nien-tam-muoi-co-nang-thang-loi-de-dang/chuong-82.html.]
Mỗi đồng xu đều là do cô vất vả kiếm được, cực khổ cả một tháng, tự thưởng cho bản thân một bữa thật ngon.
Tác giả lời muốn nói: yêu vàng, càng lớn tuổi càng yêu, nhưng chỉ 10 gram thôi, huhu…
--- Chương 30 ---
Lúc tan ca, La Tuệ Tuệ đã đứng đợi cô ở cổng, “Như Ý!”
Cô bé l ra một tờ Nhật báo Kinh Thành từ túi xách đưa cho Nhan Như Ý, “Như Ý, lên báo này.”
Nhan Như Ý chỉ biết đã lên Vãn báo, trước khi tan ca Chủ nhiệm Sài đã đặc biệt gửi cho cô một tờ, hiện đang nằm trong túi xách của cô.
Kh ngờ còn lên cả Nhật báo.
Nhan Như Ý, “ kh th?”
“Đây là Nhật báo của ngày mai, tờ này là bản in thử, chị dâu hai của đặc biệt l cho đ.”
La Tuệ Tuệ lại l ra một xấp ảnh từ túi xách, “Cái này cũng là chị dâu hai bảo đưa cho .”
Tối qua Liễu Vân Mẫn (chị dâu hai của La Tuệ Tuệ) cũng tham gia buổi liên hoan, cô là phóng viên ảnh, khi Nhan Như Ý biểu diễn, cô luôn lại dưới khán đài tìm góc chụp.
Nhan Như Ý ở trên sân khấu th cô nháy máy ảnh về phía nhiều lần.
Nhan Như Ý nhận l xem, đa số là ảnh cá nhân cô, cũng vài tấm cô và Đồng chí Tiền đứng chung.
Hóa ra cô đứng trên sân khấu là tr như thế này, quả thật là một mỹ nhân!
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nhan Như Ý bỏ báo và ảnh vào túi xách, hớn hở nói, “Về nhà cho mẹ xem.”
Nói , cô và La Tuệ Tuệ trao đổi ánh mắt, La Tuệ Tuệ hiểu ý ngay lập tức, cả hai cùng nhau thẳng đến Bách hóa đại lâu.
Hai thể chơi thân với nhau cũng vì lẽ đó, cả hai đều thích tiêu tiền, nguyên tắc chính là kh được để bản thân chịu thiệt.
Họ dạo qu Bách hóa đại lâu một tiếng đồng hồ, trở về đầy ắp chiến lợi phẩm.
Ban đầu hai định mua dép sandal, nhưng th những đôi giày da cao gót trưng bày trên quầy thì kh thể rời bước được nữa.
La Tuệ Tuệ lớn chừng này chưa từng giày cao gót.
Nhan Như Ý thì , lúc cô báo tin cô cũng giày cao gót, nhưng vì sợ sơ ý bị ngã trên sân khấu, gót giày kh cao lắm, chỉ hơi gót thôi.
La Tuệ Tuệ, “Chúng ta cùng mua, mai cùng nhau giày mới làm.”
Cô bị La Tuệ Tuệ kích động, cũng muốn thử.
La Tuệ Tuệ thích màu sắc nổi bật hơn, cô bé bò ra bàn quầy gọi nhân viên bán hàng, “Đồng chí ơi, cỡ 37, l cho đôi màu gan heo kia thử xem.”
Nhan Như Ý thích màu nhạt, cô nhờ nhân viên l cho đôi màu trắng ánh trăng.
Cô từng giày cao gót nên cũng chút kinh nghiệm, lúc thử giày vẫn lại khá bình thường.
La Tuệ Tuệ là lần đầu tiên giày cao gót, vào là kh biết thế nào nữa, bước cà nhắc cà nhắc.
Vài bước đầu tiên suýt chút nữa thì ngã.
Chưa có bình luận nào cho chương này.