Sau Khi Hủy Hôn Thập Niên Tám Mươi, Cô Nàng Thắng Lợi Dễ Dàng
Chương 93:
Hai ngày nay, họ đều tá túc tại Ủy ban thôn Lưu Gia Câu. Phòng ốc cũng đã được sắp xếp ổn thỏa. Nhan Như Ý ở phòng giữa, Tưởng Đ Minh và Hạ Bằng Phi chia nhau ở hai bên cô.
Bữa cơm được ăn tại nhà Lưu Toàn Quý.
Lưu Toàn Quý còn đặc biệt mổ một con gà để chiêu đãi các chuyên gia đến từ thành phố.
Tuy nhiên, chi phí ăn ở đều do họ tự trả, đây là quy định của Cục Văn vật.
Vì vậy, phụ cấp khi hạ hương khá cao, mỗi ngày được trợ cấp 5 tệ. Phần còn lại kh dùng hết đều là của riêng.
Bảo Triệu Đ Thăng lại muốn về n thôn đến thế.
Ăn cơm xong, họ quay lại sân Ủy ban thôn.
Lưu Toàn Quý bật loa phóng th lớn, kêu gọi qua loa: "Hỡi các xã viên xin chú ý, hỡi các xã viên xin chú ý, chuyên gia thành phố đã đến , hiện đang ở sân Ủy ban thôn. Nhà ai 'đồ cổ' cũ kỹ, muốn chuyên gia xem xét xem đáng giá bao nhiêu tiền thì mang đến khu vực Ủy ban. Nếu quả thật là hàng tốt, chuyên gia sẽ thu mua và trả tiền ngay tại chỗ. Chuyên gia chỉ ở lại thôn ta một ngày thôi, ngày mai giờ này sẽ sang Bát Lý Do . Lần sau đến nữa thì kh biết là bao giờ đâu, mọi hãy tr thủ thời gian nhé."
Kh lâu sau, nhiều kéo đến.
Phần lớn là đến xem náo nhiệt, nhưng cũng mang theo "đồ cổ" tới, nào là bát sứ, bình trà, huân chương, đồ gốm...
Đồ thì kh thiếu, nhưng chẳng cái nào giá trị nghiên cứu hay sưu tầm cả.
Đến nửa buổi chiều, Tưởng Đ Minh bèn dẫn Hạ Bằng Phi và Nhan Như Ý dạo qu thôn.
Lưu Gia Câu kh lớn lắm, chỉ khoảng trăm hộ dân.
Sau khi dạo một vòng qu làng, họ kh thu hoạch được gì.
Hạ Bằng Phi hơi thất vọng: "Xem ra chuyến này ở Lưu Gia Câu chúng ta tay trắng trở về ."
Triệu Đ Thăng mà biết được chắc sẽ đắc ý lắm.
Tưởng Đ Minh trước, Hạ Bằng Phi và Nhan Như Ý sau.
Nhan Như Ý tình cờ liếc vào một sân nhà, vội vàng gọi Tưởng Đ Minh: "Thầy Tưởng ơi."
Tưởng Đ Minh quay đầu: " chuyện gì thế?"
Nhan Như Ý chỉ vào cái sân bên cạnh: "Thầy cái máng đá ở góc tường kia kìa."
Tưởng Đ Minh theo hướng Nhan Như Ý chỉ, th cái máng đá ở góc tường.
Hạ Bằng Phi cũng th. ta lớn lên ở n thôn, nhà lúc nào cũng nuôi lợn, cứ nghĩ Nhan Như Ý chưa th máng cho lợn ăn bao giờ, bèn giải thích với cô: "Đó là máng lợn, dùng để cho lợn ăn, thường thì nhà nào nuôi lợn cũng ."
Nhan Như Ý nói: "Em th máng lợn , nhưng em cảm th cái này vẻ kh giống những cái máng lợn khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-huy-hon-thap-nien-tam-muoi-co-nang-thang-loi-de-dang/chuong-93.html.]
Kh chỉ là kh giống, mà đây là một món đồ cổ từ thời Tống Khánh Lịch!
Mặc dù cô kh biết nó dùng để làm gì.
Tưởng Đ Minh cũng nhận ra hình dáng của cái máng lợn này kh giống với cái khác, liền bảo hai : "Vào xem thử."
Ba vừa đến cửa sân nhà đó, một con ch.ó vàng lớn đã chạy ra từ bên trong, sủa "gâu gâu gâu" vào ba .
Hạ Bằng Phi sợ Nhan Như Ý hoảng sợ, kéo cô ra phía sau, nhặt một cây gậy lên, xua đuổi con ch.ó vàng.
Một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi vén rèm cửa bước ra. Th là ba họ, cô ta vội vàng đuổi con ch.ó .
Mặc dù kh biết ba đến nhà làm gì, nhưng cô ta vẫn nhiệt tình mời họ vào sân.
Ba thẳng tới chỗ cái máng đá.
Cái máng lợn này dài khoảng 60 cm, rộng 50 cm, cao 30 cm.
Nó quả thật ngắn hơn những cái máng lợn th thường, thành máng cũng dày hơn.
lẽ do để ngoài trời lâu ngày, dầm mưa dãi nắng nên bên ngoài phủ một lớp bùn đất.
Khi gần, nó quả thực khác biệt so với máng lợn th thường.
phụ nữ th ba xúm lại xem cái máng lợn, bèn chủ động giới thiệu: "Cái máng lợn này đã ở đây từ lúc về làm dâu . Dùng để nuôi lợn thì hơi nhỏ, mà thành máng lại sâu, lợn rướn cổ dài ra mới với được thức ăn trong máng, kh tiện lắm. Chồng bèn nhờ đục một cái mới, cái này chẳng còn tác dụng gì nữa, cứ vứt xó ở đây. th nó chiếm chỗ, hôm qua còn bảo chồng tìm m khiêng nó ra ngoài vứt cho ."
Nói đến cuối, cô ta ngạc nhiên: "Cái này kh lẽ là đồ cổ thật ?"
Nhan Như Ý l khăn tay ra lau lớp bùn đất bên ngoài cái máng, gọi Tưởng Đ Minh xem: "Thầy Tưởng, trên này khắc chữ."
Thành ngoài của máng lợn quả thực khắc chữ. Vì niên đại đã quá lâu, chữ hơi mờ. Ba nhận dạng một lúc, đọc được chữ "Giang".
Tưởng Đ Minh nhờ phụ nữ mang ra một chậu nước, tự tay chùi rửa sạch sẽ cả trong lẫn ngoài máng lợn. Những chữ khắc trên thành ngoài đã lộ rõ. Khó khăn lắm mới nhận ra, phía trên cùng khắc chữ "Nhất Giang Thu Nguyệt", góc dưới bên trái còn khắc bốn chữ: Mai Sơn Tô Thức.
Lúc này, ngay cả Hạ Bằng Phi cũng nhận ra m mối, ta ngạc nhiên thốt lên: "Đây kh là máng lợn, đây là đá rửa bút ?"
Tưởng Đ Minh gật đầu: "Đúng là hình dáng của vật rửa bút."
Cái đá rửa bút ban đầu được đặt dựa vào tường. Tưởng Đ Minh bảo Hạ Bằng Phi và Nhan Như Ý muốn di chuyển nó ra khỏi tường để xem mặt còn lại khắc chữ hay kh.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đá rửa bút quá nặng, ba nhấc lên khá chật vật. phụ nữ cũng tham gia vào, bốn cuối cùng cũng dịch chuyển được vị trí của nó, miễn cưỡng được mặt bên kia.
Kh ngoài dự đoán của Tưởng Đ Minh, mặt sau khắc lời bạt.
Chỉ là chữ quá nhỏ, lại quá mờ nên khó nhận ra viết gì chỉ bằng mắt thường.
Tô Thức là một đại văn hào và nhà thư pháp thời nhà Tống. Nếu đây thực sự là vật rửa bút từng dùng, thì nó quá quý giá .
Chưa có bình luận nào cho chương này.