Sau Khi Kiều Kiều Mỹ Nhân Gả Vào Hào Môn
Chương 12
Trận mưa phùn ở phía Bắc thành phố vẫn còn rả rích, màn sương mù mịt mờ lững lờ chẳng chịu tan, bao phủ tầng tầng lớp lớp rừng trúc xung quanh, tạo nên một khung cảnh hư vô, mờ mịt giống nơi nhân gian.
Một chiếc Cayenne màu đen lướt qua, cuốn theo hàng trăm hàng ngàn chiếc lá trúc, kim sắc và xanh biếc, hệt như ngọc dát vàng quý giá rơi xuống nước, b.ắ.n lên những tia nước lốm đốm, lan tỏa ánh sáng xanh kim giao , đột ngột phá vỡ sự tĩnh lặng u tịch vốn rừng trúc.
Chiếc xe chầm chậm dừng , Tạ Cảnh Tiêu và Đàn Hoài Chu cùng bước xuống.
Lá trúc phủ kín con đường nhỏ lát bằng mảnh sứ men xanh, mềm xốp và trơn trượt. vô thức nắm chặt cánh tay đang che ô .
Những ngón tay mảnh mai như sứ đặt lên lớp vải đen tuyền, những đường gân xanh nhỏ nổi lên, tựa như vân gốm mỏng manh sứ men xanh, dễ vỡ và tinh xảo.
“ chậm một chút.”
cầm ô, mặt đất ẩm ướt, một sân nhỏ cổ kính thấp thoáng hiện trong sương mù, bên cạnh khẩn thiết bước về phía .
khẽ ‘ừm’ một tiếng, bước chân vẫn hề chậm nửa phân.
Một lúc , mới chính thức cánh cổng gỗ màu xanh đen mái ngói xanh rêu. Hai bên cổng hai pho tượng sư tử đá trong tư thế nửa , kích cỡ hệt như thật. Chúng mang dấu vết lịch sử xa xưa, nhuốm đầy những vết loang lổ.
Yết hầu khẽ cuộn, run rẩy lấy chiếc chìa khóa khỏi cặp tài liệu, run run nhắm ổ khóa, mãi vẫn thể đút , đôi mắt nhạt màu ánh lên vẻ bối rối.
Bỗng nhiên, một ấm áp áp lên mu bàn tay , ngón tay thon dài rắn chắc dẫn đường cho , đưa chìa khóa ổ, chậm rãi xoay. Ổ khóa vận hành.
‘Cạch’ một tiếng.
“Cảm ơn .”
Đàn Hoài Chu cảm nhận mồ hôi mỏng lòng bàn tay . Lông mày khẽ nhíu . Từ lúc lên xe, im lặng, chằm chằm chiếc cặp tài liệu nhàu nát với suy nghĩ thâm trầm, gọi cũng phản ứng. lẽ, tòa nhà mang ý nghĩa phi thường đối với .
Thế , giơ tay đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch giúp .
Cùng với tiếng cánh cửa gỗ cọ sàn nhà ‘xẹt xẹt’, cảnh tượng bên trong phòng cũng dần hiện mặt hai .
Đập mắt đầu tiên, một cây hoa .
Từng mảng hoa rực rỡ nở rộ một cách tùy ý, chúng nóng bỏng như ngọn lửa mà trèo khỏi hàng rào xếp bằng chum sứ, kiêu sa, cao ngạo, giam hãm trong một góc nhỏ.
Đàn Hoài Chu chỉ cảm thấy khẽ run rẩy. nhẹ nhàng tiến gần, bàn tay từ bên hông trượt xuống tìm kiếm đôi tay non mềm .
Ngón tay cuộn , nhẹ nhàng bao bọc lấy lớp da trần trụi. Đầu ngón tay Tạ Cảnh Tiêu mỏng manh lạnh băng, giống như một khối ngọc tủy tinh xảo, chỉ cần dùng một chút lực thể bóp nát.
Bạn thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bất chợt, mu bàn tay Đàn Hoài Chu cảm nhận một chút ẩm ướt. ngước mắt liếc nhẹ mặt ô, xác định sẽ làm Tạ Cảnh Tiêu ướt, mới thu ánh mắt.
‘Tí tách’
một giọt.
Mang theo ấm mỏng manh.
Đàn Hoài Chu cẩn thận nghiêng đầu, nương theo ánh sáng lờ mờ, lúc mới nhận khuôn mặt tái nhợt Tạ Cảnh Tiêu đầm đìa nước mắt.
Hàng mi đen nhánh ướt đẫm, dính liền , đổ xuống một bóng râm nơi đáy mắt khiến thể rõ thần sắc. Khóe mắt đỏ rực như ngọn lửa hoa , ngay cả chóp mũi cũng nhuốm một tầng hồng nhạt, cả qua vô cùng dễ vỡ.
Bàn tay đang khoác bên hông Tạ Cảnh Tiêu siết nhẹ, lồng n.g.ự.c kề sát tấm lưng đơn bạc . Đợi lạnh tan hơn nửa, mới mở lời dò hỏi:
“ còn tiếp tục xem nữa ?”
Tạ Cảnh Tiêu gì, đầu ngón tay nâng lên một đóa hoa kiều diễm. chạm , đóa hoa lăn lòng bàn tay .
Khóe môi khẽ nhúc nhích, như đang tự nhủ:
“ thích hoa .”
“Thật xinh .”
“ , thật xinh .”
Ánh mắt Tạ Cảnh Tiêu dời về phía cánh cửa gỗ bên cạnh, rút tay ,
“Qua bên .”
Đàn Hoài Chu buông , đưa khăn giấy tay .
“Cảm ơn.”
Tạ Cảnh Tiêu nhận lấy, vội lau nước mắt, đẩy cánh cửa , bật đèn lên.
Ánh đèn trắng sáng bừng lên. Đôi mắt Tạ Cảnh Tiêu nhất thời thích ứng kịp, nghiêng đầu né tránh, ánh sáng vẫn làm choáng váng. Theo bản năng, lùi về phía hai bước, va Đàn Hoài Chu - khép cửa.
Tầm mắt Tạ Cảnh Tiêu nữa chìm bóng tối, đôi mắt phủ lên một vẻ nóng rực. Hương lãnh sam thanh đạm xộc mũi, cơn choáng váng nơi đầu cũng tan vài phần.
đó, thấy liên tiếp vài tiếng công tắc đèn trần bật tắt.
“ .”
Bên tai nữa truyền đến giọng mát lạnh Đàn Hoài Chu. Tạ Cảnh Tiêu mới chậm rãi mở mắt nữa.
Cả căn nhà đầy ắp đồ sứ: chén ngọc men xanh, vô .
bước nhanh vài bước, cầm lấy một chiếc ly sứ trắng hình móng ngựa. Lòng bàn tay lướt qua những đường hoa văn lồi lõm, xuyên qua những hình dáng đó, như chạm ngón tay một khác, trong suốt và bóng loáng hệt như lớp men gốm mỏng manh.
đó ấm ngược lưu khắc hoa men xanh, bình Cửu Long, bình ngọc hồ xuân…
chạm từng món, xoay nở một nụ với Đàn Hoài Chu đang bên cạnh cửa: “Đây đều tác phẩm .”
Giọng thanh lãnh, thấp nhuận, như thể trải qua trăm năm phong sương, lộ một niềm kiêu hãnh ẩn giấu.
Từ khi Tạ Cảnh Tiêu bắt đầu hiểu chuyện, xưởng sứ tồn tại. dồn cả đời tâm huyết nơi . từng nghĩ Tạ Sơ Viễn sẽ bán hết những thứ để lấy tiền mặt.
ngờ, nơi vẫn còn, đồ vật vẫn còn.
Ngón tay thon dài Tạ Cảnh Tiêu nắm lấy cánh hoa kiều diễm nãy, khẽ xoa bóp. Lông mày nhíu một cách khó nhận .
chuẩn sẵn sàng để đón nhận một mảnh đất hoang tàn, một ngôi nhà đổ nát, lầy lội, bụi bặm bay khắp nơi. mà, từng nghĩ rằng nó dính một hạt bụi, ngay cả cây hoa ngoài cửa cũng tỉa tót gọn gàng.
chút hiểu dụng ý Tạ Sơ Viễn.
Cánh hoa xoa nát trong đầu ngón tay, chất lỏng đỏ tươi ngay lập tức nhuộm trắng làn da thành màu son phấn, phảng phất như phủ lên một tầng men sứ hồng nhạt, hoa lệ và kiều diễm.
Tạ Cảnh Tiêu cụp mi mắt, thấy đóa hoa kiều diễm chính chà đạp tả tơi, chợt hiểu , khóe môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ tự giễu.
Sự thâm tình đến muộn ?
Thật nực .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt chạm đàn ông luôn ở bên hôm nay, ý khóe miệng càng đậm hơn,
“Đàn Hoài Chu.”
Ba chữ nhẹ nhàng, mỏng manh.
“Ừm?”
Ánh mắt Đàn Hoài Chu từ đầu đến cuối đều đặt Tạ Cảnh Tiêu, hề vô vàn ngọc quý đồ sứ trong phòng làm phân tán. Vì , cho dù giọng nhỏ đến mấy, cũng phát hiện ngay lập tức.
thấy giọng thanh đạm như nước suối trái tim Tạ Cảnh Tiêu rung động. dễ nhận thấy mà siết chặt đóa hoa vỡ nát, mùi hoa dịu dàng nhiễm hạt bồ đề cổ tay mà hề ,
“Cảm ơn .”
Đàn Hoài Chu khẽ , cất bước đến mặt Tạ Cảnh Tiêu.
cúi xuống, nghiêm túc chằm chằm đôi mắt , lòng bàn tay ấm áp dán chặt lên má vốn lạnh lẽo. Lòng bàn tay dùng sức, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt nhạt nhòa,
“Chỉ ‘cảm ơn’ thôi ?”
Tạ Cảnh Tiêu đương nhiên hiểu ý , ngượng ngùng cúi đầu.
Hương lãnh sam ấm áp càng lúc càng nồng đậm. Tạ Cảnh Tiêu theo bản năng hòa mùi hương ấm áp , hệt như lời ngày đầu tiên.
【 thích mùi hương 】
Mặc dù tính thích , rõ ràng hiện tại hề ghét.
Đầu ngón tay Tạ Cảnh Tiêu nắm chặt trong tay, từng chút lau màu son phấn đó, vội vàng, hấp tấp, phảng phất như đang lau chùi một khối ngọc sứ yêu quý, ôn nhu và cẩn thận.
“ hẳn giống .”
Đàn Hoài Chu cụp mi mắt. mơ hồ đoán đại khái.
Chỉ từ những món đồ sứ bày biện, chúng bóng loáng, trong suốt, hoa văn điêu khắc chủ yếu vân cỏ, sống động như thật. chế tác chúng một mỹ nhân cổ điển, thanh lãnh thoát tục.
, Tạ Cảnh Tiêu ngẩn , nghĩ đến phụ nữ một áo sườn màu mây khói, hàm súc nội liễm, thấm nhuần truyền thống thế gia tận xương cốt. Khóe mắt bắt đầu ướt át.
Ngay đó, một cơn đau chợt hiện lên trong đầu, hình ảnh ngọn lửa ngút trời thoáng qua.
hiểu rõ ngọn lửa đó thiêu rụi quá khứ một cách sạch sẽ, điều đó còn quan trọng nữa.
Hiện tại, , lẽ như lời Đàn Hoài Chu , đang lớn lên theo hình dáng , như một đóa phù dung tươi mát, thanh nhã. lẽ đây cũng hình dáng mà mong .
Một lúc lâu , Tạ Cảnh Tiêu mới khẽ nhúc nhích khóe môi, ngập ngừng : “ lẽ .”
Ánh mắt Đàn Hoài Chu dừng ở cánh cửa gỗ hé mở bên cạnh, “Qua bên xem thử nhé?”
Tạ Cảnh Tiêu theo ánh mắt , gật đầu.
Đàn Hoài Chu che chắn , đẩy cửa và bật đèn.
Ánh đèn còn chói lòa như nãy, ánh sáng vàng ấm như một ngọn lửa bập bùng, phản chiếu những bóng đuốc chồng chất lên bức tường.
Những cuộn tranh thư pháp lồng , bàn sạch sẽ bày bút mực giấy nghiên, như thể giây vẫn còn đang múa bút lách ở đây.
Tạ Cảnh Tiêu xuống chiếc ghế gỗ hoa lê, mở nắp lò trầm hương màu gỗ đàn. Bên trong còn sót nửa thanh trầm hương sạch sẽ.
Gợi ý siêu phẩm: Ly Hôn Xong, Tôi Kết Hôn Với Đối Thủ Của Chồng Cũ đang nhiều độc giả săn đón.
cúi xuống khẽ ngửi.
Hương bánh bột ngô bốn lá.
Mùi vải ngọt ngào thấm ruột gan, hương huân mà thường dùng nhất khi sự tồn tại con Văn Nhân Nguyệt.
Mùi vải nồng đậm luôn thể giúp tạm thời quên nỗi khổ cuộc sống.
Tạ Sơ Viễn dựa cái gì mà hổ dùng hương !
Lông mày Tạ Cảnh Tiêu nhíu , lòng bàn tay siết chặt. Nửa thanh trầm hương hóa thành bột phấn, từ đầu ngón tay rơi xuống.
thích rượu, vì sự ràng buộc thế gia, mỗi bà chỉ thoáng qua dừng . Vì thế, bà yêu nhất hương rượu hồng câu quyện cùng hương vải.
Cả hai loại đều hương vải, thiếu mùi rượu quan trọng nhất.
Từ khi Tạ Sơ Viễn ngoại tình, từ bỏ mùi rượu yêu thích.
Bà vứt bỏ một cách sạch sẽ, dứt khoát, hệt như bà thích hoa nở rộ khắp cây, khi rực rỡ nhất thì cả đóa tàn lụi, quyết tuyệt rằng mất thì mất mãi mãi.
vì bà nỡ bỏ Tạ Sơ Viễn?
Vì yêu ông , vì chính ?
Một lúc lâu , Tạ Cảnh Tiêu ngẩng đầu, thấy ánh mắt Đàn Hoài Chu khóa chặt bức tranh thủy mặc treo tường.
Ánh sáng ấm áp chiếu lên khuôn mặt nghiêng đường cong trôi chảy , làm nổi bật một tầng ánh sáng trắng nhạt. Đáy mắt hoa đào sóng ngầm cuộn trào, điều gì đó như sắp tuôn , cưỡng chế đè nén .
Tạ Cảnh Tiêu theo ánh mắt , thấy rõ nội dung bức tranh.
Một chiếc thuyền nhẹ lướt qua những ngọn núi xanh nhấp nhô, phóng khoáng, tiêu sái.
“ họ Khanh ?”
Khóe môi mỏng đang mím chặt Đàn Hoài Chu khẽ động, hỏi câu hỏi đầu tiên kể từ khi bước xưởng sứ.
Ánh mắt Tạ Cảnh Tiêu dời về phía góc tranh, chữ ký cuối cùng quả nhiên .
【Khanh Vũ Yên】
“ , họ Khanh. xem, bức họa tên Thuyền Nhẹ,”
Tạ Cảnh Tiêu để ý thấy đồng tử Đàn Hoài Chu chợt co khi thấy hai chữ ‘Thuyền Nhẹ’, sâu thẳm và thần bí như màn đêm nước mưa rửa sạch.
dừng một chút, tiếp tục bổ sung: “Thuyền nhẹ vượt muôn trùng núi non.”
“Thuyền nhẹ vượt muôn trùng núi non.”
Đàn Hoài Chu lặp một nữa với giọng trầm thấp, đó thu liễm tất cả cảm xúc , gân xanh nơi thái dương cũng dần biến mất, khôi phục hình tượng quân tử đoan chính, lịch sự tao nhã như .
“ chuyện gì ?”
“ gì.”
Đàn Hoài Chu đến bên cạnh , thấy khuôn mặt thanh tú , đôi mắt từ từ hóa thành một vũng nước. Theo sát, giọng nhuốm một chút khàn khàn,
“Thuyền nhẹ, thuyền nhẹ.”
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.