Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Kiều Kiều Mỹ Nhân Gả Vào Hào Môn

Chương 16

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Tây Hồ Long Tỉnh ?”

Tạ Cảnh Tiêu chút nghi hoặc. Trong hiểu , Đàn Hoài Chu thích uống , càng chuộng loại cổ lâu năm.

nếu đặc biệt về nhà chỉ để uống loại , hẳn quan trọng.

Ánh mắt di chuyển đến khớp ngón tay . Vết bỏng do nước gây , may mắn bôi t.h.u.ố.c kịp thời, giờ chỉ còn một vệt hồng nhạt như vết nhuộm, ẩn hiện làn da trắng lạnh . Nó càng tôn lên vẻ cổ điển, như thể vẫn còn vương vấn hương lượn lờ.

giúp pha nhé?”

Đàn Hoài Chu phát hiện đang chằm chằm tay , bất động thanh sắc che vết bỏng lành da.

lời , khẽ nhíu mày. Xem hiểu theo nghĩa đen thưởng . ngay đó, ánh mắt Đàn Hoài Chu chuyển động, đôi môi mỏng đang mím chặt khẽ nhúc nhích:

.”

Tạ Cảnh Tiêu xung quanh. Căn phòng đang ở chỉ vài món đồ nội thất đơn giản, thể thực hiện nghi thức pha tại đây. bèn mở lời:

“Nơi e tiện, chúng đổi chỗ khác nhé?”

Đàn Hoài Chu khẽ nhếch đuôi mày. Đáy mắt đen nhánh lóe lên một tia sáng, ngay đó đè nén xuống, tựa như bọt sóng nhảy nhót mặt biển đêm, nhanh màu đen đậm đặc sóng triều nuốt chửng, trở về trạng thái tĩnh lặng.

em.”

Giọng bình đạm hờ hững. chậm rãi dậy, ngón tay cong kéo cúc áo ở cổ , chỉ căn phòng bên cạnh:

“Sang phòng .”

Tạ Cảnh Tiêu nửa nắm chuỗi Phật châu, ngước mắt về phía chỉ. Cổ áo mở rộng, lộ xương quai xanh trắng nõn tinh xảo. Hàng mi dài thẳng khẽ rung, gật đầu đồng ý.

đây, thấy Đàn Hoài Chu uống đều ở thư phòng, cứ tưởng cũng . chọn phòng ngủ. Dù khó hiểu, vẫn vui vẻ chấp thuận.

thấy Tạ Cảnh Tiêu vẻ mặt tin tưởng nghi ngờ, Đàn Hoài Chu khẽ nhạt một tiếng khó nhận . cưỡng chế ý nơi khóe môi, chậm rãi :

chuẩn đồ vật , em dọn dẹp một chút.”

.”

Cửa phòng ngủ Đàn Hoài Chu khép hờ. Tạ Cảnh Tiêu ngoài cửa, cũng vội vã . cong ngón tay gõ gõ cửa.

Bên trong tiếng đáp . nhẹ nhàng đẩy cửa bước .

Phòng ngủ cũng dùng tông màu lạnh tối giản, bố cục tương tự phòng , một bức tường kính sát sàn khổng lồ. Cạnh cửa sổ đặt hai chiếc ghế mây, chỉ cần nghiêng đầu thể thấy rõ cảnh tượng bên ngoài.

Bên ngoài mưa phùn rả rích, cuốn theo những chiếc lá vàng khô rụng xuống, nghiền nát thành bùn mặt đất, một khung cảnh ảm đạm tiêu điều.

Ngược , ánh đèn vàng ấm áp trong phòng xua sự lạnh lẽo tông màu lạnh, tạo thêm vài phần ấm cúng.

Tạ Cảnh Tiêu ôm chặt vạt áo lụa trắng dài . Chất lụa mềm mại, lỏng lẻo khiến cảm thấy vô cùng thoải mái.

Bỗng nhiên, vòng eo căng thẳng. Một ấm nóng bỏng áp sát lên làn da, khiến khỏi căng cứng .

Vành tai cảm nhận nóng từ thở phía . Giọng cực kỳ nhạt vang lên:

“Em tắm ?”

Tạ Cảnh Tiêu khẽ ‘ừm’, gật đầu.

Trong nhận thức , khi uống cần dâng hương tắm gội, nếu tạp chất sẽ làm xáo trộn sự tao nhã nghi thức thưởng .

, ngay khi về đến nơi, nhanh chóng thắp hương và tắm rửa, dù thời gian khá gấp gáp, nén trầm hương cũng chỉ cháy một nửa.

Đàn Hoài Chu vùi đầu cổ . Hương trầm đàn ấm áp, an thần nhanh chóng lấp đầy khoang mũi . Bàn tay tự chủ luồn lớp lụa mỏng bên .

ngước mắt vẻ mặt Tạ Cảnh Tiêu, thấy nửa cụp mày, hàng mi mảnh khảnh đổ bóng mờ hình quạt màu xám, làm đôi mắt vốn nhạt màu thêm sâu thẳm. vẫn thanh lãnh, tao nhã, tựa như hoa sen trắng trong hồ trầm.

Đàn Hoài Chu nhíu chặt mày, ánh mắt di chuyển xuống. Chuỗi hạt bồ đề cổ tay Tạ Cảnh Tiêu trượt xuống lòng bàn tay, treo lơ lửng ngón tay, tua đen lắc lư.

kỹ, đầu ngón tay trắng nõn hằn sâu kẽ hạt, lực đạo vẫn đang tăng, móng tay mềm mại thậm chí cong lên một hình cung nhạt.

vươn tay phủ lên ngón tay trắng bệch Tạ Cảnh Tiêu, lặng lẽ lấy chuỗi Phật châu. lẽ vì mùi trầm hương làm cho nghẹn, giọng nhiễm chút khàn khàn:

đau ?”

Tạ Cảnh Tiêu nửa nắm nơi hạt châu biến mất, buông lỏng tay . Giọng cực nhẹ:

thưởng ?”

“Đồ vật chuẩn xong , thôi.”

Lực siết chặt ở eo biến mất. Lúc , nếu Tạ Cảnh Tiêu còn hiểu tâm tư Đàn Hoài Chu, cái đầu hẳn trầm hương hun choáng váng .

ở cửa, nhấc chân.

? bế em ?”

cần…”

lời đùa Đàn Hoài Chu, Tạ Cảnh Tiêu nhớ đến còn phòng quá nhỏ tiện bày biện. thẹn thùng cụp mắt, dám đối diện với ánh mắt .

Thở dài, bước theo .

ngờ dẫn đến tủ, lấy một bộ cụ, đặt lên bàn tròn bằng gỗ.

“Bộ đồ sứ khác tặng , dùng bao giờ. Em xem ?”

Tạ Cảnh Tiêu nhẹ nhàng thở . Xem hiểu lầm. Khóe môi cong lên ý nhàn nhạt, nhận lấy chiếc chén sứ màu đen đưa.

Men sứ tinh tế, gõ nhẹ phát âm thanh như khánh, linh đinh dễ . Cầm tay hàng cao cấp thượng hạng.

.”

Bên cạnh còn chổi đ.á.n.h . nhướng mày.

thì .”

Đàn Hoài Chu ghế mây, vắt chéo chân, làm động tác ‘mời’.

Về việc điểm , Đàn Hoài Chu chắc chắn sẽ .

hấp tấp, vội vàng năm đó, nửa khắc cũng yên phận, thể sự kiên nhẫn ?

định mở lời ‘nếu , cần miễn cưỡng’.

thấy Tạ Cảnh Tiêu nửa quỳ bên cạnh chân , dùng nước sôi tráng thành chén.

nước bốc lên làm mờ ngũ quan một chút. Tóc dài từ thái dương chảy xuống, hề ảnh hưởng đến động tác .

múc bột từ hũ , từ từ thêm nước, điều chế thành cao .

đó cho thêm chút nước . Ngón tay dài như ngọc nắm tiển, phất động nước trong chén, tạo nên lớp bọt biển màu trắng dày đặc.

cho thêm chút nước , dùng tiển đ.á.n.h tiếp, lặp như thế.

Quá trình kéo dài khá lâu, Tạ Cảnh Tiêu luôn giữ động tác nửa quỳ, hình hề run rẩy nửa phần.

Vạt áo trắng theo biên độ động tác, cố ý vô tình cọ xát ống quần tây đàn ông bên cạnh.

Sự va chạm nhỏ bé khiến sắc mặt Đàn Hoài Chu càng thêm thâm trầm.

vài Đàn Hoài Chu Tạ Cảnh Tiêu lên ghế, thần sắc quá chuyên chú. Nghi thức điểm nếu dừng giữa chừng sẽ thất bại trong gang tấc.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

quấy rầy .

Căn phòng vô cùng tĩnh lặng, chỉ thấy tiếng sàn sạt tiển chạm thành chén.

Đàn Hoài Chu càng thêm hối hận vì chọn nơi . Chiếc ghế mây và bàn gỗ độ cao tương xứng, tiện thao tác. lẽ Tạ Cảnh Tiêu cũng điều , nên mới chọn tư thế như .

Tạ Cảnh Tiêu lớp bọt trắng tì vết trong chén, vầng mày nhíu nhẹ từ từ giãn . lấy thêm một chút cao , chậm rãi vẽ bề mặt trắng xóa.

Từng nét phác họa hình dáng lá sen, hoa súng.

Một lát , một bức tranh Trầm Đường diễn Vịt hiện lên sống động.

từ từ dùng sức ở đầu ngón tay, đẩy chiếc chén sứ đen đến mặt Đàn Hoài Chu, dậy, ngẩng đầu nhạt : “Nếm thử?”

lời còn dứt, cảm giác choáng váng ập đến. hình mất thăng bằng, may mắn bắt lấy, lập tức ngã trong lòng .

“Ngại quá, chóng mặt.”

trọn đùi Đàn Hoài Chu, vội vàng dậy, thấy giọng khàn khàn đàn ông phía :

“Đừng nhúc nhích.”

Đàn Hoài Chu lúc mới phát hiện nhẹ đến đáng sợ, dường như chỉ cần một tay thể bế lên. theo bản năng siết chặt vòng tay đang giam cầm .

“Em nếm thử , nguội sẽ ngon nữa.”

“Ừm.”

Tạ Cảnh Tiêu dựa , đầu gối lên hõm vai , thể thấy rõ đường cằm cương nghị, yết hầu lên xuống khẽ lăn.

“Thế nào?”

“Hương thanh khiết. Em nếm thử ?”

Tạ Cảnh Tiêu còn kịp phản ứng, môi Đàn Hoài Chu liền hạ xuống.

Trong khoảnh khắc, hương thơm ngát hòa lẫn với hương lãnh sam lạnh lùng , nhanh chóng lấp đầy khoang miệng và mũi Tạ Cảnh Tiêu.

Hương vấn vít những làm chìm đắm, ngược khiến đầu óc đang hôn mê càng thêm tỉnh táo.

nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Đàn Hoài Chu, ngăn lung lay sắp đổ: “Đàn… Hoài Chu.”

thốt , âm thanh phát làm giật , ngắc ngứ, khàn đặc đến đáng sợ.

Quả nhiên, nụ hôn Đàn Hoài Chu trượt xuống từ khóe môi , dừng ở yết hầu đang yên phận . Răng ngậm lấy, đụng chạm một cách chậm rãi.

“Em học điểm từ khi nào?”

Giọng loại bỏ ngữ điệu, nhiễm sự d.ụ.c vọng nồng đậm, vài phần cảm xúc cắt đứt.

Tạ Cảnh Tiêu như một con thiên nga bóp chặt cổ, môi mỏng đóng mở, ê ê a a góp đủ một câu chỉnh.

ở nhà họ Tạ ?”

Ngữ khí Đàn Hoài Chu mang theo sự chất vấn. Âm thanh đỉnh đầu một dừng ngắn ngủi.

xác nhận.

từ từ buông , uống cạn ngụm nước ấm áp trong chén, tùy ý đặt chiếc chén xuống, đó ôm Tạ Cảnh Tiêu dậy.

Chiếc chén màu đen đặt vững, lăn một vòng quanh mép bàn, rơi xuống đất, phát một tiếng choang giòn giã, vỡ tan tành.

“Chén… chén …”

Tạ Cảnh Tiêu hai chân vòng quanh eo Đàn Hoài Chu gầy rắn chắc, vùi đầu vai , ánh mắt dừng ở chiếc chén vỡ đất. Bàn tay nắm lấy áo sơ mi cuống quýt dấu.

“Em nó đừng quản cái chén nữa, lo cho chính .”

Tạ Cảnh Tiêu bừng tỉnh . ném lớp chăn đệm mềm mại, mềm mại và thoải mái.

Áo lụa lật lên, để lộ nửa vòng eo trắng nõn như tuyết. Rốn ẩn hiện những đám mây thêu bằng chỉ bạc.

Ngay đó, sự ấm áp bao trùm lên. Đầu óc Tạ Cảnh Tiêu đình trệ. bước tiếp theo nên làm gì, đờ đẫn chằm chằm Đàn Hoài Chu.

một tay cởi từng cúc áo sơ mi , tay áp hõm eo .

Đàn Hoài Chu cúi thấp , c.ắ.n lấy cúc áo đầu tiên nơi cổ Tạ Cảnh Tiêu, đầu lưỡi quấn quýt, từ từ đẩy cúc áo .

Tạ Cảnh Tiêu mím chặt môi, nóng từ thở , cùng với sự va chạm thường xuyên cánh môi, chọc cho cơ thể như điện giật, bắt đầu run rẩy ngừng.

“Ong ong…”

Điện thoại Đàn Hoài Chu đặt đầu giường ngừng rung, khiến Tạ Cảnh Tiêu dời ánh mắt qua.

nhanh, đầu mạnh mẽ :

…”

đ.â.m đôi mắt nóng cháy, bỏng rát Đàn Hoài Chu, thậm chí phát hiện như một con tôm luộc. vươn tay phản kháng, nắm chặt hai cổ tay, giam lên đỉnh đầu.

Chuỗi hạt bồ đề cổ đàn trượt từ cổ tay Đàn Hoài Chu xuống lòng bàn tay, quấn hai vòng quanh hai cổ tay Tạ Cảnh Tiêu như dây gân.

Trong khoảnh khắc, vật cản trở giữa họ liền biến mất.

Điện thoại vẫn ong ong rung ngừng.

Đàn Hoài Chu vùi đầu bên tai Tạ Cảnh Tiêu, mày càng nhíu càng chặt, động tác càng thêm bực bội, hệt như một con sói dữ đói lâu, cuối cùng cũng gặp con mồi.

điện thoại .”

Ánh mắt Tạ Cảnh Tiêu mê ly, đuôi mắt càng Đàn Hoài Chu cọ xát nhuốm một tầng màu hồng nhạt tan, hoa lệ kiều diễm.

Đôi môi bóng nước lúc đóng lúc mở, thở đứt quãng, lắp bắp góp thành một câu chỉnh.

Đàn Hoài Chu bực bội dậy, bắt máy. Giọng cực kỳ khó chịu.

đối phương vài câu, đồng tử tràn đầy d.ụ.c vọng dần trở nên thanh minh, giọng cũng trở vẻ lạnh lẽo đó, như dòng nước ngầm lạnh lẽo, toát khí lạnh bức .

Tắt máy, về phía Tạ Cảnh Tiêu, kéo chăn đệm che lên , che vẻ lả lướt cơ thể .

“Công ty việc gấp, về một chuyến. Lát nữa sẽ cho mang cơm chiều cho em.”

về nữa ?”

Đàn Hoài Chu cúi xuống, cởi bỏ dây trói tay , khóe môi cong lên ý :

“Nếu em giữ tiếp tục, bên cũng thể cần .”

, chuyện công ty quan trọng nhất. mà phá sản, sẽ cứu tế nghèo .”

Đầu Tạ Cảnh Tiêu cũng tỉnh táo . vội nhét chiếc áo sơ mi bên cạnh lòng , thúc giục:

“Mau .”

Đàn Hoài Chu đặt một nụ hôn lên nốt lệ chí màu hồng nhạt nơi khóe mắt : “Ngoan ngoãn ở nhà.”

đó, mặc áo sơ mi, về phía mảnh sứ vỡ đất:

“Vỡ một cái chén, sẽ gọi dọn dẹp. Em đừng chạm .”

, chỉ bộ cụ đó…”

, em xưởng sứ ? Đến lúc đó bồi một bộ .”

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...