Sau Khi Ký Chủ Nằm Lười Ta Đành Phải Thức Tỉnh
Chương 18:
Kẻ đó chán ghét liếc ta một cái lầm bầm c.h.ử.i rủa: "Thật xui xẻo, buổi giảng kinh hàng năm của pháp sư chùa Thượng Th mà ngay cả đám ăn mày cũng tới xem náo nhiệt."
À...
Lại là buổi giảng kinh, đã qua bao nhiêu năm nhỉ?
Trên con đường dẫn tới ngôi chùa bỗng nhiên rộ lên một trận ồn ào. Trong đám đ, ta nghe th tiếng hầu yêu cầu mọi tránh đường.
Ta khẽ chạm vào vai đại ca đang đứng xem náo nhiệt phía trước: " chuyện gì thế ?"
Đại ca hào hứng nói: "Đế sư Phó Tu, Phó đại nhân hôm nay xuất gia, Nữ đế bệ hạ đích thân tới tiễn đưa đ."
"Cái gì?!"
"Đáng tiếc cho Phó đại nhân tuổi còn trẻ, lại tuấn tú lịch lãm như thế, đột nhiên lại thấu hồng trần chứ."
"Thật là vô lý quá !"
"Ta cũng th thế."
" mà xuất gia thì ta biết làm đây!!"
Đại ca vừa quay đầu lại thì bắt gặp khuôn mặt đen nhẻm của ta, giật : "Gì thế, bộ ngươi định bám l một Phó đại nhân để xin cơm chắc?"
Ta: "..."
Th chiếc xe ngựa đã tới ngay trước mắt, ta dùng sức chen lên phía trước: "Chờ đã! Dừng lại một chút!"
Dòng quá đ đúc, ta cứ lao lên lại bị xô ngược trở lại kh biết bao nhiêu lần.
Trong lúc cấp bách, ta hét lớn: "Phó Tu!"
Xe ngựa quả nhiên dừng lại, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng vén rèm che lên. M năm trôi qua, gương mặt Phó Tu dường như càng thêm lạnh lùng, mang theo chút sát khí cùng vẻ mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ky-chu-nam-luoi-ta-d-phai-thuc-tinh/chuong-18.html.]
ta, thoáng sững sờ nhíu mày: "Tịch Nô?"
Hả?
Bây giờ ta là Tịch Nô ?
Trong lúc ta còn đang ngẩn , đã sai hầu đưa cho ta một túi bạc, sau đó bu rèm xuống, giọng nói lạnh lùng vang lên từ bên trong.
Phó Tu: "Đi thôi."
Ta tức quá mà mắng: "Đồ tiểu bạch nhãn lang kia! Ngươi đến cả ánh mắt của ta mà cũng kh nhận ra !"
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Kh khí bỗng chốc im lặng trong giây lát.
bóng loạng choạng lao xuống khỏi xe ngựa.
Chúng ta đứng giữa đám đ nhau trân trân.
Cảm giác như đã trải qua m thế kỷ dài đằng đẵng vậy.
17
Trong phòng ánh nến mờ ảo.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, ta vẫn luôn ngồi đây chờ đợi. Chẳng biết Phó Tu đã đâu, ta cứ đợi mãi, đợi mãi, cho đến khi thực sự kh chịu nổi cơn buồn ngủ mà lúc nào kh hay.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nằm xuống bên cạnh ta, giống như sợ ta sẽ biến mất, vòng tay ôm chặt l ta từ phía sau.
"Phó Tu?"
vùi mặt vào cổ ta, trầm giọng đáp: "Ừ."
Ta và Phó Tu là th mai trúc mã, ta lớn hơn ba tuổi.
Ta nhớ lại năm đó khi cha mẹ vừa mới qua đời, nghe nói tình trạng tinh thần của tệ, ta đã bảo chuyển tới căn phòng thuê của để ở cùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.