Sau Khi Ký Chủ Nằm Lười Ta Đành Phải Thức Tỉnh
Chương 3:
Cả nhà họ Bạch mừng rỡ khôn xiết, cha ta, một vị đứng đầu Thái y viện, đã đặc biệt xin nghỉ phép ở trong cung để về ôm ta khóc một trận.
Ba ngày sau, trong cung báo tin Phó Tu lại nôn ra một ngụm m.á.u đen tỉnh lại, truyền lệnh khẩn cấp triệu cha ta vào cung.
Ta kiên quyết đòi theo, cha ta kh lay chuyển được nên đành để ta theo hầu bên cạnh, phụ trách xách hòm thuốc.
Lần này ta hai mục đích chính.
Một là chỉnh đốn thái độ làm việc của Phó Tu.
Hai là giúp mạch truyện đúng quỹ đạo. Hân Hoa c chúa là nhân vật chính của thế giới này, nửa đời đầu của nàng sống trong sự sủng ái, nhưng đáng tiếc lại yêu một vị hoàng t.ử địch quốc. Kẻ đó đã lợi dụng tình yêu của nàng để mưu đồ giang sơn, sau khi chiếm được nước nàng lại ép nàng làm phi, khiến Hân Hoa ch·ết trong đau khổ.
Nhiệm vụ của Phó Tu là thay đổi kết cục của Hân Hoa, tiêu trừ oán hận của nàng.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Cách tốt nhất mà ta thể nghĩ ra chính là khiến Hân Hoa yêu Phó Tu trước khi nàng gặp gỡ vị hoàng t.ử kia. Với khuôn mặt tuấn tú này của Phó Tu, nhiệm vụ này lẽ ra dễ như trở bàn tay mới đúng.
Nhưng ai mà ngờ được!
Cái tên này lại thích bu xuôi...
Nắm trong tay toàn quân bài tốt mà lại đ.á.n.h cho tan nát, càng nghĩ càng th mệt tâm.
nh sau đó, chúng ta đã tới hoàng cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-ky-chu-nam-luoi-ta-d-phai-thuc-tinh/chuong-3.html.]
Từ lúc trúng độc, Phó Tu vẫn luôn được giữ lại Thái y viện để theo dõi và ều trị. Khi chúng ta tới nơi, trong phòng của đã vây qu một vòng .
Ta đứng từ bên ngoài vào, chỉ th nằm trên giường, khẽ nhíu mày màn giường, vẻ mặt chút khó hiểu.
Ta đoán, chắc là đang nhận ra kh tìm th ta trong đầu nữa.
Dù đã nhập xác nhưng ta vẫn là một hệ thống, ta thể giám sát tất cả số liệu, d.a.o động cảm xúc cũng như tiến độ nhiệm vụ của Phó Tu.
Chỉ là ta kh thể giao tiếp với trong đầu được nữa.
Cha ta tiến lên chẩn mạch nói: "Phó đại nhân tạm thời đã qua cơn nguy kịch, nhưng trong cơ thể vẫn còn dư độc, cần tĩnh dưỡng thêm. Sau này chất độc sẽ được bài tiết ra ngoài dần dần."
Phó Tu hỏi: "Bài tiết thế nào?"
Ta buột miệng đáp: "Nói nhảm, kh từ đường trên thì cũng là đường dưới thôi."
Lời vừa dứt, cả căn phòng im phăng phắc.
Ta: "..."
Xong , thói quen đáp lời Phó khi còn làm hệ thống khó bỏ quá.
Phó Tu quay đầu lại, nhàn nhạt liếc ta một cái.
Đột nhiên, chỉ số d.a.o động cảm xúc của tăng vọt lên đến ểm cực hạn, nhưng chỉ vài giây sau đã tụt dốc kh ph.
Chuyện gì thế này? Phó Tu lại kích động đến thế ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.