Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 172: Lời Đề Nghị Của Cừu Quốc Hoa
“Cừu thúc, lại việc ? Con biết ngay Cừu thúc là tốt với con nhất mà, việc gì cũng nghĩ đến con đầu tiên. Cừu thúc, con nhận, bao nhiêu tiền con cũng nhận hết.”
Cổ Hùng đang mong chờ , gương mặt đầy vẻ cảm kích, Cừu Quốc Hoa bỗng cảm th chút chột dạ.
Nhưng dù lão cũng là làm lãnh đạo lâu năm, khả năng dỗ dành khác đã đạt đến trình độ thượng thừa. Cho nên, mặc dù lão tìm Bạch Trân Trân trước nhưng bị cô từ chối mới quay sang tìm Cổ Hùng, lão vẫn dựa vào cái miệng khéo léo của mà dỗ cho Cổ Hùng nghe lời răm rắp.
Ban đầu Cổ Hùng còn định xin nghỉ hai ngày vì đôi mắt bị thương, nhưng sau khi nghe Cừu Quốc Hoa sắp xếp c việc, ta chẳng còn tâm trí đâu mà nghỉ ngơi nữa. ta vội tìm đá chườm mắt, sau đó xách túi đồ nghề, bắt xe buýt chạy thẳng hướng thôn nhà họ Trần.
dáng vẻ hăng hái của Cổ Hùng, Cừu Quốc Hoa thầm thở dài vài tiếng. Nếu Bạch Trân Trân cũng dễ nói chuyện như vậy thì lão đã chẳng tốn c tốn sức thế này.
Đúng là so với chỉ nước tức c.h.ế.t.
***
Ở phía bên kia, Bạch Trân Trân hoàn toàn kh biết Cừu Quốc Hoa đang bắt đầu oán trách , mà dù biết cô cũng chẳng quan tâm.
Dù với năng lực và kỹ thuật xuất sắc, cô chính là "biển hiệu sống" của nhà tang lễ Thiên Thịnh. nhiều đưa thân quá cố đến đây đều là vì d tiếng của cô. Cừu Quốc Hoa là kẻ hám lợi, chỉ dựa vào ểm này, lão tuyệt đối kh dám sa thải Bạch Trân Trân.
Tiệm hương nến của Trần Tiểu Đ nằm ở khu Tây Cống, lái xe qua đó cũng mất một khoảng thời gian.
Bạch Trân Trân lên xe xong liền ngồi ở ghế phụ nhắm mắt dưỡng thần. Trần Tiểu Sinh cũng kh dám làm phiền cô, lẳng lặng lái xe trong yên lặng.
Trong khi đó, Trần Tiểu Đ đã lái xe trở về tiệm hương nến.
Vốn dĩ tiệm này do hai em Trần Tiểu Đ và Trần Tiểu Sinh cùng kinh do, nhưng vì Trần Tiểu Sinh đột ngột rời khiến c việc quá tải, Trần Tiểu Đ đành bảo vợ là Mã Hồng Mai đến phụ giúp.
Lúc Trần Tiểu Đ giao hàng, Mã Hồng Mai bận rộn quán xuyến cửa hàng. Tiệm của nhà họ tuy kh lớn nhưng "chim sẻ tuy nhỏ, ngũ tạng đủ đầy", bên trong bày biện tinh tế, khiến ta vào là muốn mua ngay.
Đồ vật làm bằng máy móc bao giờ cũng tinh xảo hơn đồ thủ c, cũng chính vì thế mà việc kinh do của tiệm họ được coi là tốt nhất khu phố này.
Mã Hồng Mai vừa quét dọn xong cửa hàng thì th Trần Tiểu Đ hầm hầm vào. Bà bu đồ đạc trong tay, bước nh tới đón.
“A Đ, vậy? Chẳng lẽ việc giao hàng kh thuận lợi ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nghe vợ hỏi, chân mày Trần Tiểu Đ nhíu chặt lại, từng đợt lệ khí từ đáy lòng cuộn trào. Th Mã Hồng Mai đưa tay định lau mồ hôi cho , nhưng trong mắt Trần Tiểu Đ lúc này, hành động đó lại giống như bà đang cười dữ tợn muốn tấn c .
Sắc mặt Trần Tiểu Đ đại biến, giơ tay đẩy mạnh Mã Hồng Mai ra.
Mã Hồng Mai vốn gầy yếu, thể là đối thủ của gã đàn cao lớn như Trần Tiểu Đ. Cú đẩy bất ngờ khiến bà ngã nhào về phía sau, va vào kệ hàng. Một chiếc lư hương bằng đồng trên kệ rung lắc rơi thẳng xuống.
Chiếc lư hương nặng trịch đập trúng vai Mã Hồng Mai, đau đến mức mặt bà biến dạng: “Á! Đau quá!”
Thế nhưng Trần Tiểu Đ như kh hề th vợ bị thương, gã sầm sập thẳng vào buồng trong.
Mồ hôi lạnh trên trán Mã Hồng Mai túa ra, đau đến môi run rẩy. Bà đưa tay chạm nhẹ vào vai, suýt chút nữa thì hét lên.
mất một lúc lâu bà mới định thần lại được. Mã Hồng Mai cẩn thận cử động bả vai, xác nhận kh vấn đề gì nghiêm trọng mới vừa xoa vai vừa vào buồng trong.
Bình thường họ kh ở lại đây, chỉ thỉnh thoảng buổi tối cần mở cửa kinh do thì Trần Tiểu Đ mới ngủ lại tiệm.
Mã Hồng Mai lo chồng nghỉ ngơi kh tốt nên mới ngăn ra một căn phòng nhỏ, đặt một chiếc giường đơn để gã tiện nghỉ ngơi.
Vừa dù bị Trần Tiểu Đ làm đau, nhưng Mã Hồng Mai kh hề để tâm. Bà nghĩ chắc gã gặp chuyện gì bực bội bên ngoài nên mới về trút giận lên .
“Tiểu Đ, rốt cuộc là chuyện gì? nói với em , em thể giúp nghĩ cách mà.”
Mặc dù vừa bị thương, Mã Hồng Mai vẫn giữ vẻ dịu dàng, khẽ khàng hỏi han chồng, gương mặt đầy vẻ quan tâm.
Trần Tiểu Đ ngồi trên giường đơn, sắc mặt âm trầm đáng sợ. Gã liếc vợ một cái, môi mấp máy định nói gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng.
Mã Hồng Mai: “...”
Bà thở dài một tiếng, tới ngồi xuống cạnh Trần Tiểu Đ, nâng bàn tay kh bị thương đặt lên cánh tay gã.
“Tiểu Đ, rốt cuộc là chuyện gì? kh nói thì em cũng chẳng biết đường nào mà giúp, th đúng kh?”
Dưới sự an ủi dịu dàng của vợ, Trần Tiểu Đ cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút. Gã lau mặt, lầm bầm nói: “ vừa đ.á.n.h Tiểu Sinh.”
Nghe vậy, Mã Hồng Mai tức khắc sững sờ: “ nói cái gì cơ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.