Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 178: Thủy Quang Thuật Hiện Hình - Nghiệp Quả Của Kẻ Lừa Đảo
Mặt nước d.a.o động, gợn sóng lăn tăn, bên trong đó hai bóng dần trở nên rõ nét.
Thủy Quang Thuật cái gì cũng tốt, chỉ hiềm nỗi kh thể tái hiện được âm th, nhưng thể th hình ảnh cũng đã là quá tốt , từ những gì diễn ra trong gương nước, cơ bản thể phỏng đoán được sự tình.
Ví dụ như Trần Tiểu Đ đột nhiên hai mắt đỏ ngầu, hung tợn bóp cổ Mã Hồng Mai.
Ví dụ như Mã Hồng Mai vung tay loạn xạ, đ.á.n.h trúng vào n.g.ự.c Trần Tiểu Đ.
Hay như việc Trần Tiểu Đ nhắm nghiền mắt, hôn mê bất tỉnh, sắc mặt trắng bệch như đã c.h.ế.t.
Trần Tiểu Đ, Mã Hồng Mai và Trần Tiểu Sinh: "..."
Ánh mắt Trần Tiểu Sinh kh tự chủ được mà dừng lại trên cổ Mã Hồng Mai. Khi th những dấu tay đỏ bầm đáng sợ trên cổ chị dâu, rùng một cái lạnh sống lưng.
Vốn dĩ tưởng cổ chị là bị quỷ bóp, kết quả hóa ra lại là do chính trai làm ?
Sau khi trai đ.á.n.h một trận tơi bời, trở về nhà lại còn định bóp c.h.ế.t cả Mã Hồng Mai...
Sắc mặt Trần Tiểu Sinh cắt kh còn giọt máu, nỗi sợ hãi trong lòng kh ngừng cuộn trào. hít một hơi thật sâu, trầm giọng hỏi: "Sư phụ, nếu chúng ta kh kịp thời đến đây thì..."
Câu tiếp theo kh dám nói ra, chỉ biết chằm chằm vào Bạch Trân Trân, chờ đợi một câu trả lời từ cô.
Lúc này mặt nước đã khôi phục vẻ bình lặng, những hạt hương tro lại tụ lại một chỗ. Cây đàn hương vốn đứng thẳng trên mặt nước cũng đã ngã xuống, bị nước thấm vào hóa thành một vệt đen nhầy nhụa, chìm xuống đáy chậu.
Trần Tiểu Đ và Mã Hồng Mai lúc này vẫn còn bàng hoàng tột độ. Những gì vừa xảy ra hoàn toàn vượt quá trí tưởng tượng của họ, cả hai thực sự kh nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra trước đó.
Nếu những hình ảnh trong gương nước là thật, chẳng hai họ đang tàn sát lẫn nhau ?
Họ sợ đến mức kh thốt nên lời. Sau khi Trần Tiểu Sinh hỏi câu đó, cả hai đồng thời quay sang Bạch Trân Trân.
Bạch Trân Trân khẽ thở dài, nhẹ giọng nói: "Kết cục sẽ thế nào, chẳng các đã rõ ?"
Sắc mặt Trần Tiểu Đ và Mã Hồng Mai trở nên cực kỳ khó coi. Họ nắm chặt l tay nhau, cơ thể kh ngừng run rẩy.
Dáng vẻ hiện tại của họ tr thật đáng thương, nhưng Bạch Trân Trân lại chẳng nảy sinh m phần đồng cảm.
Một tháng trước, cô đã bảo Trần Tiểu Sinh nhắc họ đóng cửa tiệm hương nến đó lại. Suy cho cùng, tiệm của họ toàn bán hàng giả, hàng kém chất lượng, chẳng chút tác dụng tâm linh nào.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lừa thì cùng lắm là bị đ.á.n.h một trận hoặc bồi thường tiền là xong chuyện.
Nhưng đằng này họ lại lừa cả quỷ, đây chính là việc tổn hại âm đức cực nặng.
Trước đây sở dĩ chưa xảy ra chuyện là vì Bạch Trân Trân đoán họ chưa đụng "hàng cứng", những mua đồ tế lễ đa phần là cho những vong linh c.h.ế.t bình thường.
Những linh hồn đó kh oán khí, dù nhận hàng giả thì oán khí kh đủ mạnh, họ cũng chỉ biết mắng nhiếc vài câu chứ chẳng làm gì được sống.
Nhưng thế gian này đâu chỉ những vong linh hiền lành, còn cả những cô hồn dã quỷ, oan hồn lệ quỷ c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng.
Lừa quỷ thường thì họ chỉ mắng, nhưng trêu chọc cô hồn dã quỷ hay lệ quỷ thì kh đơn giản là vài lời mắng mỏ đâu.
"Tiệm hương nến của các làm ăn càng khấm khá, thì số lượng quỷ bị lừa càng nhiều. phàm mắt thịt kh phân biệt được thật giả, nhưng quỷ thì biết rõ thứ nào là thật, thứ nào là giả, thứ nào tốt, thứ nào xấu."
Cũng giống như ta mua đồ, mua hàng lỗi chắc c sẽ nổi trận lôi đình, quay lại tìm chủ tiệm tính sổ.
c.h.ế.t hóa quỷ, oan hồn lệ quỷ lệ khí cực nặng, kh tìm đến cửa đòi nợ mới là chuyện lạ.
" biết trước đây các kh tin những chuyện này, nhưng kh , giờ thì tin chứ?"
Trần Tiểu Đ và Mã Hồng Mai: "..."
Cả hai gật đầu lia lịa, mặt mày x mét vì sợ hãi. Nghĩ đến việc suýt chút nữa bị oán quỷ hành cho đến c.h.ế.t, họ vẫn còn th rùng .
"Vậy, hai còn định tiếp tục mở cái tiệm đó nữa kh?"
Cả hai lắc đầu như trống bỏi: "Kh dám, kh dám nữa! Bạch đại sư, chúng sẽ đóng cửa tiệm ngay lập tức, kh bao giờ dám làm trò lừa bịp đó nữa."
Dù tiệm hương nến kiếm được nhiều tiền, nhưng vấn đề là tiền mà kh mạng để tiêu thì cũng bằng thừa. Với tình hình này, nếu còn tiếp tục, e là mạng già cũng chẳng giữ nổi.
những chuyện tận mắt chứng kiến, tận thân trải nghiệm mới biết sợ. Trước đây là "vô tri giả bất úy", giờ biết thì hồn vía lên mây.
Trần Tiểu Sinh cũng đã định thần lại. trai và chị dâu, định bụng mắng cho vài câu, nhưng th bộ dạng t.h.ả.m hại của họ, lời định nói lại nghẹn ở cổ họng.
Bạch Trân Trân để kh gian riêng cho họ, còn thì về phía nhà vệ sinh mà Mã Hồng Mai đã nhắc tới lúc trước.
Gương trong nhà vệ sinh đã biến mất. Căn phòng này nhỏ đến đáng thương, Bạch Trân Trân ước chừng chưa đầy bốn mét vu, trên tường kh cửa sổ, chỉ một lỗ th hơi bé bằng bàn tay ở trên cao.
Chưa có bình luận nào cho chương này.