Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 216:
Đương nhiên, vì Nhiếp Hồn Thuật chỉ l một phần linh hồn kh nhiều, bình thường cũng khó nhận ra vấn đề.
Dù họ cũng kh bị khác nhập vào, linh hồn vẫn là của chính họ, chỉ là một chút bị l mà thôi.
Nếu hình dung, Nhiếp Hồn Thuật chính là biến ta thành những con rối tính cơ động cao, khi kh cần thì để họ duy trì dáng vẻ ban đầu, một khi cần đến, liền lập tức biến họ thành dáng vẻ mong muốn.
“Còn về phía làng Trần Gia, c.h.ế.t hẳn là c.h.ế.t thật, nhưng nghi ngờ kh tám , mà là chín .”
Ở Hoa Hạ, chín là một con số đặc biệt, nó là con số gần đến sự viên mãn, nhưng lại là một con số khuyết ểm rõ ràng, nếu thi triển tà thuật, thường sẽ l số chín làm trận cơ…
Vương Chiêu cứ ngỡ Bạch Trân Trân cũng giống , nên lúc nói chuyện cũng kh kiêng dè gì.
Những thứ này chỉ cần bái nhập sư môn học tập, đều sẽ đến dạy, dù thuật pháp của Huyền Môn cũng kh tự mò mẫm là thể mò ra được, vẫn cần dạy mới được.
Lúc Ông Tấn Hoa mời họ đến đã nói rõ, Bạch Trân Trân cũng từng làm cố vấn đặc biệt cho Sở Cảnh sát, nên Vương Chiêu cũng kh nghĩ Bạch Trân Trân là một mới.
Bạch Trân Trân th qua lời nói của Vương Chiêu, lại biết thêm kh ít ều, mà những ều này, đều sẽ kh được viết trên những cuốn sách đại trà.
“Nhưng cô cứ yên tâm, nếu mục tiêu của đối phương thật sự là cô, hẳn sẽ kh ra tay với chủ và đồng nghiệp của cô đâu, kh cần thiết.”
Nếu Bạch Trân Trân kh , thủ đoạn của những đó chẳng là vô dụng ? Ít nhất trước khi Bạch Trân Trân , họ vẫn an toàn.
Ba ngồi ở hàng ghế sau th bộ dạng ân cần của Vương Chiêu, bất giác cảm th chút khó chịu.
Gã này ngày thường ra vẻ ngầu lòi bá đạo, ai nói cũng kh thèm nghe, cũng kh muốn nói nhiều với khác vài câu, cái dáng vẻ đó như thể nói thêm hai câu với khác là hạ thấp đẳng cấp của vậy.
Kết quả bây giờ thì hay , gặp được một cô gái xinh đẹp, ta còn chưa cần tìm , đã vội vàng ba hoa kh ngớt.
Ba phía sau kh vừa mắt, nhưng cũng kh tiện nói gì thêm.
Còn về Bạch Trân Trân, cô kh cảm nhận được ác ý gì từ Vương Chiêu, nói chuyện chừng mực, cũng kh nói thêm lời nào khiến ta khó chịu, hơn nữa những ều nói còn làm phong phú thêm kiến thức cơ bản của Bạch Trân Trân, cô đối với Vương Chiêu tự nhiên cũng càng thêm khách sáo.
Đến khi xe lên đường đèo, Vương Chiêu cũng kh mở miệng làm phiền Bạch Trân Trân nữa.
Đỗ Văn Khiết ngồi ở ghế sau “xì” một tiếng, quay đầu ra ngoài.
Hách Cầm Vận vỗ vỗ cánh tay Đỗ Văn Khiết, thấp giọng nói: “Chúng ta đến đây để kiếm tiền, đừng nghĩ nhiều chuyện khác.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đối với lời này, Đỗ Văn Khiết kh ý kiến, cô tiếp tục chằm chằm ra ngoài cửa sổ, như thể phong cảnh bên ngoài hấp dẫn.
Xe chạy khoảng một giờ sau, cuối cùng cũng đến nơi, Bạch Trân Trân liếc mắt một cái liền th được chiếc xe của Cừu Quốc Hoa.
Cửa ghế phụ lái mở toang, trên cửa xe còn vương vãi một ít vật thể màu nâu đen kh rõ, đám cỏ dại trên mặt đất dường như bị nhiều giẫm đạp, đến bây giờ vẫn chưa hồi phục lại bình thường.
Bạch Trân Trân mắt tinh th trên mặt đất một vật sáng lấp lánh, sắc mặt cô hơi thay đổi, cho xe dừng lại, bước nh qua đó.
Trên mặt đất rơi xuống là một chiếc đồng hồ màu bạc, đó là lễ bái sư mà Bạch Trân Trân tặng cho Trần Tiểu Sinh, ta quý nó đến mức hận kh thể đeo cả lúc tắm, lại thể rơi ở đây?
Tác giả lời muốn nói:
Chương thứ hai
◎ Cái gì cũng kh biết ◎
Chiếc đồng hồ này đã được Bạch Trân Trân xử lý đặc biệt, sau khi học vẽ bùa, cô đã dùng d.a.o khắc một đạo bùa hộ mệnh ở mặt sau của đồng hồ, vào khoảnh khắc lá bùa thành hình, Bạch Trân Trân cảm ứng, tuy kh biết uy lực lớn nhỏ, nhưng thể chắc c, bùa hộ mệnh tác dụng.
Nhưng bây giờ, đồng hồ đã hỏng, lúc Bạch Trân Trân nhặt đồng hồ lên, mặt kính bên ngoài đã vỡ, mặt đồng hồ cũng chi chít những vết nứt hình mạng nhện.
Sắc mặt cô ngưng trọng, lật đồng hồ lại.
Bùa chú ở mặt sau đã biến mất, Bạch Trân Trân vừa nhặt đồng hồ lên, nắp lưng liền vỡ thành vụn rơi xuống.
Sắc mặt Bạch Trân Trân khó coi, cô nhét đồng hồ vào trong túi, nghiêng đầu về phía khu rừng nhỏ cách đó kh xa.
Vương Chiêu kh biết đã đến bên cạnh Bạch Trân Trân từ lúc nào, th sắc mặt cô kh tốt, liền hỏi một câu: “Cô vừa phát hiện ra cái gì?”
Bạch Trân Trân nói thật: “Một lá bùa hộ mệnh, đã hỏng .”
Bùa hộ mệnh hỏng, nghĩa là Trần Tiểu Sinh đã gặp c kích, lại liên hệ đến cảnh hỗn loạn trên xe vừa th, sắc mặt Bạch Trân Trân càng thêm khó coi.
May mà kh th vết máu, nếu kh Bạch Trân Trân kh biết bây giờ sẽ ra .
Vương Chiêu Bạch Trân Trân, mở miệng nói: “ thể cho xem lá bùa hộ mệnh đó kh?”
Bạch Trân Trân gật đầu, l đồng hồ ra đưa cho Vương Chiêu, đối phương liếc đồng hồ, tự nhiên thể ra Bạch Trân Trân đã khắc bùa chú lên trên, thể dùng vật trung gian ngoài lá bùa để khắc bùa chú, thiên phú của cô quả thật kh thấp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.