Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 221: Chí Hướng Của Nhập Liệm Sư - Sự Thẳng Thắn Của Bạch Trân Trân
"Bạch tiểu thư, thực sự khá tò mò về cô. Cô nói chỉ hiểu biết sơ sài, vậy làm cô thể trụ vững trong cái giới này?"
Cái giới huyền học này nói lớn kh lớn, nói nhỏ kh nhỏ. Vì kiếm tiền tương đối dễ dàng nên thượng vàng hạ cám đều đủ, kh ít kẻ thực tài nhưng cũng đầy rẫy những kẻ hữu d vô thực, lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Mỗi vòng tròn đều quy tắc riêng, chỉ cần kh làm quá phận, trong giới cơ bản sẽ nhắm mắt làm ngơ, hiếm khi can thiệp vào nhân quả của kẻ khác.
Những huyền thuật sư trong giới này, ai n đều vỗ n.g.ự.c xưng tên là đại sư, hiếm ai chịu thừa nhận thực lực kém cỏi. Dù năng lực đến đâu, cứ nổ cho to là được.
Bạch Trân Trân thì lại thật thà quá mức, vừa vào đã nói thực lực kém, chỉ hiểu biết sơ sài.
Một như nàng, chẳng lẽ thực sự mời ra tay ?
Hơn nữa, nếu trong huyền môn gặp vấn đề kh giải quyết được, th thường họ sẽ kh dùng cách của thường để tìm trợ giúp như nàng, vì mời khác giúp đỡ đồng nghĩa với việc thừa nhận năng lực kém, tự nhận thấp kém hơn khác một bậc.
Bạch Trân Trân chẳng lẽ thực sự kh màng đến d tiếng của ?
Bạch Trân Trân quay lại Hách Cầm Vận, ánh mắt đối phương trong trẻo, dường như chỉ là thuận miệng hỏi chứ kh ý gì khác.
Nghe vậy, Bạch Trân Trân thản nhiên đáp: " là một nhập liệm sư."
Hách Cầm Vận bị câu trả lời của Bạch Trân Trân làm cho đứng hình nàng là nhập liệm sư? Chuyện này thì liên quan gì đến câu hỏi của ?
vẻ mặt ngơ ngác đó, Bạch Trân Trân kiên nhẫn giải thích: "Nói một cách nghiêm túc, kh hẳn là trong huyền môn. tự mày mò học những thứ này cũng chỉ vì tình thế bắt buộc mà thôi."
Nàng chẳng mặn mà gì với việc làm bà đồng hay đại sư, nàng chỉ muốn yên tĩnh làm một nhập liệm sư, thành thật trang ểm, chỉnh trang dung nhan cho quá cố.
Dù biết rằng nếu trở thành một huyền thuật sư thực thụ, nàng sẽ được đời trọng vọng, kiếm được nhiều tiền, địa vị xã hội cũng cao hơn hiện tại nhiều.
Nhưng chí hướng của Bạch Trân Trân kh nằm ở đó. Những thứ đối với nàng chẳng sức hút bằng một bộ d.a.o phẫu thuật sắc bén.
Vì kh để tâm nên những khuôn sáo, quy tắc trong huyền môn đối với nàng đều vô nghĩa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hách Cầm Vận: "... Hóa ra là vậy."
Bạch Trân Trân dừng một chút nói tiếp: "Tất nhiên, nếu trong quá trình này thể học thêm chút kiến thức huyền môn, cũng sẵn lòng. Dù thì kỹ năng càng nhiều càng tốt."
Nàng nói năng thản nhiên, khiến những định kiến ban đầu của Hách Cầm Vận về vẻ ngoài của nàng hoàn toàn tan biến.
Sau vài câu trao đổi ngắn gọn, Hách Cầm Vận đã được câu trả lời muốn nên kh nói gì thêm.
Tuy nhiên, phía Đỗ Văn Khiết và Vương Chiêu, cuộc đối thoại vẫn chưa dừng lại. Chủ yếu là Đỗ Văn Khiết nói, còn Vương Chiêu đáp lại cực kỳ ngắn gọn, khác hẳn với vẻ mồm mép khi đứng trước mặt Bạch Trân Trân.
Ban đầu Đỗ Văn Khiết còn cố nhẫn nhịn, nhưng th Vương Chiêu trả lời ngày càng l lệ, nàng ta kh thể chịu đựng thêm được nữa.
Nàng ta giật phắt sợi tơ hồng trên tay ra, tức tối quát: "Vương Chiêu, làm thế này ý gì? Trước mặt mỹ nữ thì nói kh ngừng, còn trước mặt em thì lại câm như hến đúng kh?"
Nàng ta chằm chằm vào gương mặt kiêu ngạo của Vương Chiêu, hàm răng nghiến chặt vào môi. Vì dùng lực quá mạnh, nàng ta đã c.ắ.n rách môi, dòng m.á.u đỏ tươi chảy ra, tô ểm thêm chút diễm lệ cho gương mặt vốn dạt nhẽo của .
Lúc này, Vương Chiêu mới thực sự thẳng vào mặt Đỗ Văn Khiết.
nhíu mày, giọng ệu kh m thiện cảm: "Cô làm loạn thế này là quá đáng đ, Đỗ Văn Khiết. Tuy chúng ta cùng gốc gác nhưng đã cách nhau một tầng , gọi hai chữ đồng môn nghe vẻ hơi gượng ép."
Vương Chiêu hoàn toàn kh ý gì với Đỗ Văn Khiết, cũng chưa từng làm gì khiến nàng ta hiểu lầm. Mọi chuyện hiện tại hoàn toàn là do nàng ta vô cớ gây sự.
"Cô muốn thì cứ , đừng l chuyện này ra đe dọa ."
Đỗ Văn Khiết tức đến mức giơ tay định tát vào mặt Vương Chiêu, nhưng kh hề nu chiều cái tính xấu đó, liền đưa tay bắt l cổ tay nàng ta.
Đỗ Văn Khiết đang phát ên, sắc mặt Vương Chiêu lập tức sa sầm, giọng nói lạnh lùng: "Đỗ Văn Khiết, kh đ.á.n.h phụ nữ, nhưng kh nghĩa là kh phá lệ. Nếu cô còn tiếp tục gây sự vô lý thế này, đừng trách kh khách khí!"
Nói lời này, Vương Chiêu kh hề che giấu sự chán ghét dành cho Đỗ Văn Khiết. Trong giọng nói của mang theo sự ghê tởm đậm đặc, ánh mắt nàng ta kh một chút tình cảm.
Th Vương Chiêu như vậy, tim Đỗ Văn Khiết lạnh ngắt. Sắc mặt nàng ta trắng bệch, thân hình lảo đảo như sắp ngã: "Vương Chiêu, thật nhẫn tâm!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.